Hôm nay,  

Mạo Danh, Lừa Đảo

14/01/201600:00:00(Xem: 5938)

Chuyện mạo danh và lừa đảo nhiều kể chi cho xiết. Nhưng lần này, người ta lại nghe chuyện chính các cơ quan cán bộ lại bị đưa vào trận mạo danh và lừa đảo.

Trên nguyên tắc, trước giờ chỉ có chuyện người dân thường bị hù dọa, bị lừa đaỏ vì kẻ khác mạo danh quan chức. Nhưng lần này, mới lạ.

Bản tin VnExpress hôm 13-1-2016 kể rằng “Bộ Giáo dục lại bị mạo danh”...

Bản tin nói, Bộ Giáo dục và Đào tạo vừa có công văn gửi các Sở Giáo dục, trường đại học, cao đẳng, trung cấp chuyên nghiệp thông báo việc Bộ bị mạo danh.

Theo công văn, những ngày gần đây, một số cá nhân mạo danh cán bộ Văn phòng Bộ Giáo dục và Đào tạo gọi điện thoại tới các Sở Giáo dục, trường học về việc Bộ tổ chức hội nghị, hội thảo và yêu cầu nộp tiền mua tài liệu để được tham dự.

Bộ Giáo dục khẳng định, khi tổ chức hội nghị, hội thảo, tập huấn, Bộ sẽ gửi giấy triệu tập, giấy mời (qua email, fax, bưu điện) đến các cơ quan, đơn vị liên quan; không triệu tập bằng hình thức gọi điện thoại.

Bản tin VnExpress ghi rằng công văn nêu rõ:

"Bộ Giáo dục gửi trước tài liệu qua email (nếu cần) hoặc gửi tài liệu trực tiếp cho đại biểu tại hội nghị, hội thảo, tập huấn, không yêu cầu các Sở, cơ sở giáo dục nộp tiền mặt (hoặc chuyển khoản) mua tài liệu"...

Có chuyện các cơ quan, các đơn vị bị lừa gạt như thế chăng?

Thực ra tộị đó là nặng, nếu chúng ta nhớ rằng vụ án người Trung Quốc lừa đảo qua điện thoại đã bị tuyên xử tới 7 năm tù.

Báo Tuổi Trẻ kể rằng Li Shi Min sang Việt Nam và lôi kéo một số người Việt cùng tham gia đường dây lừa đảo qua điện thoại để chiếm đoạt hàng trăm triệu đồng trong tài khoản của nạn nhân.

Ngày 13-1, TAND TP.SG đã tuyên phạt bị cáo Li Shi Min (32 tuổi, quốc tịch Trung Quốc) và Huỳnh Thị Như Mai (32 tuổi, ngụ tỉnh An Giang) cùng 7 năm tù về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản.

Báo Tuổi Trẻ ghi theo cáo trạng cho biết, khoảng tháng 4-2014, Li Shi Min sang Việt Nam và được nhóm bạn người Trung Quốc rủ tham gia đường dây lừa đảo, giả người của cơ quan tố tụng điện thoại hù dọa nạn nhân liên quan tổ chức tội phạm khiến nạn nhân sợ mất tiền trong tài khoản mà chuyển tiền của mình qua tài khoản của đường dây lừa đảo này lập ra.

Điển hình lừa đảo thế này:

“Ngày 20-8-2014, bà Tăng Thị Thu Cúc nhận được cuộc gọi vào máy điện thoại bàn, người gọi xưng là nhân viên công ty VNPT thông báo bà Cúc đang nợ cước điện thoại 8,6 triệu đồng.

Sau đó, người này nối máy cho bà với một đối tượng khác xưng là công an Tây Ninh nói bà liên quan đến đường dây tội phạm và yêu cầu bà chuyển tiền vào tài khoản do chúng cung cấp.

Tương tự thủ đoạn trên, các bị cáo đã chiếm đoạt của nạn nhân tổng cộng 490 triệu đồng.”

Bạn thử nhớ những chuyện lừa đảo động trời xem...

Chuyện kêu gọi các sĩ quan VNCH đi học tập 3 ngày rồi kéo luôn một mạch, từ 3 năm tới cả chục năm tập trung cải tạo. Có phải lừa đaỏ lớn đủ để nhớ?

Trước đó là chuyện liên hiệp chính phủ để rồi mở ra các cuộc đảng tranh, thủ tiêu người của Việt Nam Quốc Dân Đảng -- trong đó, nổi bật là nhà văn Khái Hưng của Đảng VNQDĐ bị ám sát. Có phải lừa đảo chăng, khi mời gọi liên thủ chống Pháp và rồi giết sạch những người yêu nước có dị kiến?

Và bây giờ, nói là dân chủ... nhưng không hề có dân chủ gì hết. Có phải là lừa đảo động trời không?

Lừa tiền qua điện thoại, bị 7 năm tù... Còn Đảng CSVN lừa tới mức động trời, có bản án nào cho xứng?

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tại miền Tây, ở vùng Đồng Tháp Mười, hoạt động săn bắt chuột diễn ra quanh năm nhưng tập trung nhất là vào đầu mùa lũ. Khi nước tràn vào mặt ruộng, chuột đồng rút lên gò cao, sống nấp trong lau sậy um tùm hoặc làm tổ trên những thân cây tràm, cây gáo. Người ta gọi hiện tượng này là nước lên, chuột lên. Báo SGGP viết như sau.
Theo ghi nhận của báo Tuổi Trẻ, hệ thống đường sá ở ngoại thành Sài Gòn đang trong tình trạng hư hại nặng. Nhiều con đường đầy những hố rất sâu, những hòn đá nhô lên giưã hố. Mỗi khi di chuyển trên các đoạn đường này, xe tải, xe gắn máy, trồi lên sụp xuống, lúc ngả sang trái, lúc nghiêng sang phải, lưu thông rất chật vật bởi những vũng sâu bùn sình nhầy nhụa khắp mặt đường.
Theo ghi nhận của báo quốc nội, tại nội thành SG có những vũ trường đặc biệt: không gái nhảy, không rượu mạnh, không âm nhạc gầm rú. Đó là những vũ trường chỉ âm thầm hoạt động vào lúc 2-3 giờ chiều hoặc 9-10 giờ sáng. Khách là những quý bà cô đơn đến đây để giải sầu và tâm sự với bạn nhảy là những chàng trai khéo chiều. Tin Nhanh VN ghi nhận như sau.
Trên địa bàn thành phố Sài Gòn, đường Lê Thánh Tôn, quận 1, có rất nhiều hàng quán, chính yếu bán hàng thủ công mỹ nghệ, vải, lụa... phục vụ du khách. Cũng trên con đường này có không dưới hai chục thợ sửa giày, nép mình dưới mái hiên, lùi sâu vào vỉa hè. Chỉ cần một cái bàn con con, hai chiếc ghế nhựa và một số đôi giày cũ cùng keo, kéo, kìm
Tại tỉnh Quảng Trị, có một ông có gần 100 người con của hơn 20 bà vợ, trong đó có 13 bà đang sống chung với ông và các con trong cùng 1 xóm nhà, những bà vợ khác sống tại nhiều nơi từ miền Trung đến miền Nam. Hơn một nửa số vợ của ông đều nằm trong thành phần chết chồng, chồng bỏ. Ông bày tỏ rằng mình chúa ghét những gã đàn ông "quất ngựa truy phong".
Theo ghi nhận của báo quốc nội, ngày nay, tại Sài Gòn và một số thành phố lớn của VN, không chỉ phụ nữ giải phẫu thẩm mỹ để làm đẹp mà đàn ông và cả một số bà lão tuổi lục tuần cũng khoái đi thẩm mỹ viện sửa tướng để "ăn nên làm ra", để gia đình sung túc, để giữ vận may phước lành cho con cháu... Báo Kinh Tế Đô Thị viết như sau.
Theo báo quốc nội, tại TPSG có một họa sĩ đã mở xưởng làm tranh từ cánh bướm. Hàng nghìn cánh bướm ẩn hiện "dệt" nên những bức tranh hoàn chỉnh với nhiều đề tài như phố, làng quê Việt Nam. Tranh làm từ cánh bướm của họa sĩ này, được bày bán ở Diamond Plaza, TPSG, đang là mặt hàng hút khách, đặc biệt là khách chuộng "đồ độc". Tin Nhanh VN viết như sau.
Thành phố Sài Gòn về đêm có nhiều con phố không ngủ với những quán khuya đủ loại: quán trong các ngõ hẻm, quán khuya di động với những xe hủ tiếu bán rong, quán khuya bán cho những thực khách khá giả. Báo Sài Gòn Tiếp Thị viết về các quán khuya ở Sài Gòn như sau.
Trên con đường thiên lý Bắc- Nam, ai qua Đồng Hới thị xã tỉnh lỵ của Quảng Bình vừa trở thành thành phố sẽ gặp "Quảng Bình quan" và Lũy Thầy nằm bên bờ Nhật Lệ. Tại tỉnh này, tỉnh của những di tích- danh thắng nổi tiếng, đã có nhiều di tích bị bỏ quên. Báo SGGP viết như sau.
Theo các nhà nghiên cứu, kiến trúc cổ Sài Gòn trước kia đa phần là những công trình kiến trúc mang phong cách bản địa hoặc mang nét truyền thống Hoa, Khmer... Đến khi người Pháp đến, họ thiết kế đô thị Sài Gòn theo kiểu mẫu đô thị Pháp. Những ngôi nhà và phố xá bản địa, truyền thống biến mất dần hoặc lùi ra ngoại ô và cho đến nay thì gần như không còn



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.