Hôm nay,  

Sinh Con Thứ Ba

06/08/201600:00:00(Xem: 4923)
Bây giờ là đỡ rồi… sinh con thứ 3 không còn bị nhà nước áp lực mạnh nữa. Vấn đề là, dân mình ưa thích có con trai, cho nên khi đã có 2 cô con gái, là cứ ráng cho có đứa con trai… Thế là, sinh con thứ 3.

Nhưng, sinh con thứ 3 là một hy sinh, vì gánh nặng nuôi con cũng là một áp lực.

Báo Chính Phủ hôm 29/07/2016 đưa ra thống kê: Tỷ lệ sinh con thứ 3 trở lên có xu hướng tăng.

Bản tin nói, tỷ lệ sinh con thứ 3 trở lên tiếp tục xu hướng tăng trong 5 năm vừa qua, trong đó gần 50% người sinh con thứ 3 là người có điều kiện sống khá giả. Đây được xem là hiện tượng mới trong vấn đề dân số của nước ta.

Thông tin này được đưa ra trong hội thảo “Các giải pháp nhằm đạt chỉ tiêu giảm sinh và nâng cao chất lượng dân số do Quốc hội và Chính phủ giao năm 2016”, do Tổng cục Dân số-Kế hoạch hóa gia đình (Bộ Y tế) tổ chức tại TPSG ngày 29/7.

Theo báo cáo của Tổng cục Dân số-Kế hoạch hóa gia đình, trong năm 2016, chỉ tiêu giảm sinh của cả nước được giao là 0,1 phần nghìn. Tuy nhiên, chỉ trong 3 tháng đầu năm 2016, số sinh đã là 219.976 trẻ, so với cùng kỳ năm trước số sinh đã tăng lên 4,7%, số sinh con thứ 3 trở lên cũng tăng 3,7%.

Dự tính 6 tháng đầu năm 2016, số sinh tăng 9,9%, số sinh con thứ 3 trở lên tăng 7,5% so với cùng kỳ năm 2015. Một vấn đề nổi lên là gần 50% phụ nữ sinh con thứ 3 thuộc hộ gia đình có điều kiện kinh tế khá giả. Đây là một nguy cơ mới của kế hoạch dân số nước ta khi phụ nữ sinh con ở độ tuổi 35 - độ tuổi mà việc sinh đẻ có thể ảnh hưởng đến sức khỏe của bà mẹ và trẻ em.

Dù vậy, vẫn có nhiều địa phương nghiêm ngặt.

Báo Dân Việt kể rằng: Đăk Lăk có 1.000 câu lạc bộ không sinh con thứ 3.

Bản tin DV ghi lời bà Trần Thị Thơm - Chủ nhiệm CLB không sinh con thứ 3 thôn Kiến Xương nói: “Từ ngày vào CLB, chúng tôi thấy các chị em thường xuyên động viên, giúp đỡ nhau về mặt tinh thần và kinh tế. Các chị cũng dừng lại ở 2 con để nuôi dạy cho tốt và chăm lo phát triển kinh tế”.

Với hơn 1.000 câu lạc bộ (CLB), 35.000 hội viên, các CLB không sinh con thứ 3 ở tỉnh Đăk Lăk đã góp phần quan trọng vào công tác kế hoạch hóa gia đình (KHHGĐ), nâng cao chất lượng cuộc sống, phát triển kinh tế - xã hội ở địa phương....

Trong khi đó, Báo Quảng Ngãi kể về: Chuyện ở nơi có tỷ lệ sinh con thứ 3 cao nhất tỉnh.

Đời sống kinh tế còn nghèo nàn, nhiều hộ dân ở vùng cao Trà Bồng vì còn giữ lại những quan niệm cổ hủ, tiếp tục sinh đẻ nhiều con. Những năm qua, dù chính quyền địa phương và ngành y tế đã phối hợp để nỗ lực vận động, tuyên truyền nhưng tỷ lệ sinh con thứ 3 tại đây vẫn khá cao.

Bản tin kể về một trường hợp: Ở tuổi 26, chị Hồ Thị Giáo ở thôn 2, xã Trà Thủy (Trà Bồng) đã rơi vào cảnh “một nách 3 con”. Gia đình khó khăn, không đủ ăn, đủ mặc, nay vừa mới sinh con gái thứ 3 mới hơn 4 tháng tuổi, chị Giáo chẳng thể làm gì ra tiền ngoài việc ở nhà chăm con.

Tại sao như thế? Chỉ vì ông chồng nhất quyết muốn có con trai.

Báo Quảng Ngãi kể:

“Nhìn đứa con gái xinh xắn đang nằm nở nụ cười thơ ngây trên chiếc võng, chị Giáo rớt nước mắt kể về cảnh bị chồng hắt hủi vì không “chịu” đẻ con trai. “Nhà nghèo lắm, có lúc phải ăn bắp, ăn mỳ trừ cơm. Chồng đi làm nương làm rẫy thì lấy đâu ra đủ tiền nuôi con. Giờ đẻ đứa thứ 3 rồi vẫn con gái. Ổng không thèm bồng hay chăm các con đâu. Mà còn phải bắt sinh đến khi nào có con trai mới thôi”- Sau câu nói, chị nấc nghẹn vì thương các con còn nhỏ đã mang trên vai gánh nặng vô hình.”

Trong khi đó, bản tin trên đài Truyền hình Quốc hội Việt Nam tại Phú Thọ kể về: Khu dân cư 24 năm không có gia đình sinh con thứ 3.

Đài này cho biết, từ nhiều năm nay, tại một địa phương có 90% đồng bào dân tộc Mường tại xã Tân Sơn, huyện Tân Sơn, tỉnh Phú Thọ, người dân tích cực hưởng ứng, thực hiện tiêu chí "Mỗi cặp vợ chồng chỉ sinh từ 1 - 2 con để nuôi dạy cho tốt", do đó chất lượng dân số, đời sống vật chất và tinh thần của người dân được cải thiện rõ rệt…

Tại sao miền núi lại giữ gìn được chính sách “không sinh con thứ 3”? Phải chăng, đồng bào miền núi hễ nghe là làm được?

Thực sự, nuôi con cho kỹ rất là mệt nhọc vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo quốc nội, các trường đại học VN vưà khai giảng niên học 2005-2006. Đối với sinh viên mới nhập trường thì chỗ ở lý tưởng nhất là nội trú trong Ký túc xá, vì giá rẻ, lại gần trường học, tránh bị "bắt nạt" khi còn bỡ ngỡ với cuộc sống thành thị. Tuy nhiên, theo thống kê của Bộ Giáo dục& Đào tạo CSVN, hiện có tới 80% sinh viên phải ở ngoại trú.
Theo báo Thanh Niên, trên địa bàn tỉnh Quảng Nam, có làng Hòa Phước, xã Hòa Phú, huyện Hòa Vang đang đối mặt với tình trạng thiếu nước uống. Tất cả giếng trong thôn này, đều khô cạn nước mặc dù có giếng sâu hơn 10m. Người dân đang lâm vào tình cảnh khó khăn khi mọi sinh hoạt chỉ phụ thuộc vào con nước thủy triều. Báo TN ghi nhận thực trạng tại làng này như sau.
Theo báo Thanh Niên, tỉnh Bình Định đang đối mặt với cơn đại hạn khủng khiếp nhất trong vòng 30 năm trở lại đây. Nông dân khốn khổ vì hạn hán đến mức phải than rằng "có vắt đất cũng không ra nước". Trong báo cáo khẩn cấp gửi lên cấp trên về tình hình hạn hán, thiếu nước sinh hoạt cho người, nước cho gia súc, ngành nông nghiệp địa phương đã dẫn ra một con số
Theo báo Pháp Luật TPSG, tại thành phố Cần Thơ, một ông giáo hơn 60 tuổi mở trường dạy xem tướng số, trị bệnh, cải tử hoàn sinh, đào tạo giáo sư, bác sĩ thành những nhà tướng số. Trên tờ rơi quảng cáo có ghi số giấy phép được thành lập doanh nghiệp hẳn hoi: Trụ sở doanh nghiệp tư nhân tư vấn Lương Tâm của ông Nguyễn Văn Nhiều tọa lạc tại số 218/10A Trần Hưng Đạo, phường An Nghiệp, quận Ninh Kiều, Thành phố Cần Thơ.
Theo báo quốc nội, từ cuối tháng 8 đến nay, các trường trung, tiểu học trên toàn Việt Nam đã đặt ra nhiều khoản thu để "móc tiền" của phụ huynh học sinh. Quy định thì ít khoản, nhưng thu lại nhiều, mỗi trường thu một kiểu, thậm chí đua nhau "tận thu", công khai mà vẫn "mờ mịt. Đó là thực trạng bức tranh "thu - chi" đầu niên khóa 2005-2006 ở các trường học hiện nay.
Những ngày này, tại miền Tây Nam phần, dòng sông Hậu giang trở nên dữ dội hơn, cuộn nước băng băng vào ruộng đồng. Trên địa bàn vùng ngoại thành của thành phố Cần Thơ, nước lũ đã trắng đồng và gây ra những thiệt hại đầu tiên cho cư dân ở các huyện đầu nguồn. Nhưng lũ cũng mang về nguồn lợi không nhỏ cho người nông dân.
Theo báo quốc nội, tại Biên Hòa có một số cư dân đang kiếm sống bằng nghề nhặt phế liệu. Do phế liệu kim loại "lộ thiên" ngày càng ít, những người nhặt phế liệu phải chuyển sang cách đào, bới để tìm chúng dưới mặt đất. Và, để làm được công việc này có hiệu quả, họ đã áp dụng nguyên lý của máy dò mìn để chế tạo ra máy dò phế liệu có nguồn ngốc từ kim loại như sắt, nhôm, đồng, chì, kẽm v.v...
Theo báo quốc nội, tại Hà Nội, chưa có một thống kê cho biết thành phố này hiện có bao nhiêu đứa trẻ "hành nghề" đi bụi, nhưng chắc chắn con số đó không ít. Có nhiều lý do để những đứa trẻ chọn con đường này, vì mưu sinh, để "trưởng thành", đi cho bằng chúng bằng bạn hay đơn giản chỉ để thoả mãn một thú chơi quái đản nào đấy.
Theo ghi nhận của báo Lao Động, một khảo sát thực tế của các cơ quan chuyên môn trên địa bàn TPSG cho biết, nguyên nhân khiến trẻ em phải bỏ học, lao động sớm chính yếu là bởi đói nghèo. Mọi việc xoay quanh một cái vòng luẩn quẩn: Nhà nghèo phải phụ bố mẹ kiếm sống nên không có thời gian học, không bỏ công sức cho việc học dẫn đến học kém rồi chán học và rồi lại bỏ học để kiếm sống.
Theo báo Người Lao Động, trên sân khấu cải lương miền Nam, nghề nhắc tuồng tưởng rằng chỉ là nghề nhất thời, không ngờ nghề này vẫn tồn tại và đang phát triển. Không chỉ tồn tại trên sân khấu cải lương như lâu nay mà còn phát triển sang cả trên phim trường điện ảnh truyền hình. Thâm nhập vào hậu trường sân khấu lúc các nghệ sĩ đang biểu diễn, nhất là diễn khai trương, mới thấy sự náo nhiệt của nghề nhắc tuồng. Báo NLĐ ghi nhận toàn cảnh về nghề này qua đoạn ký sự như sau.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.