Hôm nay,  

Thực Phẩm Độc Hại

18/07/201600:00:00(Xem: 6505)

Chuyện muôn đời xã hội chủ nghĩa: thực phẩm độc hại.

Bản tin VTV kể về chuyện Việt Sin vi phạm sử dụng chất phụ gia trong thực phẩm...

Bản tin nói, Công ty Việt Sin đã vi phạm nghiêm trọng trong việc sử dụng chất phụ gia trong thực phẩm nhưng không công bố.

Đây là khẳng định của đại diện Phòng Cảnh sát phòng chống tội phạm về môi trường (PC49), Công an TP SG.

Theo PC49, kết quả kiểm nghiệm cho thấy, 5/6 mẫu sản phẩm của Công ty Việt Sin có chứa ure, một chất có trong phân bón; trong thành phần bò viên không có bò, chỉ có cá hoặc thịt trâu. Bên cạnh đó, sản phẩm của Công ty Việt Sin còn chứa nhiều chất phụ gia như: caramen, bột ngọt, chất tạo nhũ, chất chống oxy hóa... nhưng công ty này chỉ công bố là chứa bột ngọt.

VTV ghi thêm:

“Hiện cơ quan công an đang tiếp tục điều tra làm rõ thêm những sai phạm của công ty này. Một số siêu thị lớn đã tạm ngưng kinh doanh, thu hồi và trả lại sản phẩm của Công ty Việt Sin.”

Trong khi đó, bản tin Báo Hà Nội Mới/VOV nêu trách nhiệm ở các cấp: Xử lý thực phẩm “bẩn”: Quên trách nhiệm của UBND các cấp?

HNM/VOV ghi lời Ông Nguyễn Thanh Long, Thứ trưởng Y tế: 'Chúng ta hay đề cập trách nhiệm các Bộ, ngành mà quên trách nhiệm của UBND các cấp'.

Trong đó, kế hoạch sẽ là bêu tên thương hiệu vi phạm.

Bản tin viết rằng trong kế hoạch vận động và giám sát bảo đảm an toàn thực phẩm năm 2016 của MTTQ Việt Nam cho biết, sẽ công bố tên và việc xử lý các doanh nghiệp, cơ sở sản xuất, kinh doanh, hợp tác xã, gia đình, cá nhân vi phạm nghiêm trọng pháp luật về an toàn thực phẩm trên các phương tiện truyền thông, báo chí của Trung ương và địa phương.

Đặc biệt là chiến lược “Tòa án lương tâm”...

HNM/VOV viết:

“Theo ông Nguyễn Thiện Nhân, việc tuyên truyền vận động đối với từng hộ dân. Trong đó quan trọng nhất là xã hội cần lên án những đối tượng vi phạm an toàn thực phẩm, khơi dậy "Tòa án lương tâm", xây dựng văn hóa người Việt Nam không đầu độc người Việt Nam.”

Đặc biệt, tương lai sẽ có hại cho các hiệp định tự do thương mại FTA nếu thực phẩm bị cho là độc hại.

Báo Dân Trí kể:

“Các FTA cho phép mở cửa thị trường bằng giảm thuế suất nhập khẩu, song đồng thời cũng quy định những điều kiện khắt khe về vệ sinh an toàn thực phẩm (Sanitary and Phytosanitary Standard, SPS) như dư lượng kháng sinh trong tôm và thủy sản, dư lượng thuốc trừ sâu trong chè, cũng như những yêu cầu về nhãn mác, bao bì đóng gói, mã vạch... Nếu không đáp ứng được những yêu cầu rất cao đó, nông sản Việt Nam sẽ khó nắm bắt được cơ hội xuất khẩu mà các FTA đã mở ra.”

Làm sao bây giờ, cứ thấy lợi nhỏ là hại dây chuyền cho cả nước...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nghệ sĩ thời kinh tế suy thoái tất nhiên là thê thảm... Dĩ nhiên là cũng có những nghệ sĩ ăn nên làm ra, kiếm tiền dễ dàng, nhưng phần đông vẫn là gian nan khó sống.
Tiếng Việt là một ngôn ngữ chuyển biến qua từng thời kỳ, góp thêm những từ mới từng năm để làm phong phú thêm, và đẩy vào lãng quên nhiều từ cũ không còn được bao nhiêu người sử dụng. Nhưng đôi khi tình trạng mở cửa của ngôn ngữ đã bị lạm dụng, tới mức có thể gọi là mở toang cho cả rác rưởi phi-ngữ-học vào.
Thời buổi khoa học, chuyện gì cũng tìm cách đưa khoa học ra lý giải, hễ bệnh là đưa bác sĩ ra bàn luận... vậy mà nhiều người lại tin là cần thay đổi số mệnh tử vi để đời bớt khổ...
Có những chuyện tưởng như là đơn giản, nhưng lại cứ bị đưa vào danh sách tối mật. Thí dụ, danh sách các ca khúc còn bị chính phủ Hà Nội cấm hát... sau gần 4 thập niên vẫn chưa được nêu rõ. Cụ thể, có thể hỏi rằng, ca khúc nào của các nhạc sĩ Miền Nam đã được cho phép hát? Không có câu tar3 lời minh bạch.
Cái thời nữ sinh e ấp bây giờ không còn bao nhiêu nữa. Chuyện đau lòng là, tình hình nữ sinh mất đạo đức ngày một tăng.
Học sử, thế nào cũng nghiệm ra vài điều lý thú. Nhưng rất nhiều người tìm lại sử, có lẽ cũng chỉ vì không nói thẳng được những lời muốn nói cho chuyện thời nay.
Bạn thân, nhà nước đang than phiền rằng sách giả đang tràn lan tại Việt Nam. Và nhà nước vẫn đang lúng túng trước nạn sách giả lan tràn. Thế là, họ đòi “quản lý toàn diện.”
Tay không thì là hỏng, nhưng tay cầm phong bì lại là chìa khóa vạn năng, mở được vô số cửa dù là hóc hiểm tới đâu. Đó là chuyện của quê nhà.
Nhiều danh từ hiện nay đang bị tránh né tại Việt Nam, trong đó có chữ “đình công.” Có phải chữ này là cái gì ghê gớm hay không? Hay phải chăng, nhà nước VN bây giờ không còn đại diện cho giai cấp công nhân nữa? Đó là những câu hỏi liên tục gợi ra trong các bản tin về lao động.
Nên phiên âm thế này, hay phiên âm thế kia, hay là nên bỏ hẳn phiên âm? Đó là những câu hỏi nêu ra nhiều thập niên trước, vậy mà bây giờ Bộ Giáo Dục vẫn còn chưa trả lời xong.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.