Hôm nay,  

Du Lịch Thê Thảm

27/08/201600:00:00(Xem: 5596)
Do mình, do người, vì lẽ nào du lịch Việt Nam không được như Thái Lan hay Philippines?

Đất nước xinh đẹp, người dân hầu hết thân thiện, hiền lành... với nên văn hóa xưa cổ nhiều ngàn năm. Vậy là du lịch không hấp dẫn? Có phải, chỉ vì cá chết? Nhìn từ nhiều hướng, cũng là hầu hết bi quan.

Bản tin VTV kể rằng: Tiềm năng du lịch Hà Nội chưa được tận dụng hết...

VTV nói, đó cũng chính là lý do Hà Nội đề xuất nới lỏng quy định giới hạn giờ mở cửa để tăng nguồn thu từ du lịch. Tại Hội nghị Toàn quốc về phát triển du lịch, Chủ tịch UBND Thành phố Hà Nội Nguyễn Đức Chung đã cho biết, Hà Nội dự định sẽ cho phép các địa điểm giải trí, nhà hàng mở cửa qua đêm thay vì đóng cửa vào lúc 24h. Quyết định này có thể tạo ra cho thành phố một sản phẩm du lịch riêng, thu hút thêm nhiều du khách.

Nghĩa là, đốt đuốc chơi đêm... bỉnh chúc dạ du. Tha hồ nhé.

Còn chuyện chui nữa.

Báo Đất Việt kể chuyện: Hà Nội có khách du lịch Trung Quốc và HDV "chui"...

Baả tin nói, HDV Trung Quốc "chui" xuất hiện tại Hà Nội, đợi du khách sang đưa đi cà phê, rối nước, xích lô... vì ít khi bị lực lượng chức năng kiểm tra.

Báo Đất Việt ghi lời báo động từ một số lãnh đạo doanh nghiệp lữ hành cho hay có tình trạng người lao động Trung Quốc hoạt động Hướng dẫn viên (HDV) du lịch trái phép, hoạt động "chui" tại Hà Nội.

Theo ông Hoan, thông thường ở khu vực quanh Hồ Gươm, hay phố cổ. Các HDV “chui” người Trung Quốc thường hoạt động với chiêu trò thuyết phục khách mua các dịch vụ lựa chọn như: rối nước và xích lô, mua cafe Việt Nam.

Bởi họ biết, những chỗ như thế, rất ít khi có sự xuất hiện của lực lượng thanh tra du lịch, nên dễ bề làm "chui".

Tuy nhiên, Hà Nội còn ít... chỗ khác mới nhiều.

Báo Đất Việt kể rằng nhiều đại diện công ty khác cũng đều khẳng định rằng; ở Hà Nội có HDV “chui” là người Trung Quốc hoạt động nhưng không nhiều và lộ liễu như ở Nha Trang hay Đà Nẵng.

Một vị đại diện khác còn cho biết, HDV Trung Quốc còn dụ khách của mình đến mua sắm trang sức đá quý ở một vài khách sạn tại khu vực quận Tây Hồ, Hà Nội.

“Người Trung Quốc còn mở cửa hàng đá quý ngay tầng 1, trong khách sạn này để đón khách Trung Quốc, những người Trung Quốc sang Hà Nội du lịch hầu như đều được đưa khách vào mua hàng tại đây. Ngoài ra, trên đường từ Hà Nội xuống Hạ Long cũng có rất nhiều các cửa hàng tương tự như thế mở ra để chuyên phục vụ khách Trung Quốc”, vị này nói.

Bản tin nói, tình trạng người Trung Quốc sang Việt Nam kiếm việc làm "chui" dưới dạng HDV du lịch xuất hiện ồ ạt tại Đà Nẵng, Khánh Hòa, Huế.

Thậm chí, họ mở chiến tranh biển đaỏ ngay trên bờ: Các HDV người Trung Quốc trà trộn làm du khách, dẫn đoàn, giới thiệu về các di tích tại Việt Nam và xuyên tạc lịch sử.

Khi dẫn đoàn khách Trung Quốc tham quan chùa Linh Ứng (bán đảo Sơn Trà, Đà Nẵng), HDV có tên Xue Chun Zhe nói: "14 thế kỷ trước Việt Nam thuộc một bộ phận phía bắc Trung Quốc. Sau này Việt Nam đã độc lập rồi tự thành lập một quốc gia, nhưng nó vẫn là quốc gia phụ thuộc, phải triều cống cho Trung Quốc".

Thậm chí, xảy ra nơi Phố cổ Hội An:

“Một HDV nữ đang thuyết minh trên xe thì bị HDV Trung Quốc cướp mic, xuyên tạc Biển Đông là biển Nam Trung Quốc.”

Nhưng còn cá chết?

Báo Nông Nghiệp VN hôm 25/8/2016 kể: Biển vắng, kinh doanh du lịch cũng như 'chùa bà Đanh', vỡ nợ đang cận kề...

Bản tin NNVN ghi lời chủ nhà hàng Sơn Việt Hoàng, chị Bùi Thị Ninh bảo: Sự cố môi trường xảy ra đúng vào mùa hè nên tiền kinh doanh không đủ trả lãi ngân hàng. Năm ngoái làm 5 tháng ăn cả năm thì nay làm cả năm không đủ ăn 1 tháng. Nhà hàng, khách sạn ven biển Xuân Hải đang trên đà vỡ nợ...

Phóng viên báo NNVN kể rằng đã tìm về bãi biển Xuân Hải, xã Thạch Bằng, huyện Lộc Hà, tỉnh Hà Tĩnh và thấy:

“Trái ngược với quang cảnh tấp nập, chen chúc mùa hè một năm về trước, suốt chiều dài gần 3km dọc bãi biển Xuân Hải vắng vẻ, hàng quán không một bóng người, lác đác một vài nhà hàng chỉ có chủ và nhân viên ngồi buồn rầu ngóng ra biển...

...Quan sát dọc kè biển, các ki ốt bán nước bọc bạt kín mít, phông che gió thổi rách tơi tả cũng chẳng ai thèm quan tâm. Tìm mãi trung tâm bãi biển mới có một vài quán bán nước. Chủ quán Lê Thị Cúc buồn bã cho biết, 4 tháng hè vừa qua chị mới bán được khoảng 16 triệu đồng, chưa trừ chi phí đầu tư, trong khi số tiền chị thuê mặt bằng năm 2016 là 25 triệu.”

Du lịch thế đó. thê thảm. Bi đát. Ngậm ngùi.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo quốc nội, thành phố Đà Nẵng đang tiến hành giải tỏa nhà tại nhiều khu cư dân để có đất cho các dự án "quy hoạch đô thị". Trong tiến trình thực hiện, tại một số quận, ban phụ trách giải tỏa đã nghĩ ra một cách chiêu dụ các gia đình di dời nhà nhanh chóng
Theo báo Người Lao Động, những công ty dịch vụ môi giới ái tình đang mọc lên như nấm ở Hà Nội. Có cầu thì có cung, và, tình ái cũng buôn bán được, nên có những công ty môi giới tình yêu, hôn nhân. Hoạt động của dịch vụ này đang nở rộ ở Hà Nội và rồi đây nó sẽ lan nhanh đến các tỉnh thành. Một nữ phóng viên báo NLĐ ghi nhận về hoạt động dịch vụ môi giới ái tình tại HN như sau.
Theo SGGP, hạn hán đang gây thiệt hại nặng cho các tỉnh ở Tây nguyên. Tại tỉnh Đắc Nông (tỉnh mới tách từ tỉnh Darlac, gồm một số quận thuộc tỉnh Quảng Đức cũ), tính đến giưã tháng 11, ttỉnh miền núi mới thành lập này đã bị mất trắng hơn 15 ngàn mẫu cây trồng, thiệt hại ước tính khoảng 165 tỷ đồng.
Theo ghi nhận của báo quốc nội, chỉ hơn 1 tháng hạn hán, số thiệt hại về nông nghiệp của tỉnh Darlac ở Tây nguyên đã tăng từ 3 lên 450 tỷ đồng và đang ngày càng lớn. Trời nắng rát, các đồng lúa nứt toác, nương ngô chết khô vì thiếu nước.Nhiều gia đình cư dân lâm vào cảnh khốn cùng vì mất mùa. TNVN ghi nhận về thực trạng tại Darlac như sau.
Theo SGGP, tại thành phố Cần Thơ, có 1 phụ nữ tên là Nguyễn Thị Hiền, 30 tuổi, ở ấp Thới Nhựt, phường Bình An, Ninh Kiều, hơn 7 năm qua, được cư dân lối xóm khen là "Thoại Khanh" ngày nay. Phụ nữ này không quản ngại khổ nhọc, cáng đáng mọi công việc trong gia đình chồng, săn sóc mẹ chồng cùng 3 anh, chị chồng liệt và câm. Báo SGGP viết về phụ nữ này như sau.
Trên địa bàn quận 11 TPSG, khi đi ngang đường Lê Đại Hành, vào buổi tối, khúc giao lộ Thuận Kiều, Trần Quý, Hòa Hảo, bất kỳ ai cũng có thể thấy trước con hẻm 66 lúc nào cũng có thực khách ngồi kín những bàn ăn. Và ai cũng dễ tưởng rằng đó là khách của những xe bán thức ăn gần đó, nhưng không phải. Đó là khách đến ăn mì Xiêu Ký
Tại ngoại thành Sài Gòn và thành phố Mỹ Tho, thực khách thích các món đặc sản thường gặp một nhóm người bán rắn, bò cạp. Đó là những người làm nghề "đặc sản di động", họ nói rằng do có nghề gì khác để làm kế sinh nhai, một số nên mới chấp nhận cái nghề cực khổ và nguy hiểm này. Báo Người Lao Động viết về kế mưu sinh của những này như sau.
Tại miền Tây Nam phần, vào mùa nước nổi hằng năm, nước từ thượng nguồn sông Cửu Long đổ về ban phát nguồn lợi tôm cá rất dồi dào cho người dân đồng bằng Nam phần. Lúc này, người nông dân chỉ cần chống chiếc xuồng ra đồng để giăng câu, thả lưới bắt cá, đặt lọp bắt tép là có thể nuôi sống cả gia đình sau mùa lúa.
Theo báo quốc nội, tại các trường tiểu học và trung học cơ sở (lớp 6-9) ở VN, nhiều giáo viên đã "sáng tạo" một số kiểu truy bài hành hạ con trẻ mà học sinh rất sợ. Đó là những kiểu truy bài, dò bài phản tác dụng giáo dục. Báo Người Lao Động ghi nhận về hiện trạng này như sau.
Trên địa bàn tỉnh Vĩnh Phúc, miền Bắc VN, có khu nghĩa trang Thanh Tước, huyện Phú Yên, có cả một xóm chuyên "phục vụ" cho dân tài xế chạy xe đò với những cô gái từ nhiều nơi đổ về. Sáng trưa, chiều, tối, xóm luôn đông khách và hoạt động khá công khai. Báo Hạnh Phúc-Gia Đình ghi nhận về xóm này như sau.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.