Hôm nay,  

Những Phụ Nữ Hoàn Lương

28/02/200000:00:00(Xem: 6313)
Bạn,
Theo tài liệu của ngành Y tế CSVN, hơn 80% số gái mại dâm tại Việt Nam đều mang bệnh truyền nhiễm và trong số người bị bệnh Aids thì gái điếm chiếm hơn 1/3. Trong thời gian, các tổ chức y tế quốc tế đã trợ giúp cho chương trình đề phòng bệnh Aids tại Việt Nam, bằng cách phát bao cao su cho gái hoạt động mại dâm và dân nghiện ma túy.

Tại Sài Gòn, công việc phân phát bao cao su được bao thầu bởi cho các tổ công tác xã hội các phường, quận. Một số tổ chức xã hội ở địa phương quận đã tuyển các phụ nữ mà ngôn ngữ trong nước gọi là “hoàn lương” để phụ trách công việc này. Báo Sài Gòn viết về các đội công tác này như sau: Từ hai năm nay, trên đoạn đường từ ngã sáu Lý Thái Tổ - Điện Biên Phủ đến Bệnh viện Nhi Đồng 1, cứ khoảng 10 giờ người ta lại thấy hai phụ nữ đẩy chiếc ba bánh nhỏ chở hai nồi thức ăn to. Đó chính là các chị trong đội đồng đẳng đang đi phát bao cao su an toàn. Đội có 10 chị, kẻ ít người nhiều đều đã từng vướng vào vòng tệ nạn để kiếm sống. Các chị đã từ bỏ con đường lầm lỡ vào làm trong đội đồng đẳng, hằng đêm đi phát bao cao su, kim tiêm cho đối tượng ma túy, gái mại dâm.

Cũng theo báo Sài Gòn, khi có chương trình xã hội phát cơm cho người khốn khó, các phụ nữ này tình nguyện nhận phát các suất ăn không nhận thù lao. Không ai có xe máy, có người ở tận Q.6, Q.8, vậy mà các chị vẫn cố đạp xe đi phát bao cao su an toàn suốt hai năm ròng. Có khi xui rủi bị xe tông. Một chị kể lại: “Nhiều lúc trời mưa to quá mình cũng ngại, chỉ muốn ở nhà cho khỏe nhưng nhớ cảnh người nghèo được phát suất ăn miễn phí mừng như thế nào nên ráng đi. Giúp cho người khác, mình vui, nhưng nhiều khi cũng buồn lắm. Suất ăn có hạn, mình chỉ ưu tiên phát cho người có phiếu trước, có dư mới phát thêm, vậy mà có khi bị bà con dằn dỗi đủ lời nặng nhẹ.”

Một phụ nữ tên là Mỹ Hạnh có chồng nghiện hút, con sáu đứa nheo nhóc, trước đây vì quá khổ nên đã bươn chải đủ mọi cách để nuôi con như chứa bài, chứa gái. Bây giờ con đã lớn, cảnh nhà đỡ khó khăn hơn một chút, chị rất tích cực trong việc phát cháo, coi đó là niềm vui, việc làm trả nghĩa cho đời. Gặp những người quá nghèo ở tỉnh lên, không có tiền mua cà mèn đựng thức ăn, phải dùng bọc nilông, chị thương cảm tự bỏ tiền ra mua đồ đựng cho họ tuy chị kiếm ra tiền không dễ.

Bạn,
Báo Sài Gòn cũng kể lại trường hợp một phụ nữ tên là H, mẹ chết, ba say xỉn suốt ngày, phải lo lắng cho đàn em còn nhỏ. Trước đây chị từng quan hệ không minh bạch với nhiều người đàn ông. Từ khi tham gia đội công tác xã hội, chị coi đó là công việc giúp mình làm lại nhân phẩm. Chị tâm sự với phóng viên: “Tuần nào tới phiên mình đi phát BATT thì buổi sáng phải nghỉ bán khoai lang, khoai mì và phải đi chợ sớm để chiều kịp nấu hủ tiếu bán. Đạp xe từ Q.6 qua, đẩy hai nồi thức ăn to nặng đến nơi là mệt lắm rồi, nhưng phải nhào vào phát liền vì bà con đang đợi. Song cứ nhìn cảnh nhiều người nghèo ở vùng sâu, vùng xa mừng rỡ cảm ơn mình rối rít khi nhận suất ăn là mình thương lắm. Mình cũng khổ như người ta nên có cơ hội giúp được nhau là mình vui.”

Tình hình này cũng chỉ là đắp đâu vá đó, bởi vì tận cội rễ tệ nạn chỉ vì dân quá đói, mà chế độ định hướng xã hội chủ nghĩa này muôn năm cũng không làm nổi cho dân no được.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có phải ngoại ngữ là khó nhất trong các môn học? Có lẽ như thế. Nhưng đối với nhiều người, Toán hay Lý Hóa mới khó nhất, hay Sử hay Địa mới khó nhất… Vấn đề là cần môi trường thuận tiện. Thí dụ, nếu truyền hình CNN kênh tiếng Anh hằng ngày phát hình tại Việt Nam, có lẽ nhiều học sinh sẽ giỏi tiếng Anh hơn từ ngày thơ ấu. Không có môi trường thuận lợi để học ngoại ngữ, sẽ học gian nan hơn.
Vậy là kiều hối chảy vào nước ào ạt… bất kể qua kênh chính thức hay bán chính thức, hay không chính thức. Kiểm toán cho đúng cũng khó, chỉ có cách suy đoán rằng phước đức của chế độ vẫn còn vững vàng, ít nhất là về mặt thu hút kiều hối. Chỉ có cách suy nghĩ kiểu tâm linh mới giải thích được, có lẽ.
Vậy là trật đường rầy, câu chuyện tưởng như chỉ có trong truyện thần thoại của thế kỷ 19 hay thế kỷ 20. Đúng là trật đường rầy xe lửa.
Có phải đào tạo 9.000 Tiến Sĩ sắp tới chỉ là một cách để các quan chức củng cố cho chế độ vững vàng thêm vài thập niên? Có phải tất cả con cháu của mấy trăm ủy viên Bộ Chính Trị sẽ được cầm tiền chính phủ để đi học Tiến sĩ, Thạc sĩ theo đề án mới, và rồi một số sẽ kết hôn với Việt kiều để ở lại nằm vùng, phần còn lại sẽ về VN thay ba mẹ để cai trị VN thêm vài thập niên nữa?
Đàn ông có giá bao nhiêu? Bạn thử suy đoán xem? Một ngàn đô la hay một triệu đôla? Tất nhiên là tùy… vì không phải ai cũng có giá như ai. Vì như cuộc đời của Albert Einstein vĩ đại hơn biết bao nhiêu người đời thương như mình.
Sinh viên là người đi học bậc cao đẳng hay bậc đại học… Trong lịch sử nhân loại, sinh viên thường là thế hệ đi đầu của những cuộc cách mạng. Gần như bất cứ biến động nào trong lịch sử cũng nhìn thấy bóng dáng của sinh viên.
Vậy là lại ngộ độc. Cũng ở trường mầm non. Có vẻ như các trường mầm non không bận tâm về chuyện nhà bếp? Hay phải chăng, có gì mờ ám trong việc đi chợ cho trường mầm non?
Nhạc bolero có phải là bước thụt lùi? Hỏi như thế, có công bằng không, trong khi các loại nhạc thường gọi là “nhạc sang” chủ yếu là nhạc cũ từ hơn nửa thế kỷ qua? Tính vê thời gian, nhạc nào thụt lùi hơn? Nhưng dân Miền Nam ưa nhạc bolero chủ yếu là cảm xúc hoài niệm vê cái gì rất mực VNCH... Và chẳng nguy hiểm gì cả.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.