Hôm nay,  

“cò” Lao Động

14/09/199900:00:00(Xem: 8921)
Bạn,
Chỉ trong vòng 1 tháng qua, cơ quan điều tra của Công an CSVN Sài Gòn đã bắt giữ nhiều nhóm lường gạt về tuyển dụng lao động. Nhân vật chính của các vụ này là các “cò”. Với vai trò trung gian giữa người đi xin việc và các trung tâm Dịch vụ việc làm, các cò đã về tận các tỉnh miền Trung, miền Bắc, dùng nhiều chiêu thuật để lừa đảo những người cần việc làm. Nạn nhân phần lớn là những thanh niên nông thôn, gia đình họ đã phải vay mượn, bán bớt ruộng vườn để có đủ tiền đóng lệ phí tuyển dụng cho các cò. Thế nhưng khi được đưa về Sài Gòn thì cò biến mất, tiền mất, việc làm vẫn không có, nhiều người đã lâm vào cảnh lao đao, đói khổ. Điều đáng nói là hiện trạng này vẫn cứ tiếp diễn, do các tay cò lợi dụng sự lỏng lẻo của một số trung tâm Dịch vụ việc làm các tỉnh, trong việc đưa lao động vào Sài Gòn như ghi nhận sau đây trích từ báo Sài Gòn:
Trong những năm vừa qua, Tân Bình là địa bàn thu hút lao động ở các tỉnh đổ về thành phố Sài Gòn. Phó giám đốc Chi nhánh Dịch vụ việc làm Tân Bình-Nguyễn Văn Dũng cho biết: Với khả năng thu hút một lượng lớn lao động các ngành may công nghiệp, xây dựng thành phố SG đã và đang là đất hứa đối với lao động các tỉnh, vì khả năng chịu khó, chịu cực của họ. Đó là những mảnh đất màu mở cho những đường dây lừa đảo trong tuyển dụng. Đối tượng chính của bọn cò chủ yếu là thanh niên nông thôn, lệ phí mà họ thường thu là từ 600 ngàn đồng đến 1 triệu đồng/1 người. Còn chuyện tay nghề" Vài tháng đào tạo tay nghề may công nghiệp ở các trung tâm dạy nghề ở địa phương là xong. Sự sơ sài này khiến nhiều lao động khi vào đến thành phố SG đã không được tuyển dụng vì không đủ chiều cao, mắt kém, tay bị tật và kết quả là tiếng mất tật mang. Nhiều cò lao động đã đến đề nghị hợp tác với các trung tâm trong việc tuyển dụng lao động với mức hoa hồng 100 ngàn đồng người. Đổi lại các trung tâm cấp giấy giới thiệu cho họ đi tuyển dụng người ở các địa phương.

Về thành phần cò tuyển dụng, một điều lạ là không một chi nhánh Dịch vụ việc làm nào ở thành phố SG từng tiếp những tay cò đến để đặt vấn đề hợp tác, dám cung cấp những tên tuổi cụ thể của chúng. Một chuyên gia ở một chi nhánh Dịch vụ việc làm ở thành phố nói: Họ có thể là tư nhân hoạt động riêng rẽ hoặc núp bóng một đơn vị Dịch vụ việc làm, có thể là nhân viên của một chi nhánh Dịch vụ việc làm nào đó. Khi được hỏi những vụ lừa đảo lao động phải có những đường dây với những chi nhánh Dịch vụ lao động có tư cách pháp nhân, chuyên gia này cho biết rằng các cò nếu không có giấy thiệu với đủ chữ ký, dấu đỏ thì khi đến các địa phương ai sẽ tin mà đóng tiền, rồi theo anh ta vào tận thành phố Sài Gòn và cũng không có doanh nghiệp nào dám nhờ anh ta tuyển dụng lao động cho mình nếu như cò không có đủ các giấy tờ giới thiệu. Ngoài hoa hồng tính trên đầu người, các tay cò cũng đóng đủ khoản lệ phí tìm việc mà các đơn vị Dịch vụ việc làm quy định. Nhưng cò yêu cầu việc đóng tiền này không có mặt những người lao động mà họ đã thu tiền với giá cắt cỏ. Bởi vì nếu người lao động biết lệ phí chỉ có 20 ngàn đến 30 đồng người thì họ sẽ đòi khoản chênh lệch lại, mọi việc sẽ bại lộ ngay.
Bạn,
Phương thức làm ăn của các tay cò tuyển dụng như vậy đó, thế nhưng các biện pháp để ngăn chận hầu như không hữu hiệu, trưởng phòng Lao động Tiền lương sở Lao động CSVN Sài Gòn cho rằng: Vấn đề lừa đảo trong lao động tuyển dụng từ các tỉnh rất khó giải quyết. Vì chỉ khi sự việc đổ vỡ, nhưng người lao động bị lừa đến khiếu nại với cơ quan quản lý lao động. Đến lúc này việc giải quyết còn không còn ở chỗ sở Lao động mà phải là cơ quan công an!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Dân tộc Việt Nam có truyền thống kiêng nể thần thánh, bất kể là cũng từng có những chuyện cổ chọc quê thánh thần, thí dụ như chuyện con cóc là cậu ông trời. Ông bà mình ưa nói câu "có kiêng, có lành" là thế, vì hơi đâu mà chọc quê thần thánh, rủi "cõi trên" nổi giận thì rách việc.
Phá rừng như dường là chuyện muôn đời dễ kiếm tiền của các quan chức kiểm lâm và địa phương. Vấn đề khó không phải là phá rừng, mà khó chỉ là làm sao cứu rừng. Nghĩa là các quan chư!c không lạm dụng quyền lực, đồng thời cần có cơ chế giám sát. Còn không, thì phaỉ dạy cho mọi người biết yêu thương rừng.
Có phải là ảo giác, và tin đồn về ảo giác, mỗi khi có chuyện huyền bí? Việt Nam có rất nhiều nghi án cổ sử, như mộng, như thực. Thí dụ, mới đây, báo Lao Động kể về chuyện "hồn ma cung nữ đòi nợ" ở Yên Tử. Có thật không? Tại sao lại xảy ra ở Yên Tử? Hay chỉ là huyền thoại dân gian? Đặc biệt, khi chuyện gắn liền với một địa danh là Suối Giải Oan.
Kayla bị cảm, phải nghỉ học ở nhà. Mẹ em năn nỉ nhờ tôi giữ dùm Kayla, vì chị không thể nghỉ làm hôm nay. Tôi nnận lời vì hôm nay tôi cũng rảnh.
Lỗi chính tả là chuyện muôn đời, muốn thoát ra là phải học -- không chỉ là cần học nghiêm túc, mà cần phải tự xem việc tránh lỗi chính tả cũng y hệt như tu sĩ trong ngôi đền thờ ngôn ngữ và văn học. Lỗi văn học là một cấp cao hơn. Vì chính tả có khi là do phát âm sai, vì ảnh hưởng địa phương trong giọng nói, nhưng lỗi văn học khó dò hơn, vì đòi hỏi trình độ học cao hơn để dò lỗi...
Khi ngân sách các quan chức thiếu tiền, sẽ nghĩ ra đủ cách để moi tiền dân. Mới nhất, Hà Nội bày trò chận xe theo chỉ tiêu để phạt, mỗi phường phải kiếm cớ phạt người đi xe qua lại làm sao cho đủ ít nhất 50 triệu đồng mỗi tháng.
Trang Bauxite VN vừa phổ biến một “Tiếng kêu cứu từ Buôn Triết, xã Dur KMăl - Krong Ana, Đắc Lắc,” từ một người nông dân lương thiện bị quan chức cướp đất mà anh đã khai phá.
Thuốc giả trước giờ đã được cảnh báo từ lâu rồi. Câu hỏi nơi đây là, vắc xin có vướng nhầm thuốc giả không? Và các viên chức có bị nhầm bởi thuốc giả hay không, khi trình độ làm thuốc giả, thuốc dỏm ngày càng tinh vi?
Đó là chuyện công an. Chuyện dài công an. Kể hoài không hết. Chuyện nào cũng đầy nước mắt.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.