Hôm nay,  

Công An Là Đề Tài...

28/08/201600:00:00(Xem: 4555)
Nhức nhối luôn luôn là chuyện công an lạm quyền.

Chuyện công an cũng đầy quyền lực luôn luôn là nỗi lo của dân.

Báo Pháp Luật kể chuyện Bình thuận: trưởng công an xã bắn người.

Bản tin PL nói, ngoài việc bắn hai phát đạn cao su vào lưng thợ cắt tóc, thiếu tá công an còn bị tố đánh người khác bằng dùi cui.

Ngày 24-8, Đại tá Nguyễn Văn Ly, Trưởng Công an TP Phan Thiết (Bình Thuận), đã chỉ đạo thành lập tổ kiểm tra xác minh vụ Thiếu tá Bùi Chí Hiếu, Trưởng Công an xã Tiến Thành (Phan Thiết), dùng súng cao su bắn người dân.

Trong ngày, tổ kiểm tra đã yêu cầu Thiếu tá Hiếu viết giải trình và làm việc với anh Lê Văn Thảo (25 tuổi, ngụ Tiến Thành), người bị ông Hiếu bắn hai phát đạn cao su vào lưng.

Bản tin PL cũng kể rằng có một đơn tố cáo của một thanh niên tên T., phản ánh từng bị Thiếu tá Hiếu đánh bằng dùi cui khi bị mời lên công an xã làm việc.

Theo thanh niên này, khoảng 19 giờ ngày 22-8 (cùng ngày xảy ra vụ nổ súng bắn anh Thảo), khi anh đang đứng trước nhà vợ ở thôn Tiến Hải thì một công an viên chạy xe máy đến nói lên xã có công việc giải quyết vì việc anh cãi nhau với gia đình vợ. Do quen biết, anh lên xe cho công an viên chở đi. Tại trụ sở, trong lúc lập biên bản, anh xin phép công an viên đi ra ngoài khạc nhổ vì viêm họng nhưng một công an viên khác không cho. Khi lời qua tiếng lại, công an viên này đánh anh túi bụi. Tiếp đó, ông Hiếu đi vào cầm dùi cui đánh nhiều cái vào người anh. Việc anh bị đánh diễn ra trước mặt cha, anh vợ và bạn của anh. Điện thoại trong túi quần anh cũng bị bể sau trận đòn. Ngày hôm sau anh đến BV Đa khoa Phan Thiết để khám, chụp X-quang và cho kết quả chấn thương phần mềm phải dùng kháng sinh điều trị.

Đó là hên vậy, chưa chết.

Vậy còn ở gần mặt trời thì sao? Ngay ở Hà Nội có khi còn thê thảm hơn.

Bản tin VietnamNet kể chuyện xảy ra ở Hà Nội: Bất tỉnh sau khi công an xã đưa về trụ sở.

Bản tin này kể rằng, ông Dương Văn Tứ, 55 tuổi (thôn Lại Hoàng, xã Yên Thường, huyện Gia Lâm, TP Hà Nội) cho biết lý do con ông là Dương Quang Tùng (SN 1993) bị Công an xã đánh sáng 22/8 phải cấp cứu.

Ông Tứ nói, sự việc xảy ra vào khoảng 7h30 ngày 22/8, khi vợ ông là bà Lương Thị Thảo nhờ con trai là Dương Quang Tùng ra trông hàng tại chợ Yên Thường.

Lúc này công an xã có mặt tại chợ và đã đến thu hàng dẫn đến hai bên xảy ra cự cãi.

"Khi hai bên giằng co, cãi vã thì 4 người (là công an xã) dùng còng số 8 khoá tay và đưa Tùng về trụ sở của công an xã" - lời ông Tứ. Sau đó, gia đình đã tới yêu cầu thả người.

“Khi đến nơi, tôi thấy một phòng khoá bên ngoài. Hỏi phó Công an xã thì được ông cho biết, cháu đang ở phòng bên cạnh. Tôi yêu cầu họ mở cửa...." ông Tứ thuật lại. Khi cửa mở tôi thấy con mình đang bị còng tay vào ghế và không còn tỉnh nữa.

Khoảng 20 phút sau đó thì công an xã mở còng số 8 và có bác sỹ khám tại trụ sở....

Đến nay Tùng vẫn luôn miệng kêu đau đầu, tức ngực và người rất ê ẩm.

Mặt khác, báo Tuổi Trẻ kể về chuyện: Hoãn phiên tòa công an Phú Yên đánh chết người.

Bản tin ghi rằng vào sáng 23-8, tại Đà Nẵng, TAND cấp cao tại Đà Nẵng đã tiến hành phiên xét xử phúc thẩm vụ công an dùng nhục hình dẫn đến chết người xảy ra ở Công an TP Tuy Hòa (Phú Yên).

Trước đó, ngày 15-4-2015, tại TP Tuy Hòa, phiên tòa xét xử sơ thẩm lần 2 TAND tỉnh Phú Yên đã tuyên thượng tá Lê Đức Hoàn (nguyên phó Công an TP Tuy Hòa, nguyên trưởng ban chuyên án điều tra vụ trộm cắp mà Ngô Thanh Kiều là nghi can bị dùng nhục hình đến chết) 9 tháng tù nhưng cho hưởng án treo về tội “thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng”.

Năm bị cáo còn lại đều phạm tội “dùng nhục hình”. Trong đó, Nguyễn Minh Quyền (nguyên thiếu tá, đội phó đội trinh sát Phòng CSĐT tội phạm về trật tự xã hội - PC45 Công an tỉnh Phú Yên) bị tuyên phạt 2 năm 6 tháng tù.

Bị cáo Nguyễn Tấn Quang (nguyên thiếu tá Công an TP Tuy Hòa) bị tuyên phạt 2 năm tù. Phạm Ngọc Mẫn (nguyên thượng úy Công an TP Tuy Hòa) bị tuyên phạt 2 năm 3 tháng tù. Đỗ Như Huy (nguyên trung úy Công an TP Tuy Hòa) bị tuyên phạt 1 năm tù cho hưởng án treo.

Bị cáo Nguyễn Thân Thảo Thành (nguyên thiếu úy Công an TP Tuy Hòa) bị tuyên phạt mức án cao nhất 8 năm tù...

Phiên tòa hoãn tới ngày 7-9 tới vì nhiều lý do khác.

Tra tấn chết người, lại được án treo? Chuyện lạ vậy. Chỉ xảy ra ở xứ thiên đường XHCN thôi vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chuyện kể với bạn trong lá thư này là câu chuyện của cậu bé Nguyễn Hoàng Vân, học lớp 4/4 Trường Tiểu học Phù Đổng, Đà Nẵng. Cậu bé này vừa đoạt giải nhất khối tiểu học trong cuộc thi Tin học trẻ thành phố Đà Nẵng với nhu liệu "Kể chuyện cổ tích". Báo Thanh Niên kể như sau.
Bạn, Giải vô địch túc cầu Châu Âu (Euro) 2004 vừa khai diễn tại Bồ Đào Nha vào tối thứ Bảy vừa qua. Tại Việt Nam, sinh viên hầu hết đều "tín đồ túc cầu". Trong những ngày qua, mặc dù đang ở vào thời kỳ nước rút của kỳ thi cuối năm, cuối khoá, nhưng tại các ký túc xá, các quán cà phê, khu nhà trọ, nhiều sinh viên đã thức đêm để theo dõi trận cầu
Trong thời gian gần đây, các cơ quan chức năng CSVN tại các địa phương đã phát giác nhiều viên chức, cán bộ xài bằng giả để hợp thức hóa chức danh, thăng tiến lên chức vụ cao hơn. Trong vô vàn loại bằng giả được công luận nêu tên, báo Thanh Niên ghi ra 3 loại như sau.
Tại Việt Nam, hai tiếng "tiền nhựa" là cách gọi khác của thẻ tín dụng mà những người có tài khoản ở các Ngân hàng sử dụng. Thời gian gần đây phương thức tín dụng mới (thẻ rút tiền tự động ATM) đã thu hút đông đảo khách hàng tham gia. "Tiền nhựa" đã gõ cửa các giảng đường đại học, tạo nên cơn "sốt" xài tín dụng trong giới sinh viên. Báo Giáo Dục Thời Đại viết như sau.
Theo ghi nhận của báo Người Lao Động, tại Sài Gòn, có 1 giáo sư đại học đang là chủ nhân của bộ sưu tập hơn 180 sắc phong từ thời Gia Long, Tự Đức, Thành Thái, đặc biệt có 2 sắc phong của thời vua Quang Trung. Đó là tiến sĩ sử học Nguyễn Mạnh Hùng (Hiệu trưởng Đại học Dân lập Hồng Bàng), với bộ sưu tậo này
Vào thượng tuần tháng 7/2004, các trường đại học trên toàn VN sẽ tổ chức kỳ thi tuyển sinh viên vào năm thứ nhất niên khóa 2004-2004. Theo báo quốc nội, những tuần vừa qua, tại nhiều thành phố, hàng chục ngàn thí sinh từ các tỉnh về ôn thi cấp tốc, trong số đó có không ít thí sinh chỉ có mục đích ăn chơi . Còn việc đỗ hay không là chuyện nhỏ.
Theo dự báo của nhiều trung tâm giới thiệu việc làm ở TP SG, nhu cầu tìm người giúp việc nhà sắp tới sẽ còn tiếp tục tăng cao và yêu cầu mức lương có thể cũng cao hơn hiện nay. Báo quốc nội phân tích rằng thông thường, người làm nghề giúp việc nhà là lao động nữ ở các tỉnh miền Bắc, miền Trung và miền Tây, họ tự tìm đến các trung tâm .
Trên địa bàn tỉnh An Giang, tại Cù lao Ông Chưởng,huyện Chợ Mới, có gần 30 nhóm chuyên nghề "đội, kê kích, di dời nhà cửa" và các công trình kiến trúc. Gần 10 năm qua, họ đã di dời cả ngàn căn nhà khắp miền Tây. Cư dân địa phương gọi cù lao này là cù lao của những thần đèn. Báo Người Lao Động viết như sau.
Hiện nay ở ThưàThiên-Huế, một tình trạng nguy hiểm hơn và phổ biến hơn là việc thanh niên ở nông thôn, chính yếu là lớp trẻ ở độ tuổi 18-20, lập băng, lập nhóm suốt ngày la cà ở quán xá, ăn chơi lêu lổng. Những thanh niên này không chỉ chọc ghẹo, gây sự khách qua đường mà còn rất "anh chị" qua những hành động như
Trên địa bàn thành phố Hà Nội, có một xóm quy tập những người dân nghèo nhất. Đó là Xóm Bãi Giữa, chỉ là một dải đất nhô lên của đoạn sông Hồng từ cầu Chương Dương tới cầu Long Biên. Gọi là "nhà", là "căn hộ" cho "oai" nhưng thực ra là những chiếc lều được dựng lên tạm bợ, là chỗ "chui ra chui vào" của những người dân sống cho qua ngày đoạn tháng.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.