Hôm nay,  

Mứt, Thịt và Ruồi

22/01/201600:00:00(Xem: 5735)

Thực phẩm bẩn là quan tâm của mọi người dân... hẳn nhiên, chỉ trừ người sản xuất.

Hình như, không làm thực phẩm bẩn, sẽ không có lời nhiều? Tuy nhiên, sản xuất thực phẩm bẩn lại là vũ khí sát hại tập thể (dĩ nhiên, lâu dài) vì đầu độc kiểu này là không phân biệt già trẻ lớn bé.

Có bao nhiêu hộ dân làm mứt giữ đúng tiêu chuẩn an toàn vệ sinh? Không ai biết chắc, nhất là khi nói tới các hộ dân kinh doanh nhỏ.

Báo Infonet kể qua bản tin “Kiểm tra đột xuất, các hộ sản xuất mứt đều cho biết "hôm nay không làm"...” cho thấy một kinh ngạc bất ngờ: có vẻ như các hộ sản xuất này có người làm ngay trong cơ quan kiểm tra.

Bản tin nói, vào chiều tối 21/1, đoàn kiểm tra liên ngành an toàn vệ sinh thực phẩm (Sở Y tế TPSG) đã đi kiểm tra đột xuất khu dân cư chuyên sản xuất mứt tết truyền thống tại quận 3.

Khu cư xá Đường sắt tại hẻm 268 đường Lý Thái Tổ (P.1, Q.3) tập trung rất nhiều gia đình sản xuất mứt tết truyền thống. Đây cũng là một trong những “điểm đen” sản xuất mứt không đảm bảo vệ sinh mà năm nào báo chí cũng đề cập đến. Tại đây, mứt được sản xuất thủ công, đựng trong các khay nhựa lộ thiên giữa hẻm.

Người dân ở đây cho biết, từ lâu khu Cư xá Đường Sắt được xem là "thủ phủ" của các loại mứt, nhưng tập trung nhiều vào mứt mãng cầu, mứt me với rất nhiều hãng xưởng, cơ sở lớn nhỏ làm mứt có trên 40 năm. Tuy nhiên, theo thời gian, hiện tại chỉ còn 2 cơ sở lớn sản xuất mứt quanh năm, còn lại một số hộ gia đình chỉ làm mứt thời vụ, nhất là dịp lễ, Tết. Hầu hết trái cây được chuyển đến các lò làm mứt đều chưa chín, có cả trái non, để ép chín, tẩy trắng sản phẩm, các chủ lò thường dùng hóa chất mua tại chợ Kim Biên. Các loại mứt có màu trắng đều có sử dụng hóa chất tẩy trắng và giá rẻ hơn mứt sấy màu đen.

Bản tin Infonet viết:

“Thế nhưng, khi đoàn kiểm tra “đột xuất” đến đây, các hộ sản xuất đều đã “dọn dẹp sạch sẽ” và cho biết “hôm nay không làm”. Đại diện chính quyền Quận 3 cho biết họ không nắm rõ hộ gia đình nào hiện đang sản xuất mứt tết nên không dẫn đoàn kiểm tra đến được, đồng thời bỏ ngỏ câu hỏi chất vấn của bác sĩ Nguyễn Hữu Hưng, Phó Giám đốc Sở Y tế TPHCM về vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm ở đây.”

Trong bản tin trước đó của Infonet, tại TP.Biên Hòa, khám phá ra gần 1.000 con heo có chất cấm.

Chiều 18-1, đoàn liên ngành TP.Biên Hòa (Đồng Nai) tiếp tục công bố kết quả sau khi lấy mẫu kiểm nghiệm tại 20 trang trại chăn nuôi heo trên địa bàn thành phố.

Theo kết quả, có 2 trang trại bị phát hiện sử dụng chất cấm trong chăn nuôi heo là hộ bà Lại Thị Vui (tại KP.4, phường Trảng Dài) và hộ ông Nguyễn Bá Hiệp (tại ấp Thiên Bình, xã Tam Phước). Trong đó, trại heo của bà Vui có 250 con và trại heo ông Hiệp có trên 700 con loại khoảng 70kg/con.

Infonet nói, tại các nơi vi phạm, ngành chức năng đã xử phạt theo quy định.

Trong khi đó, báo Tuổi Trẻ kê chuyện “​Người dân mua phải chai nước Number One có ruồi.”

Bản tin cho biết, theo phản ánh của anh Trần Văn Hùng ở xã Hòa Sơn, huyện Đô Lương, Nghệ An, với Tuổi trẻ, ngày 31-12-2015, anh Hùng mua một chai nước tăng lực Number One tại một tiệm tạp hóa ở xã để giải khát. Khi chuẩn bị mở nắp chai nước, anh thấy một vật thể lạ ở dưới đáy chai.

Sau đó, anh Hùng báo sự việc với chủ tiệm tạp hóa và liên hệ với Công ty TNHH sản xuất thương mại dịch vụ Tân Hiệp Phát - đơn vị sản xuất chai nước để phản ánh chai nước Number One của công ty này có vật thể lạ.

Ngày 13-1, hai người đại diện của Công ty TNHH sản xuất thương mại dịch vụ Tân Hiệp Phát có buổi làm việc với anh Hùng và chủ tiệm tạp hóa. Tại đây, ông Hoàng Ngọc Hiếu, người bán hàng khu vực của Công ty TNHH sản xuất thương mại dịch vụ Tân Hiệp Phát, xác nhận sản phẩm có vật thể lạ nhãn Number One.

“Đại diện công ty có gửi tặng quán tạp hóa một thùng Number One có trị giá 250.000 đồng và cũng cảm ơn thông tin từ khách hàng anh Hùng là hai món quà gửi từ Bình Dương theo đúng chính sách công ty nhưng anh Hùng không đồng ý, gửi mẫu cho Hội Bảo vệ người tiêu dùng để giải quyết”, biên bản nêu.

Bản tin TT viết:

“Theo ghi nhận của Tuổi Trẻ, chai nước Number One ghi rõ đơn vị sản xuất và đóng chai tại Công ty TNHH sản xuất thương mại Tân Hiệp Phát. Loại chai nhựa có thể tích 350ml, sản xuất ngày 9-10-2015, hạn sử dụng 9-10-2016.

Chai nước này không có dấu hiệu bị bóp méo, bong tróc, phần nắp chai nước chưa được khui. Bên trong chai nước có hai vật thể có chiều dài khoảng 1cm, hình dạng như con ruồi với đầy đủ bộ phận chân, cánh, đầu…”

Thôi thì, trăm sự nhờ hên.

Phải chi luyện được cơ thể mình đồng da sắt mới không biết sợ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo quốc nội, hệ thống giao thông trên địa bàn củamột số quận của thành phố Sài Gòn đang trong tình trạng hư hại nặng. Trên nhiều đoạn đường thuộc các quận Tân Bình, Quận 7, Quận 12, thường xuyên xảy ra tai nạn giao thông do có quá nhiều "ổ gà, ổ trâu" và những vũng nước sâu. Mặt đường còn bị cày nát bởi các xe tải qua lại hàng ngày.
Theo báo Sài Gòn Tiếp Thị so với năm học trước, năm nay chi phí chuẩn bị cho một đứa con đi học tăng khoảng 20%, lại là những khoản chi rất "cơ bản" mà phụ huynh cũng không biết phải cắt giảm khoản nào. Nhiều gia đình phải chạy tiền học cho con ngay từ mùa hè. Báo SGTT ghi lại những trường hợp khốn khó của một số phụ huynh như sau.
Từ ngàn xưa, việc đi buôn bằng đường sông đã trở thành nét đặc trưng của người dân đất phương Nam "lắm kênh nhiều rạch". Thế nhưng trên những nẻo hành trình ngược xuôi đó, dân buôn chuyến luôn đối mặt với bao rủi ro và nạn hiếp đáp từ nhiều phía. Có rong ruổi, lênh đênh trên sông nước cùng họ, mới thấu hiểu những nhọc nhằn
Trên địa bàn tỉnh Thưà Thiên, có 1 vùng đất nằm dọc bờ biển và gần như tách biệt với đất liền. Bao năm rồi người dân nơi đây luôn đối mặt với với bão lũ, nước dâng , cát bay, cát lở... Tai hoạ này đi qua, hiểm nguy kia ập lại. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt đó, người dân ở đây vẫn bám lấy cát, bám lấy biển để sống trong cảnh khốn cùng. Báo Người Lao Động viết như sau.
Tại một số địa điểm của các khu rừng nguyên sinh ở đảo Phú Quốc, một loại hình "dịch vụ" đang thu hút đông du khách thuộc nam giới. Trong cái vắng lặng của rừng, du khách chứng kiến những "tiên nữ" 18-20 tuổi trong bộ đồ 2 mảnh đùa giỡn trên dòng suối. Đó là những cô gái đang chiêu dụ khách cùng tắm chung để mát trời ông địa. Phóng viên báo Lao Động kể như sau..
Chuyện xảy ra tại 1 xã ven biển nghèo nàn của tỉnh Thanh Hóa. Trong hoàn cảnh khốn khổ này, dân nghèo đối mặt với đói nghèo, và hơn một nửa số lao động trong xã đã phải tha hương mưu sinh. Báo Lao Động ghi nhận như sau.
Tại một số xã ngoại thành Sài Gòn, từ hơn hai năm nay, đã hình thành những phiên chợ cỏ mà thôi. Người bán và mua đều là nông dân. Cũng nhờ những ngôi chợ này, nhiều dân nghèo ở các tỉnh miền Tây và một số huyện ngoại thành Sài Gòn đã thoát nghèo. Báo SGGP viết về những phiên chợ cỏ và những dân nghèo kiếm sống nhờ nghề cắt cỏ như sau.
Theo báo Thanh Niên, chuyện học Anh văn, điện toán đã thành chuyện thường ngày ở VN, bây giờ muốn theo kịp thời đại thì phải biết thêm nhiều ngoại ngữ khác, đó là câu nói cửa miệng của nhiều thanh niên, thanh nữ hiện nay. Tiếng Nhật, tiếng Đại Hàn đang được giới trẻ VN ưa chuộng, trong đó lợi thế có phần nghiêng về ngôn ngữ đến từ đất nước mặt trời mọc. Báo TN viết như sau.
Tại miền Tây Nam phần VN, từ đầu năm 2004 đến nay, các cơ quan chuyên môn về xây dựng, giao thông, kiến trúc, đã liên tục những cuộc hội thảo, những cuộc họp bàn về định hướng qui hoạch xây dựng TP Cần Thơ trở thành một trung tâm của sông Cửu Long, thậm chí của khu vực Đông Nam Á... Vậy mà ngay giữa lòng thành phố đô hội ấy



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.