Hôm nay,  

Sở Thú Năm 2000

22/07/200000:00:00(Xem: 6957)
Bạn,
Thảo cầm viên Sài Gòn (thường được gọi là sở Thú) sắp làm lễ sinh nhật lần thứ 130. Theo ghi nhận của báo Tuổi Trẻ, so với vài năm trước, sở Thú Sài Gòn năm 2000 tuy có đẹp hơn về một số mặt, thế nhưng vẫn còn tồn tại nhiều điều không đẹp, nào là các loài thú quý hiếm không được chăm sóc, cây không có bảng tên, vệ sinh các chuồng trại của các con thú quá bết, cư dân bụi đời vẫn thường trú ở công viên. Những chuyện không đẹp ở Sở Thú được một phóng viên báo Tuổi Trẻ ghi nhận qua đoạn ghi chép dưới đây.

Trước nhất, mảng xanh ở đây khá tốt, nhưng còn quá nhiều cây không còn có bảng tên. Từ lâu cây xanh trong thảo cầm viên đã là một vườn thực vật học chọn lọc và là nơi dành cho sinh viên học sinh đến học tập trên thực địa. Đây cũng là một trong những mục tiêu của thảo cầm viên hiện nay. Việc gắn bảng tên cho cây để mọi người có thể nhận biết chủng loại, tính năng, giá trị của cây là điều cần thiết. Thế nhưng vẫn còn thiếu cây không có tên, riêng những cây có bảng tên thì lại kèm theo logo quảng cáo của một công ty nước ngoài. Trao đổi với phóng viên báo Tuổi Trẻ, giám đốc Thảo cầm viên Sài Gòn than: Kinh phí không đủ để cắm bảng tên cho cây, vì vậy phải nhờ tài trợ, và có nhiều cây giống nhau nên có cây không có bảng.

So với trước kia, thú trong thảo cầm viên tuy có nhiều loại độc chiêu như nai trắng, lạc đà hai bướu, hắc tinh tinh, trâu rừng, hà mã, hải ly không phải nơi nào cũng có, song chúng không được chăm sóc chu đáo nên xuống cấp nghiêm trọng. Không ai lại không thắc mắc vì sao hai bướu của con lạc đà lại ngả xuống mà không đứng như thường thấy. Khi phóng viên hỏi, viên giám đốc thảo cầm viên trả lời: lạc đà không hợp với phong thổ xứ ta. Còn con nai trắng thì bị loét khá ở bộ phận sinh dục. Con hắc tinh tinh cũng cho thấy dấu hiệu bị bệnh ở hậu môn. Cọp Đông Dương (con đực) da chảy xệ xuống bụng và rất ổn. Một du khách vừa cười vừa nói: Cọp gì mà không thấy thịt, chỉ có da với xương. Nhưng thảm nhất là mấy chú heo rừng với bộ lông bạc phếch, lưa thưa như bị trụi lông. Đại bàng, công... lông lá không tươi nhuận, đầy vẻ mệt mỏi.

Vệ sinh cũng là vấn đề ở thảo cầm viên. Nếu phần vệ sinh chung được chăm sóc thì phần vệ sinh chuồng chại lại làm nhiều người khó chịu. Nhiều người phải lấy khăn bịt mũi. Phóng viên ghi nhận có khá nhiều người cư trú trong công viên lớn nhất thành phố này. Quán Nhan Hương nằm ở trung tâm thảo cầm viên như một căn hộ. Giám đốc thảo cầm viên cho biết đây là một tồn tại từ trước và thành phố đang tìm cách giải quyết.

Không chỉ có vậy, cạnh chuồng hà mã, sau chuồng voi, sau sân khấu ca nhạc và khu vực cổng XVNT có khá nhiều hộ gia đình cư ngụ. Không rõ họ là ai, thế nhưng việc có người sinh sống ở đây quả là điều khó hiểu. Việc buôn bán hàng rong ở nhiều khu vực trong thảo cầm viên cũng khiến du khách không an lòng.

Bạn,
Cũng theo ghi nhận báo Tuổi Trẻ, trong vài năm nữa, Sài Gòn sẽ có một sở thú mới ở quận 9 với diện tích 220 ha mẫu tây. Khi đó, Thảo cầm viên Thú hiện nay sẽ là một khu bảo tồn động và thực vật. Đó là chuyện tương lai, còn hiện tại, sự độc đáo của thảo cầm viên đang mất dần, và đó cũng là lý do khiến vài năm gần đây thảo cầm viên không cạnh tranh nổi với các khu vui chơi giải trí khác trong thành phố.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo Người Lao Động, gần 1 năm nay, trên địa bàn thành phố Sài Gòn, có sân chọi trâu Long Bình, quận 9, đã trở thành địa điểm thu hút khá đông khách đến xem. Để có những pha đấu đầy kịch tính, người huấn luyện trâu chọi đã đổ không ít mồ hôi, công sức. Trong một phóng sự về nghề dạy trâu chọi, phóng viên báo NLĐ đã ghi nhận như sau.
Theo báo quốc nội, trong hệ thống giao thông đường bộ tại miền Nam Việt Nam, có 1 quốc lộ là bộ mặt, là cửa ngõ quan trọng nhất của thành phố Sài Gòn. Đã có nhiều dự án "trang điểm", rồi nhiều năm qua người ta đã mua và bán, trả giá và cuối cùng là để lại con đường với diện mạo bầm dập, thê thảm. Đó là quốc lộ 13, cửa ngõ phía đông của Sài Gòn. Báo Tuổi Trẻ ghi nhận thực trạng của con đường này qua đoạn ký sự như sau.
Theo báo quốc nội, tại một số trường đại học trên địa bàn các thành phố Sài Gòn, Hà Nội, có một số sinh viên kiếm thêm thu nhập bằng nghề đi "học thuê" thay cho các sinh viên bận công việc không thể đến trường. Trước đây, chuyện đi học điểm danh tưởng như không ai có thể làm hộ được, vậy mà nó lại đang trở nên khá phổ biến ở nhiều trường đại học. Học thuê cũng đang trở thành một nghề mưu sinh đối với nhiều sinh viên.
Theo báo Tiền Phong, đã hơn 2 năm nay, gần 150 gia đình cư dân ở 2 tổ 9, 10 phường Khuê Mỹ, quận Ngũ Hành Sơn, thành phố Đà Nẵng, luôn trong tình trạng "báo động đỏ" vì dịch ruồi. Ăn cơm phải mắc màn, ngủ trưa cũng mắc màn, đám cưới, đám giỗ phải dọn cỗ ban đêm, người lớn phiền muộn, trẻ em nhớp nhúa, còi cọc vì "sống chung với ruồi". Báo TP ghi nhận thực trạng này như sau.
Theo ghi nhận của SGGP, tại miền Tây Nam phần, dọc theo tuyến biên giới VN-Cam Bốt ở phía Tây Nam, hàng ngày có hàng trăm người hối hả vận chuyển lậu xăng dầu sang Cam Bốt. Sôi động nhất là khu vực Hà Tiên, Kiên Lương (Kiên Giang); Khánh Bình, Khánh An (An Giang); Vĩnh Hưng, Tân Hưng, Mộc Hóa (Long An). Nguyên nhân của thực trạng này là do giá xăng dầu thế giới tăng cao
Theo báo SGGP, tại thành phố Sài Gòn, hàng chục năm nay, ở khu vực ấp 2, 4 của xã Xuân Thới Thượng, huyện Hóc Môn, hình thành một xóm khoảng 50 gia đình chuyên nghề săn cào cào. Mỗi ngày, vào khoảng 2 giờ chiều, dân săn cào cào lại lên đường, mang theo cái vợt lớn làm bằng vải dù và cái đục cột trên chiếc xe gắn máy cũ kỹ, lang thang khắp cánh đồng, từ Củ Chi (TPSG) lên Tây Ninh
Theo ghi nhận của báo Tuổi Trẻ, ở thành phố Sài Gòn có khoảng 500 nghệ sĩ, công nhân sân khấu đang sống trong tình trạng nghèo khổ. Có những hoàn cảnh rất đau lòng: không nhà cửa, không con cháu hoặc con cháu quá khổ không lo được phải đi bán vé số, đi ăn xin, làm thuê làm mướn, trôi giạt khắp nơi.
Theo báo An Ninh Thế giới, tháng 6 vưà qua, tòa án CSVN tỉnh Bình Dương đã mở phiên tòa xét xử một vụ cá độ bóng tròn quy mô lớn của tỉnh Bình Dương. Trong vụ xử này, có 23 can phạm, tất cả đều là "cậu ấm", con của các chủ doanh nghiệp địa phương, và nổi tiếng nhất trong đám này cậu L.T.N. có biệt danh là công tử Cám.
Theo ghi nhận của báo Pháp Luật thành phố SG, trong hệ thống bến xe vận tải thuộc khu vực các tỉnh phiá Nam VN, bến xe Miền Đông là bến xe khách lớn nhất tại thành phố Sài Gòn, mỗi ngày tiếp đón hàng ngàn lượt người từ Sài Gòn,đi về các tỉnh miền Đông, miền Bắc và ngược lại. Đây cũng là chỗ hành nghề lý tưởng của hàng trăm tài xế xe ôm.
Theo báo quốc nội, việc làm cho sinh viên sau khi ra trường hiện đang là một vấn đề rất nan giải, chưa có biện pháp giải quyết hữu hiệu. Một thực tế trớ trêu hiện nay: người có bằng cấp, năng lực thật sự được đào tạo trong môi trường giáo dục tốt nhưng lại không có điều kiện xin việc, phải sống lây lất qua ngày với những công việc không cần đào tạo chuyên nghiệp. Báo CA Sài Gòn ghi nhận thực trạng này qua 1 trường hợp như sau.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.