Hôm nay,  

Sinh Con Thứ Ba

06/08/201600:00:00(Xem: 4731)
Bây giờ là đỡ rồi… sinh con thứ 3 không còn bị nhà nước áp lực mạnh nữa. Vấn đề là, dân mình ưa thích có con trai, cho nên khi đã có 2 cô con gái, là cứ ráng cho có đứa con trai… Thế là, sinh con thứ 3.

Nhưng, sinh con thứ 3 là một hy sinh, vì gánh nặng nuôi con cũng là một áp lực.

Báo Chính Phủ hôm 29/07/2016 đưa ra thống kê: Tỷ lệ sinh con thứ 3 trở lên có xu hướng tăng.

Bản tin nói, tỷ lệ sinh con thứ 3 trở lên tiếp tục xu hướng tăng trong 5 năm vừa qua, trong đó gần 50% người sinh con thứ 3 là người có điều kiện sống khá giả. Đây được xem là hiện tượng mới trong vấn đề dân số của nước ta.

Thông tin này được đưa ra trong hội thảo “Các giải pháp nhằm đạt chỉ tiêu giảm sinh và nâng cao chất lượng dân số do Quốc hội và Chính phủ giao năm 2016”, do Tổng cục Dân số-Kế hoạch hóa gia đình (Bộ Y tế) tổ chức tại TPSG ngày 29/7.

Theo báo cáo của Tổng cục Dân số-Kế hoạch hóa gia đình, trong năm 2016, chỉ tiêu giảm sinh của cả nước được giao là 0,1 phần nghìn. Tuy nhiên, chỉ trong 3 tháng đầu năm 2016, số sinh đã là 219.976 trẻ, so với cùng kỳ năm trước số sinh đã tăng lên 4,7%, số sinh con thứ 3 trở lên cũng tăng 3,7%.

Dự tính 6 tháng đầu năm 2016, số sinh tăng 9,9%, số sinh con thứ 3 trở lên tăng 7,5% so với cùng kỳ năm 2015. Một vấn đề nổi lên là gần 50% phụ nữ sinh con thứ 3 thuộc hộ gia đình có điều kiện kinh tế khá giả. Đây là một nguy cơ mới của kế hoạch dân số nước ta khi phụ nữ sinh con ở độ tuổi 35 - độ tuổi mà việc sinh đẻ có thể ảnh hưởng đến sức khỏe của bà mẹ và trẻ em.

Dù vậy, vẫn có nhiều địa phương nghiêm ngặt.

Báo Dân Việt kể rằng: Đăk Lăk có 1.000 câu lạc bộ không sinh con thứ 3.

Bản tin DV ghi lời bà Trần Thị Thơm - Chủ nhiệm CLB không sinh con thứ 3 thôn Kiến Xương nói: “Từ ngày vào CLB, chúng tôi thấy các chị em thường xuyên động viên, giúp đỡ nhau về mặt tinh thần và kinh tế. Các chị cũng dừng lại ở 2 con để nuôi dạy cho tốt và chăm lo phát triển kinh tế”.

Với hơn 1.000 câu lạc bộ (CLB), 35.000 hội viên, các CLB không sinh con thứ 3 ở tỉnh Đăk Lăk đã góp phần quan trọng vào công tác kế hoạch hóa gia đình (KHHGĐ), nâng cao chất lượng cuộc sống, phát triển kinh tế - xã hội ở địa phương....

Trong khi đó, Báo Quảng Ngãi kể về: Chuyện ở nơi có tỷ lệ sinh con thứ 3 cao nhất tỉnh.

Đời sống kinh tế còn nghèo nàn, nhiều hộ dân ở vùng cao Trà Bồng vì còn giữ lại những quan niệm cổ hủ, tiếp tục sinh đẻ nhiều con. Những năm qua, dù chính quyền địa phương và ngành y tế đã phối hợp để nỗ lực vận động, tuyên truyền nhưng tỷ lệ sinh con thứ 3 tại đây vẫn khá cao.

Bản tin kể về một trường hợp: Ở tuổi 26, chị Hồ Thị Giáo ở thôn 2, xã Trà Thủy (Trà Bồng) đã rơi vào cảnh “một nách 3 con”. Gia đình khó khăn, không đủ ăn, đủ mặc, nay vừa mới sinh con gái thứ 3 mới hơn 4 tháng tuổi, chị Giáo chẳng thể làm gì ra tiền ngoài việc ở nhà chăm con.

Tại sao như thế? Chỉ vì ông chồng nhất quyết muốn có con trai.

Báo Quảng Ngãi kể:

“Nhìn đứa con gái xinh xắn đang nằm nở nụ cười thơ ngây trên chiếc võng, chị Giáo rớt nước mắt kể về cảnh bị chồng hắt hủi vì không “chịu” đẻ con trai. “Nhà nghèo lắm, có lúc phải ăn bắp, ăn mỳ trừ cơm. Chồng đi làm nương làm rẫy thì lấy đâu ra đủ tiền nuôi con. Giờ đẻ đứa thứ 3 rồi vẫn con gái. Ổng không thèm bồng hay chăm các con đâu. Mà còn phải bắt sinh đến khi nào có con trai mới thôi”- Sau câu nói, chị nấc nghẹn vì thương các con còn nhỏ đã mang trên vai gánh nặng vô hình.”

Trong khi đó, bản tin trên đài Truyền hình Quốc hội Việt Nam tại Phú Thọ kể về: Khu dân cư 24 năm không có gia đình sinh con thứ 3.

Đài này cho biết, từ nhiều năm nay, tại một địa phương có 90% đồng bào dân tộc Mường tại xã Tân Sơn, huyện Tân Sơn, tỉnh Phú Thọ, người dân tích cực hưởng ứng, thực hiện tiêu chí "Mỗi cặp vợ chồng chỉ sinh từ 1 - 2 con để nuôi dạy cho tốt", do đó chất lượng dân số, đời sống vật chất và tinh thần của người dân được cải thiện rõ rệt…

Tại sao miền núi lại giữ gìn được chính sách “không sinh con thứ 3”? Phải chăng, đồng bào miền núi hễ nghe là làm được?

Thực sự, nuôi con cho kỹ rất là mệt nhọc vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo Người Lao Động, trên địa bàn TPSS, có cả một "kỹ nghệ" làm rượu rắn dỏm được khai sinh ở "làng" rượu rắn tại quận 12, dùng lò xo "nong" cho cổ rắn chàm quặp hóa thành mang bành, đến cấy vẩy để biến thành rắn hổ mang ngâm rượu. Báo Người Lao Động viết về làng rắn này qua đoạn ký sự như sau.
Theo báo quốc nội, miền Đông Nam phần đang đứng trước nỗi lo khô hạn, có thể là cơn đại hạn lớn nhất trong nhiều năm qua. Các sông, hồ đang thiếu nước nghiêm trọng. Thiệt hại về kinh tế - đời sống có khả năng sẽ rất lớn. Trận chiến chống hạn năm nay vô cùng khó khăn, vất vả. Báo Lao Động ghi nhận về tình hình hạn hán tại các tỉnh miền Đông Nam phần như sau.
Theo báo quốc nội, tại SG, hiện tượng học sinh đi xe máy xịn, xài điện thoại di động cao cấp, mặc đồ hàng hiệu, trong túi rủng rỉnh tiền bạc, chơi bời xả láng... là chuyện khá phổ biến. Nhưng khó ai ngờ rằng thủ phạm của những vụ trộm có khi lên đến hàng trăm triệu đồng lại là những quý tử mới 9, 10 tuổi. Khi sự việc vỡ lở, các bậc làm cha làm mẹ mới tá hỏa rồi đổ lỗi cho nhau.
Theo báo Tuổi Trẻ, tại miền núi tỉnh Quảng Ngãi, trên địa bàn xã Trà Sơn, huyện Trà Bồng, 1 bản làng có 34 gia đình đang phải đối mặt với thảm họa núi nứt. Ngày 7 tháng 11 vưà qua, đã có 33 gia đình di dời nhà về tạm cư cách làng cũ hơn 300 mét. Tại nơi tạm cư, dân bản làng này vẫn còn nhiều nỗi lo về đời sống như ghi nhận của báo TT qua đoạn ký sự như sau.
Tại các bệnh viện lớn ở thành phố SG, Hà Nội, người khám bệnh thường gặp sự mời chào của những người bán sổ y bạ, kiêm luôn nhiệm vụ dẫn dắt bệnh nhân đến những nơi điều trị "tốt" mà tiền công khám bệnh cũng bằng tiền khám dịch vụ trong bệnh viện. Đó chính là hình ảnh thường gặp của "cò" bệnh viện. Báo Kinh Tế-Đô Thị viết về cò dịch vụ tại các bệnh viện HN như sau.
Theo ghi nhận của báo quốc nội,khu nhà ở của dân nhập cư tại một số quận TP.SG, dường như tách hẳn với bên ngoài: tạm bợ, nhếch nhác và có vẻ cảnh giác với người lạ. Đó là những khu nhà không có số, không có ghi trên bản đồ địa phương. VASC ghi nhận hiện trạng này như sau. Tại phường Phú Trung, quận Tân Phú có hơn 1 ngàn 500/5 ngàn căn nhà không có số.
Theo báo quốc nội, sau ngày dịch cúm gia cầm được khống chế, tại biên giới phía Bắc VN, thị trường thịt, trứng gia cầm cầu lớn hơn cung, lập tức gà, vịt từ Trung Quốc xâm nhập vào Lạng Sơn theo các con đường mòn suốt chiều dài 253km đường biên
Những ngày gần đây, người trong giới cũng như khán giả yêu ca nhạc thành phố đang xôn xao về việc một học trò của nhạc sĩ Đỗ Quang là Tuyết Sơn, đang kiện thầy ra tòa. Báo SGGP ghi nhận vụ việc như sau. Tuyết Sơn (tên thật là Nguyễn Hồ Khánh Sơn, năm nay 19 tuổi) là Việt kiều Úc, đã bỏ dở chuyện học hành để về nước thực hiện giấc mộng làm ca sĩ. Tuyết Sơn nhận nhạc sĩ Đỗ Quang làm thầy dạy nhạc trong vòng 4 tháng với giá 15 ngàn Mỹ kim tiền dạy
Theo báo quốc nội, từ tháng 10/2004,sau khi các trường đại học, cao đẳng khai giảng niên học mới, thì các trung tâm luyện thi đại học tại SG lại bắt đầu hoạt động.Học phí luyện thi đại học cho mùa thi 2005 đang có cái giá... trên trời, có nơi lên đến 10 triệu đồng/học viên/khóa 9 tháng! Không chỉ vậy, hiện đang có không ít trung tâm luyện thi đại học ở TPSG đang tung chiêu câu khách mới
Theo báo Người Lao Động, ngày 1/11/2004 vưà qua, gần 20 học sinh ở các tỉnh miền Tây và Đông Nam phần đã bị 1 kẻ lừa đảo tên là Phạm Mạnh Hùng dụ lên TPSG lưu trú tại khách sạn Tản Đà, số 22-24 Tản Đà, Quận 5 để đáp chuyến bay 13 giờ đi du học tại Mỹ dù trong tay không hề có hộ chiếu, thị thực.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.