Hôm nay,  

Đời Thợ Lặn Biển

12/07/201600:00:00(Xem: 5220)

Có những bản tin đọc thấy bàng hoàng... chẳng hiểu vì sao đất nước mình ra như thế này, và chẳng hiểu vì sao đời người quá khổ như thế.

Báo Lao Động trong bản tin “Những thợ lặn biển ở KCN Formosa bây giờ ra sao?” hôm 9-7-2016 kể về hậu kỳ của cái chết của anh thợ lặn Lê Văn Ngày.

Bản tin LĐ nói, đã hơn 2 tháng qua, từ sau cái chết bất đắc kỳ tử của thợ lặn Lê Văn Ngày (SN 1970, thôn Bá Hà 1, phường Ninh Thủy, thị xã Ninh Hòa, tỉnh Khánh Hòa), nỗi đau mất con, mất chồng, mất cha... vẫn chưa nguôi ngoai. Đâu là nguyên nhân dẫn đến cái chết của anh Ngày khi lặn dưới cảng sâu Sơn Dương (thuộc KCN Formosa - Vũng Áng, Hà Tĩnh) san lấp mặt bằng dưới đáy biển, phục vụ thi công đê chắn sóng tại công trình này? Câu hỏi đó cứ lúc ẩn lúc hiện trong tâm trí người mẹ, người vợ, người con... của anh. Thế nhưng, từng ngày nặng trĩu đi qua, một tia thông tin thôi, cũng không.

Phóng viên báo Lao Động đã tới Khánh Hòa, thăm gia đình anh Lê Văn Ngày.

Bản tin báo Lao Động kể khi gặp chị Hòa, vợ của anh Ngày, tới bây giờ vẫn không rõ vì sao chồng của chị chết.

Bản tin LĐ kể:

“...vợ anh Ngày - chị Đỗ Thị Hòa (SN 1969) - thẫn thờ bước ra, gượng chào.

Suốt buổi trò chuyện, chị Hòa không nhìn vào khách. Chị cứ thoắt nhìn tứ hướng, hoang mang như người vô hồn. Lời chị kể không phát thành tiếng, cũng không trọng âm, kết thúc một câu trả lời yết ớt là hai hàng nước mắt lăn dài. “Tin nổi không, anh đi quá đột ngột, đau buồn không tả xiết” - chị Hòa tiếng được tiếng mất.

Giờ đây, mọi thứ xung quanh chị như vô nghĩa, trừ điều chị khát khao muốn biết: Đâu là nguyên nhân dẫn đến cái chết tức tưởi của chồng mình?. Chị bảo, câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong tâm trí chị nhưng hơn 2 tháng rồi, vẫn vô vọng câu trả lời. Chị Hòa đến với anh Ngày như duyên nợ: “Thuở ấy, tôi vào Bình Thuận phụ giúp anh ruột nấu ăn, dọn dẹp đang làm nghề biển, rồi gặp anh đang lặn sò ở đấy. Tôi cảm mến và đem lòng yêu anh lúc nào chẳng biết. Lấy nhau rồi, anh vẫn đi lặn, vài tháng về vài lần thăm nhà. Anh rất thương vợ con. Anh là trụ cột gia đình, anh mất rồi, giờ tôi không biết sống sao, còn mẹ già anh nữa...”.

Nghề lặn biển vốn nặng nhọc, mùa đông anh lặn ruốc, mùa hè lặn sò, nhưng chưa bao giờ chị Hòa nghe chồng nói đau ốm gì nặng. “Tướng tá anh khỏe lắm, lặn biển giỏi lắm, hai mươi mấy năm lặn biển rồi, có bị sao đâu” - chị Hòa sụt sùi. Năm này, lặn sò, ruốc bết bát, nghe anh em trong nhà đi lặn công trình ở Hà Tĩnh có tiền, anh theo cùng ra làm cải thiện thu nhập. Nào ngờ, mới làm việc được 6 tháng cho Cty CP Xây dựng và Cung ứng lao động quốc tế (Nibelc), anh đã ra đi không lời từ biệt.

Chiều tối anh Ngày mất (ngày 24.4), sáng đó, anh còn điện thoại về nhà thăm hỏi gia đình. Anh tâm sự với chị Hòa là cảm thấy trong người không bình thường. “Tôi hỏi thì anh nói một loạt các triệu chứng ngứa ngáy, tức ngực, khó thở, ho han... Tôi mua thuốc gửi ra cho anh, nhưng thuốc chưa ra đến nơi thì anh đã mất” - chị Hòa lại bật khóc. Không nghề nghiệp, chị ở nhà bán cà phê vỉa hè kiếm sống qua ngày. Nhưng từ lúc anh Ngày mất đến giờ, ngày nào chị cũng nằm bẹp, bỏ việc.

Cách đó vài mét là căn nhà ọp ẹp của người mẹ già Mông Thị Nhiễu (76 tuổi). Bà bưng mặt khóc không ra tiếng khi chúng tôi chỉ mới đề cập đến tên con của bà. Phải mất vài phút, bà mới trấn tĩnh: “Đi lặn biển kiếm cơm thôi mà, sao lại chết? Vì sao con tui chết, ai sẽ trả lời câu hỏi đó cho tui biết?”. Tuổi cao sức yếu, 3 năm nay, chân tay bà tê liệt, ngồi chỗ. Trong 9 người con, anh Ngày là người con gắn bó, gần gũi với bà nhất. Không lập gia đình xa như các chị em khác, anh lấy vợ và cất nhà bên cạnh nhà mẹ. “Đi lặn biển xa thì thôi, lúc về là anh cõng bà đi nhà thương xin thuốc uống. Khi xưa nó còn đi biển, có con cá, con cua gì cũng mang qua cho tôi. Sau này đi lặn không có cá nữa thì nó cho tiền, cho sữa uống. Tui thương nó không biết để đâu cho hết” - bà Nhiễu lại nước mắt ngắn dài...”(ngưng trích)

Bản tin cho biết nhiều thọợ lặn cùng công ty với anh Ngày đã khám bệnh, chẩn đoán là có bệnh gan, thế là bị cho nghỉ việc.

Không nghe gì từ chính quyên Hà Tĩnh...

Không nghe gì chuyện bồi thường của Formosa...

Không ai nghe gì về các thợ lặn bị cho nghỉ việc.

Bản tin báo Lao Động kết luận bằng lời than thở:

“Người chết không rõ nguyên do, người sống chạy thuốc từng ngày sau khi lặn biển ở cảng nước sâu Sơn Dương. Tôi cố gắng tìm gặp những người bạn lặn biển của anh Ngày nhưng vô vọng.”

Ý kiến bạn đọc
12/07/201623:24:28
Khách
Không trừ khử được cái ung thư " Cộng sản Hà nội" thì đời sống người dân Việt mãi mãi khốn nạn .
12/07/201616:20:36
Khách
Thương quá cho người con VN
Tội quá cho dân tôi

Giận quá, tức quá vì mấy thằng chóp bu
Coi mạng sống người dân như rác
Bao giờ người trong nước (nhiều chứ không phải chỉ có vài trăm người xuống đường biểu tình) mở mắt ra và lật đổ chế độ khốn nạn cs VN
Cho dân đỡ khổ
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tại miền Tây, tỉnh Bạc Liêu có 54 km bờ biển với 12 ngàn hecta bãi bồi ven biển chạy dài từ Hiệp Thành đến Gành Hào. Ngư trường Bạc Liêu được xác định có nhiều trữ lượng tôm cá, hàng năm sản lượng khai thác thủy sản trên 67 ngàn tấn. Nơi đây trực tiếp nuôi sống nhiều người mưu sinh ven biển và đội ngũ những người chưa một lần ra khơi nhưng cuộc đời của họ gắn liền với những con nước lớn, ròng
Tại miền Tây, so với các tỉnh trong khu vực đồng bằng sông Cửu Long, thì Sóc Trăng có diện tích rừng bần khá lớn với trên 3.000ha, tập trung chủ yếu ở 2 huyện Long Phú và Cù Lao Dung, dọc theo 2 bên bờ sông Hậu và trải dài đến tận cửa biển Trần Đề. Đây là một hệ sinh thái khá độc đáo vùng cửa sông rất giàu tiềm năng, đặc biệt là phòng hộ chống xói lở, gió lốc
Nếu ở Hà Nội từng có chợ phiên "cửu vạn", nơi tập trung những người tìm bán sức lao động chân tay thì tại TPSG cũng có một phiên chợ độc đáo không kém, "chợ nhạc công". Đây là nơi những con người đem tài năng rao bán từng ngày. Báo Người Lao Động viết như sau. Gần 9 giờ sáng, quán cà phê không tên (cạnh chùa Long Vĩnh) trên đường Lê Văn Sỹ, quận 3
Mùa hè đến, tại Sài Gòn, Hà Nội không chỉ dân chơi sành điệu mà dân thuộc tầng lớp trung lưu thường đến các bể bơi để giải toả "nỗi bức bối" sau mỗi ngày hè oi ả. Thời tiết mùa hè năm nay bất thường hơn, những đợt nắng nóng lên tới 38-39oC xuất hiện thường xuyên. Và bể bơi đã trở thành một giải pháp giúp người ta giải toả đi phần nào không khí ngột ngạt của mùa hè
Chuyện trong thư này xảy ra tại Dệt Long An, 1 công ty có 1,000 công nhân, trong đó, công nhân có thời gian làm việc từ 15 năm trở lên (khoảng 600 người), số còn lại có thâm niên từ 20 đến 30 năm. Một nửa cuộc đời họ gắn bó với công ty, phía sau họ phải cáng đáng 1 đến 3 thành viên trong gia đình. Nhưng đồng lương ít ỏi cuối cùng
Theo báo Tuổi Trẻ, cư dân nhiều khu vực Sài Gòn đang thiếu nước sạch dùng hàng ngày. Để xây hệ thống cung cấp nước, công ty cấp nước thành phố SG phải vay gần 1,000 tỷ đồng, đầu tư cho hệ thống cấp nước sông Sài Gòn giai đoạn 1, công suất 300,000 m3/ngày, nhưng đến nay dự án chỉ phát được 34,000 m3/ngày, nguyên nhân là hệ thống cống nước chưa hoàn tất
Theo báo quốc nội, tại thị trấn Gia Nghiã, huyện Đắc Nông, tỉnh Đắc Nông (tách từ tỉnh Darlac), có hàng chục gia đình cư dân sống xung quanh công ty tư doanh chế biến trà Jun Chow thuộc thôn Nghĩa Thanh của thị trấn này, đangphải chịu cảnh sống chung với... ruồi. Ruồi đã làm đảo lộn mọi hoạt động, sinh hoạt hàng ngày của hàng chục gia đình này.
Sài Gòn có vài trường mẫu giáo có cả nam giáo viên. Đáng nói là không ít người đã dị nghị, mỉa mai, đàn ông, con trai làm nghề giữ trẻ dứt khoát là "có vấn đề". Nhưng thực tế, các nam giáo viên đàn ông nuôi dạy trẻ cũng được các cháu mê không kém các cô. Báo Người Lao Động viết như sau.
Tuần qua, người nhà của cố thi sĩ Kim Tuấn đến Trung tâm Bản quyền - Hội Nhạc sĩ Việt Nam để nhận tiền tác quyền bài thơ Lý cây bông (trong tập thơ Thơ lý và thơ ngắn, trang 24, Nhà Xuất bản Văn nghệ TP.SG 2002) được nhạc sĩ T.Q.T phổ nhạc. Đến nơi, thân nhân cố thi sĩ Kim Tuấn té ngửa bởi "đồng tác giả" đã nhanh tay "nhận giùm". Dù đã được năn nỉ "đừng làm lớn chuyện
Cách đây không lâu, trong làng ca nhạc xôn xao vì việc một ca sĩ nhí có tên gọi "Bé Châu", tuy còn ở độ tuổi cấp tiểu học nhưng hát nhạc tình của người lớn rất điêu luyện trong đĩa nhạc Biển nhớ. Ngoài ca sĩ nhí này, còn có nhiều cậu bé, cô bé cũng đang là những "ngôi sao nhi đồng" trên ca đàn Sài Gòn. Một phóng viên SGGP ghi nhận như sau.



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.