Hôm nay,  

Mạo Danh, Lừa Đảo

14/01/201600:00:00(Xem: 5918)

Chuyện mạo danh và lừa đảo nhiều kể chi cho xiết. Nhưng lần này, người ta lại nghe chuyện chính các cơ quan cán bộ lại bị đưa vào trận mạo danh và lừa đảo.

Trên nguyên tắc, trước giờ chỉ có chuyện người dân thường bị hù dọa, bị lừa đaỏ vì kẻ khác mạo danh quan chức. Nhưng lần này, mới lạ.

Bản tin VnExpress hôm 13-1-2016 kể rằng “Bộ Giáo dục lại bị mạo danh”...

Bản tin nói, Bộ Giáo dục và Đào tạo vừa có công văn gửi các Sở Giáo dục, trường đại học, cao đẳng, trung cấp chuyên nghiệp thông báo việc Bộ bị mạo danh.

Theo công văn, những ngày gần đây, một số cá nhân mạo danh cán bộ Văn phòng Bộ Giáo dục và Đào tạo gọi điện thoại tới các Sở Giáo dục, trường học về việc Bộ tổ chức hội nghị, hội thảo và yêu cầu nộp tiền mua tài liệu để được tham dự.

Bộ Giáo dục khẳng định, khi tổ chức hội nghị, hội thảo, tập huấn, Bộ sẽ gửi giấy triệu tập, giấy mời (qua email, fax, bưu điện) đến các cơ quan, đơn vị liên quan; không triệu tập bằng hình thức gọi điện thoại.

Bản tin VnExpress ghi rằng công văn nêu rõ:

"Bộ Giáo dục gửi trước tài liệu qua email (nếu cần) hoặc gửi tài liệu trực tiếp cho đại biểu tại hội nghị, hội thảo, tập huấn, không yêu cầu các Sở, cơ sở giáo dục nộp tiền mặt (hoặc chuyển khoản) mua tài liệu"...

Có chuyện các cơ quan, các đơn vị bị lừa gạt như thế chăng?

Thực ra tộị đó là nặng, nếu chúng ta nhớ rằng vụ án người Trung Quốc lừa đảo qua điện thoại đã bị tuyên xử tới 7 năm tù.

Báo Tuổi Trẻ kể rằng Li Shi Min sang Việt Nam và lôi kéo một số người Việt cùng tham gia đường dây lừa đảo qua điện thoại để chiếm đoạt hàng trăm triệu đồng trong tài khoản của nạn nhân.

Ngày 13-1, TAND TP.SG đã tuyên phạt bị cáo Li Shi Min (32 tuổi, quốc tịch Trung Quốc) và Huỳnh Thị Như Mai (32 tuổi, ngụ tỉnh An Giang) cùng 7 năm tù về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản.

Báo Tuổi Trẻ ghi theo cáo trạng cho biết, khoảng tháng 4-2014, Li Shi Min sang Việt Nam và được nhóm bạn người Trung Quốc rủ tham gia đường dây lừa đảo, giả người của cơ quan tố tụng điện thoại hù dọa nạn nhân liên quan tổ chức tội phạm khiến nạn nhân sợ mất tiền trong tài khoản mà chuyển tiền của mình qua tài khoản của đường dây lừa đảo này lập ra.

Điển hình lừa đảo thế này:

“Ngày 20-8-2014, bà Tăng Thị Thu Cúc nhận được cuộc gọi vào máy điện thoại bàn, người gọi xưng là nhân viên công ty VNPT thông báo bà Cúc đang nợ cước điện thoại 8,6 triệu đồng.

Sau đó, người này nối máy cho bà với một đối tượng khác xưng là công an Tây Ninh nói bà liên quan đến đường dây tội phạm và yêu cầu bà chuyển tiền vào tài khoản do chúng cung cấp.

Tương tự thủ đoạn trên, các bị cáo đã chiếm đoạt của nạn nhân tổng cộng 490 triệu đồng.”

Bạn thử nhớ những chuyện lừa đảo động trời xem...

Chuyện kêu gọi các sĩ quan VNCH đi học tập 3 ngày rồi kéo luôn một mạch, từ 3 năm tới cả chục năm tập trung cải tạo. Có phải lừa đaỏ lớn đủ để nhớ?

Trước đó là chuyện liên hiệp chính phủ để rồi mở ra các cuộc đảng tranh, thủ tiêu người của Việt Nam Quốc Dân Đảng -- trong đó, nổi bật là nhà văn Khái Hưng của Đảng VNQDĐ bị ám sát. Có phải lừa đảo chăng, khi mời gọi liên thủ chống Pháp và rồi giết sạch những người yêu nước có dị kiến?

Và bây giờ, nói là dân chủ... nhưng không hề có dân chủ gì hết. Có phải là lừa đảo động trời không?

Lừa tiền qua điện thoại, bị 7 năm tù... Còn Đảng CSVN lừa tới mức động trời, có bản án nào cho xứng?

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo quốc nội, công nghiệp dệt VN phát triển một cách chật vật, và gắn với nó là số phận biết bao công nhân, trong đó có người làm việc đến quên cả tuổi thanh xuân, nhưng cuộc sống vẫn nhiều lận đận. Làm việc nặng nhọc, nhưng lương thấp, bị sa thải khi nhà máy giảm công suất, đó là thực trạng của những người thợ dệt tại VN.
Theo báo Tuổi Trẻ, trong khi Bộ Giáo dục-Đào tạo CSVN thông báo rằng học phí sẽ chưa tăng trong năm nay, thì một số trường đại học, cao đẳng ngoài công lập, thậm chí cả công lập, đã rục rịch tăng học phí. Niên khóa trước, sau khi có thông tin liên bộ dự kiến sẽ đề nghị tăng học phí, một số trường đã nhanh chóng đưa học phí vọt lên.
Theo báo Lao Động, tại thị trấn La Gi, huyện Hàm Tân, tỉnh Bình Thuận và các khu vực gần thị trấn, nạn cướp giật, đâm chém xảy ra hàng ngày. Nhiều nạn nhân lặng lẽ chịu đựng, không dám trình báo công an, hoặc có khi trình báo cũng không giải quyết được gì. Người dân sống trong nỗi lo sợ. Báo Lao Động ghi lại một vụï thanh tóan kiểu xã hội đen tại thị trấn này như sau.
Trên địa bàn tỉnh Thừa Thiên, có xã Hương Văn và xã Hương Vân, huyện Hương Trà cách thành phố Huế chỉ hơn chục cây số, là nơi nổi tiếng có những ngôi làng với nhiều phận quá lứa lỡ thì. Ở đó có những ngôi nhà thấp tè, tuềnh toàng, che chắn tạm bợ bằng những tấm cót, sùm sụp trên những mảnh vườn nhỏ, trong đó có những số phận phụ nữ hẩm hiu không bút nào tả xiết.
Hàng năm, cứ vào mùa tựu trường, rất nhiều sinh viên từ các tỉnh về Sài Gòn học đã phải lao đao tìm nhà trọ. Chuyện nhà trọ đã trở thành nỗi ám ảnh của sinh viên vào đầu năm học. Chưa tìm được chỗ trọ là chưa thể "an cư" lo học hành. Tìm ra được nhà trọ có giá cho thuê phù hợp với tình trạng kinh tế của gia đình là bài toán khó giải của nhiều sinh viên.
Như VB đã loan tin, từ hơn một tháng qua, tại tỉnh Quảng Nam, những người dân ở làng An Trung, xã Duy Trung, huyện Duy Xhuyên mất ăn mất ngủ vì những ngọn lửa tự bùng phát đốt cháy nhà cửa, vật dụng nông nghiệp, cây cối trong vườn. Riêng trong những ngày thượng tuần tháng 9, hiểm họa này lại liên tục xảy ra. Dân trong làng sống trong tâm trạng phập phồng lo sợ và hoang mang.
Theo ghi nhận của báo Thanh Niên, thời gian gần đây, tệ nạn cờ bạc, nhậu nhẹt đã lan rộng trong giới sinh viên tại VN. Có những sinh viên đanghọc giỏi và chân chất, vậy mà chỉ sau một vài tam cá nguyệt học kỳ, họ đã trở thành 'lão làng' với những buổi nhậu nhẹt hay hàng giờ ngồi sát phạt nhau. Cuối năm học, các sinh viên này trở nên dật dờ
Theo báo quốc nội, tại miền Tây, "nghêu tặc" đã thực sự trở thành một đại nạn của chính quyền hai tỉnh Tiền Giang và Bến Tre. Bởi bây giờ mỗi lần ra biển đánh cắp nghêu tặc kéo thành đoàn, có phân công tổ chức hẳn hoi."Nghêu tặc" cũng không hẳn những kẻ đầu trộm, đuôi cướp mà trong đó còn có một bộ phận dân nghèo không đất, không nghề nghiệp, không biết làm gì để sống.
Theo báo Thanh Niên, tại miền Tây có chùa Mahatúp, còn gọi là chùa Mã tộc hay chùa Dơi, nằm tại phường 3, thị xã Sóc Trăng là một điểm du lịch khá nổi tiếng. Chùa có một khuôn viên rộng như bất kỳ một ngôi chùa Miên nào ở đây. Những tàn cây xanh yên bình và tĩnh mịch. Ban ngày, từng đàn dơi quạ mà mỗi con nặng cả ký treo mình lủng lẳng trên cành cao ngủ say



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.