Hôm nay,  

Sở Thú Năm 2000

22/07/200000:00:00(Xem: 7052)
Bạn,
Thảo cầm viên Sài Gòn (thường được gọi là sở Thú) sắp làm lễ sinh nhật lần thứ 130. Theo ghi nhận của báo Tuổi Trẻ, so với vài năm trước, sở Thú Sài Gòn năm 2000 tuy có đẹp hơn về một số mặt, thế nhưng vẫn còn tồn tại nhiều điều không đẹp, nào là các loài thú quý hiếm không được chăm sóc, cây không có bảng tên, vệ sinh các chuồng trại của các con thú quá bết, cư dân bụi đời vẫn thường trú ở công viên. Những chuyện không đẹp ở Sở Thú được một phóng viên báo Tuổi Trẻ ghi nhận qua đoạn ghi chép dưới đây.

Trước nhất, mảng xanh ở đây khá tốt, nhưng còn quá nhiều cây không còn có bảng tên. Từ lâu cây xanh trong thảo cầm viên đã là một vườn thực vật học chọn lọc và là nơi dành cho sinh viên học sinh đến học tập trên thực địa. Đây cũng là một trong những mục tiêu của thảo cầm viên hiện nay. Việc gắn bảng tên cho cây để mọi người có thể nhận biết chủng loại, tính năng, giá trị của cây là điều cần thiết. Thế nhưng vẫn còn thiếu cây không có tên, riêng những cây có bảng tên thì lại kèm theo logo quảng cáo của một công ty nước ngoài. Trao đổi với phóng viên báo Tuổi Trẻ, giám đốc Thảo cầm viên Sài Gòn than: Kinh phí không đủ để cắm bảng tên cho cây, vì vậy phải nhờ tài trợ, và có nhiều cây giống nhau nên có cây không có bảng.

So với trước kia, thú trong thảo cầm viên tuy có nhiều loại độc chiêu như nai trắng, lạc đà hai bướu, hắc tinh tinh, trâu rừng, hà mã, hải ly không phải nơi nào cũng có, song chúng không được chăm sóc chu đáo nên xuống cấp nghiêm trọng. Không ai lại không thắc mắc vì sao hai bướu của con lạc đà lại ngả xuống mà không đứng như thường thấy. Khi phóng viên hỏi, viên giám đốc thảo cầm viên trả lời: lạc đà không hợp với phong thổ xứ ta. Còn con nai trắng thì bị loét khá ở bộ phận sinh dục. Con hắc tinh tinh cũng cho thấy dấu hiệu bị bệnh ở hậu môn. Cọp Đông Dương (con đực) da chảy xệ xuống bụng và rất ổn. Một du khách vừa cười vừa nói: Cọp gì mà không thấy thịt, chỉ có da với xương. Nhưng thảm nhất là mấy chú heo rừng với bộ lông bạc phếch, lưa thưa như bị trụi lông. Đại bàng, công... lông lá không tươi nhuận, đầy vẻ mệt mỏi.

Vệ sinh cũng là vấn đề ở thảo cầm viên. Nếu phần vệ sinh chung được chăm sóc thì phần vệ sinh chuồng chại lại làm nhiều người khó chịu. Nhiều người phải lấy khăn bịt mũi. Phóng viên ghi nhận có khá nhiều người cư trú trong công viên lớn nhất thành phố này. Quán Nhan Hương nằm ở trung tâm thảo cầm viên như một căn hộ. Giám đốc thảo cầm viên cho biết đây là một tồn tại từ trước và thành phố đang tìm cách giải quyết.

Không chỉ có vậy, cạnh chuồng hà mã, sau chuồng voi, sau sân khấu ca nhạc và khu vực cổng XVNT có khá nhiều hộ gia đình cư ngụ. Không rõ họ là ai, thế nhưng việc có người sinh sống ở đây quả là điều khó hiểu. Việc buôn bán hàng rong ở nhiều khu vực trong thảo cầm viên cũng khiến du khách không an lòng.

Bạn,
Cũng theo ghi nhận báo Tuổi Trẻ, trong vài năm nữa, Sài Gòn sẽ có một sở thú mới ở quận 9 với diện tích 220 ha mẫu tây. Khi đó, Thảo cầm viên Thú hiện nay sẽ là một khu bảo tồn động và thực vật. Đó là chuyện tương lai, còn hiện tại, sự độc đáo của thảo cầm viên đang mất dần, và đó cũng là lý do khiến vài năm gần đây thảo cầm viên không cạnh tranh nổi với các khu vui chơi giải trí khác trong thành phố.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo quốc nội, trên địa bàn các quận nội thành Sài Gòn, số lượng người dân sống trong các chung cư cũ lên đến hàng chục ngàn người. Sau 2 cơn dư chấn liên tiếp xảy ra vào thượng tuần tháng 11/2005 vừa qua, cư dân ở các khu chung cư cũ vẫn chưa hết hoang mang. Nhiều người không muốn ngồi trong nhà mà tụm năm, tụm bảy dọc hành lang.
Hiện nay, thành phố Sài Gòn vẫn còn những chiếc xích lô đón khách trên nhiều lộ trình, những chiếc xe không nhả khói và chạy bằng sức những đôi chân. Với nhiều người nghèo khó, nó là miếng cơm manh áo, là cái nghề, là vốn liếng duy trì cuộc sống... Và là cuộc đời. Không ít người đã sống cả đời bằng cái nghề bình dị đó.
Theo ghi nhận của báo Thanh Niên, tại nhiều trường đại học trên địa bàn thành phố Sài Gòn, hệ thống chưã cháy và báo cháy không có những trang bị tối cần thiết. Do diện tích các giảng đường chật hẹp, nếu có hỏa hoạn xảy ra thì việc cứu người sẽ rất khó khăn. Vụ cháy ở phòng thí nghiệm khoa Dược trường Đại học Y-Dược TP.SG và vấn đề thoát hiểm sau trận động đất vừa qua lại càng trở nên cấp bách hơn đối với các trường đại học.
Tại tỉnh Phú Thọ, miền Bắc VN, có làng Bạch Hạc thuộc thành phố Việt Trì chuyên sống bằng nghề bắt cá.Người dân làng này thường kể về cá Anh Vũ, đặc sản nổi tiếng của địa một cách rất tự hào. Những câu chuyện về loài cá huyền thoại này luôn được lưu truyền trong dân hết thế hệ này qua thế hệ khác.
Theo báo Thanh Niên, tại vùng giáp ranh thành phố Sài Gòn và tỉnh Bình Dương, ở phía đông của con đường vào ký túc xá Đại học TP.SG, có một ngã rẽ vào xóm nhỏ mà dân địa phương vẫn quen gọi là hầm đá 621 (ấp Tân Lập, xã Đông Hòa, huyện Dĩ An, tỉnh Bình Dương). Nơi đây có những đứa trẻ đang sống một cuộc đời nghèo khổ, kiếm sống bằng công việc nhặt rác, lượm ve chai
Theo ghi nhận của báo quốc nội, nhiều trang trại nuôi gia cầm tại các tỉnh, thành phố ở VN đang lâm vào cảnh cùng quẫn, khi mỗi ngày phải bỏ ra hàng triệu đồng để duy trì đàn gia cầm hàng chục ngàn con mà không hề nhìn thấy tương lai phía trước. Tiền công nuôi tốn kém như vậy, nhưng khi bán ra thì không có thị trường (dù là gia cầm sạch).
Theo ghi nhận của báo quốc nội, thời gian gần đây, tại một số siêu thị, trung tâm thương mại trên địa bàn thành phố Sài Gòn, các đội quản lý thị trường, các toán kiểm tra liên ngành đã phát giác nhiều loại hàng giả được bày bán. Ngay tại chợ Bến Thành, nơi chỉ "kinh doanh hàng có chất lượng cao" như lời các tiểu thương
Theo báo quốc nội, trên địa bàn thành phố Sài Gòn, có hơn 300 ngàn sinh viên ngoại tỉnh đang theo học tại các trường đại học, cao đẳng. Mối quan tâm của rất nhiều sinh viên là làm sao tìm được việc làm thêm để trang trải tiền học phí, nhà trọ, sách vở... Giúp việc nhà theo giờ là việc làm đang thu hút nhiều sinh viên tham gia, nhất là nữ sinh viên.
Theo ghi nhận của báo quốc nội, tại trung tâm thành phố Sài Gòn, khu phố Tây (gồm các đường Phạm Ngũ Lão, Đề Thám, Bùi Viện, thuộc quận 1) là nơi hàng hóa được niêm yết giá bằng Mỹ kim nhiều nhất bởi nơi đây là điểm tập trung của Tây ba-lô. Ngoại trừ những nơi hội đủ quy chuẩn được phép niêm yết giá và thực hiện giao dịch bằng ngoại tệ, tại rất nhiều cửa hàng, quầy, sạp, quán ăn...
Đồng bằng sông Cửu Long đang ở vào mùa lũ. Đây cũng là mùa vụ làm ăn của nhiều làng nghề ở miền Tây Nam phần. Tại vùng ngoại thành của Cần Thơ, nghề cáo hến ở xã Vĩnh Trinh, thuộc huyện Vĩnh Thạnh, đang vào vụ với sự tham gia của hàng trăm gia đình. Nghề này đã có mặt ở đây hơn nửa thế kỷ qua và gắn bó với người dân vùng lũ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.