Hôm nay,  

Hễ Bệnh Là Thê Thảm

31/01/201600:00:00(Xem: 6569)
Bệnh là phải vào bệnh viện, rồi phải mua thuốc uống. Đàng nào cũng rơi vào cạm bẫy. Hoặc phải hối lộ, hoặc là trăm sự nhờ trời.

Tân dược, hay thuốc tây, cũng không dễ gặp thứ thiệt.

Báo Công An kể chuyện thuốc dỏm ở Sài Gòn, làm bằng bột:

“Sau khi pha trộn bột mì, bột kết dính và thuốc rẻ tiền, cặp đôi lãnh đạo công ty cho ép thành viên rồi đóng gói, in nhãn hiệu tân dược nổi tiếng rồi dùng xe hơi chở đi tiêu thụ.”

Do vậy, báo CA kể rằng lãnh đạo Viện KSND Cấp cao tại TP.SG đã ký kháng nghị yêu cầu TAND Cấp cao tại TP.SG xử theo hướng tăng án đối với Nguyễn Thị Diễm Quỳnh (35 tuổi) và Trần Đăng Trường (37 tuổi, chồng Quỳnh) về tội “Sản xuất, buôn bán hàng giả là thuốc chữa bệnh, thuốc phòng bệnh”.

Bên cạnh đó, lãnh đạo Viện còn yêu cầu tịch thu xe hơi, máy móc, khuôn đồng dùng để sản xuất thuốc giả và vận chuyển thuốc giả đi tiêu thụ.

Tăng án vì trước đó, do TAND TP.SG xử sơ thẩm không áp dụng đúng quy định khi tuyên án nên tuyên Quỳnh 2 năm 6 tháng tù nhưng cho hưởng án treo và Trường 3 năm tù cùng về tội “Sản xuất, buôn bán hàng giả là thuốc chữa bệnh, thuốc phòng bệnh”.

Báo Đất Việt hôm 28-1-2016 kể chuyện “Điều dưỡng mắng bệnh nhân vì tiền...”

Cũng là chuyện ở Sài Gòn.

Bản tin kể một video clip được tung lên mạng với hình ảnh điều dưỡng bệnh viện đứng chống nạnh, mắng xối xả người nhà bé trai 27 tháng tuổi đang nằm điều trị.

Xung quanh vụ việc trên, chiều ngày 27/1, bác sĩ Nguyễn Thị Hồ Điệp - Phó giám đốc Bệnh viện Nhi đồng 2 TP.SG cho biết: “Xem xong clip tôi rụng rời”...

Bà Điệp khẳng định không thể chấp nhận thái độ của điều dưỡng Khoa và Lâm trong video clip trên. “Chắc chắn những nhân viên này đã vi phạm quy tắc ứng xử. Làm như vậy, họ đã hủy hoại hình ảnh, thương hiệu của bệnh viện chỉ trong vài phút”, bác sĩ Điệp nói.

Bản tin ĐV ghi lời bà Điệp, 2 nhân viên y tế trong clip đang gây xôn xao dư luận chính là 2 điều dưỡng Khoa Bỏng – Chỉnh trực, đã làm việc tại bệnh viện hơn 15 năm.

Bản tin ghi lời chị Tô Nữ Nhật Thi (25 tuổi, ngụ Bình Dương) cho biết, ngày 3/1 khi chở con trai Đỗ Đức Huy (27 tháng tuổi) và mẹ chồng là bà Đỗ Thị Lý (47 tuổi) đi công việc bằng xe máy thì va chạm với một xe tải chạy cùng chiều khiến cả 3 người trên xe máy ngã ra đường. Một xe tải khác từ phía sau không xử lý kịp đã cán qua người bà Lý làm bà tử vong tại chỗ. Bé Huy bị bánh xe cán qua hai chân. Chị Thi bị gãy xương đòn.

Bé Huy được chuyển đến Bệnh viện Nhi đồng 2 TPHCM trong tình trạng dập nát hai chân, gãy tay trái, hoại tử bụng. Bác sĩ phải phẫu thuật cắt bỏ hai chân, giúp bé qua cơn nguy kịch rồi chuyển bé vào khoa bỏng - chỉnh trực tiếp tục điều trị.

Nhiều nhà hảo tâm đã đến thăm và giúp đỡ tiền bạc. Theo lời một người thân, số tiền mà các ân nhân cho gia đình chỉ trong vài tuần đã lên đến hơn 1 tỷ đồng. Chính vì lý do này, theo chị Thi, một số điều dưỡng khoa bỏng - chỉnh trực đã có thái độ khó chịu, thậm chí chửi mắng người thân của chị, vì cho rằng “được cho nhiều tiền mà lại không chịu đóng tạm ứng nhiều cho bệnh viện”.

Bản tin Đất Việt viết:

“Chồng chị Thi cho biết video clip được tung lên mạng là do anh quay lại vì quá bất bình với cách hành xử của các điều dưỡng. Trong đoạn video, người chồng chất vấn nam điều dưỡng tên Khoa rằng tại sao nhân viên bệnh viện mà lại nói với thân nhân kiểu “người ta cho nhiều thế mà sao lại đóng có năm trăm?”.

Sau đó là hình ảnh ông Khoa sừng sổ chống nạnh, chỉ tay vào mặt chồng chị Thi quát: “Quay đi, quay đi… Bà thấy chưa, bây giờ dám quay tôi phải không… Anh nên nhớ một điều như vầy nè, con anh bệnh rất nặng, người ta cho anh bao nhiêu tiền, anh nghĩ làm sao mà đóng có năm trăm nghìn…”....”

Quả nhiên là thời này, dân lành đi đâu cũng bị áp bức. Biết sao bây giờ?

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong một đất nước mà trẻ em lúc nào cũng có thể bị xâm hại là điều bất hạnh nhất của một dân tộc bởi vì khi trở thành là nạn nhân của bạo hành thì những trẻ em này khi lớn lên sẽ có nguy cơ là người xâm hại kẻ khác, như lời báo động trong bản tin của Báo Kinh Tế Đô Thị nói rằng có tới 5,000 trẻ em bị xâm hại tại VN.
Ở đời có nhiều người thật đau khổ khiến ai nấy cũng không thể cầm lòng như trường hợp đám tang của một cô giáo bị tai nạn xe mà chồng thì chết, con thì nhỏ dại và nhà thì nghèo đến nỗi không thể mua quan tài để chôn
Chuyện tình nam nữ là điều bình thường không có gì đáng nói, nhưng nếu có quan hệ tình dục với người vị thành niên mà nhất là với một ông thầy giáo thì là chuyện không thể chấp nhận được, như bản tin của báo Một Thế Giới cho biết hôm Thứ Tư như sau.
Học hành là chuyện lớn của đời người mà bất cứ bậc làm cha mẹ nào cũng muốn con cái mình thành đạt, nhưng đôi khi cha mẹ cũng phải chấp nhận một hiện thực về trình độ học vấn của con để giúp chúng đi lên vững vàng.
Lễ trao giải túc cầu quốc tế AFF Awards Night 2019 sẽ được tổ chức tại Hà Nội vào ngày 8 tháng 11 năm nay
Bình thường có thể ai cũng hiểu sinh lão bệnh tử là điều không thể tránh, nhưng khi nó đến bất ngờ thì ai cũng sợ, giống như trường hợp 2 người tại Hà Nội đã chết do “vi khuẩn lạ” làm viêm cơ tim khiến cho nhiều người dân lo lắng.
Đó là chặng đường ai cũng thấy rõ: ô nhiễm không khí, ô nhiễm thực phẩm, ô nhiễm nước uống sẽ dẫn tới nhiều bệnh ngặt ngèo, trong đó có ung thư…
Hạng mấy về môi trường kinh doanh? Việt Nam không vào nổi top-50, nghĩa là nhóm 50 quốc gia có môi trường kinh doanh tốt nhất.
Cây chết, cây chết giữa công viên Sài Gòn…
Nhìn đâu cũng thấy ung thư… đó là tình hình cả nước VN.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.