Hôm nay,  

Rời Bỏ Đảng CSVN

30/08/201600:00:00(Xem: 6893)
Có những người theo VC từ thời rất nhỏ, khi còn đi học, hoạt động đủ thứ, kể cả đi tù trong thời quốc gia... rồi sau 1975 làm cho chế độ mới, giữ im lặng rất lâu trước những đau đớn của đồng bào, hơn 4 thập niên sau, mới rời bỏ đảng.

Có lẽ, tuy trễ, cũng còn hơn những người cứ cố bám lấy đảng để vun xới cho con cháu. Điều chúng ta suy nghĩ: làm thế nào, các vị im lặng quá lâu như thế. Chỉ là thắc mắc tự nhiên thôi, không phải trách móc gì, cũng chẳng ở vị trí gì để phải khen chê.

Đó là trường hợp cụ Võ Văn Thôn.

Bản tin RFA kể rằng một đảng viên cộng sản từng có chức vụ trong bộ máy cầm quyền tại Việt Nam hôm 28/8/2016 tuyên bố từ bỏ đảng.

Thân hữu của ông Võ Văn Thôn, cựu giám đốc Sở Tư Pháp thành phố Hồ Chí Minh xác nhận tin này.

RFA ghi rằng theo tin cho biết ông Võ Văn Thôn là một trong những người tham gia phong trào sinh viên trước năm 1975 và bị đi tù Côn Đảo.

Mặc dù đã về hưu được 16 năm, nhưng ông này vẫn tham gia lên tiếng về tình hình đất nước như ký vào Kiến nghị tập thể của 61 đảng viên. Trong kỳ bầu cử vừa qua, ông tham gia tự ứng cử.

Nhà báo Võ Văn Tạo người nói chuyện trực tiếp với ông Võ Văn Thôn về thông báo ra khỏi đảng, nói với Đài á Châu Tự Do về tin vừa nêu như sau:

“Khi tôi hỏi anh Thôn thì anh nói có ký Kiến nghị 61 và vừa rồi có sự kiện anh ra tự ứng cử độc lập vào các các cơ quan dân cử như Quốc hội là hội đồng nhân dân cấp thành phố trực thuộc trung ương. Sau khi anh tự ứng cử, người ta như thế thì các cơ quan đảng, không rõ chỉ đạo ở đâu nhưng tôi nghĩ là từ trung ương giao cho thành ủy thành phố Hồ Chí Minh rồi giao cho quận trực tiếp làm.

Anh nói hôm thứ tư ngày 24 tháng 8 vừa rồi đảng bộ có mời anh tới để nghe chỉ đạo kiểm điểm và xử lý kỷ luật anh. Anh Thôn trình bày anh đã nghỉ hưu 16 năm nay, trước kia anh làm giám đốc sở tư pháp nhưng không ai thông báo cho anh nguyên tắc đảng viên ra ứng cử buộc phải được phép của đảng. Anh tường trình chỉ nghĩ là công dân, đảng viên thì có quyền ứng cử và anh cho rằng nếu nói là kiểm điểm thì anh thấy đó là khuyết điểm nhỏ thôi chứ đâu đến mức kỷ luật. Nhưng sau đó anh biết đảng ủy quận 3 ra quyết định kỷ luật.”

Trên FB Võ Văn Tạo hôm 28/8/2016 có ghi chi tiết rằng:

“...Ngày 24-8, theo chỉ đạo trực tiếp của Đảng ủy Quận 3, chi bộ ông tiến hành kiểm điểm “xử lý” ông, có nội dung tự ứng cử. Ông trần tình rằng ông nghỉ hưu đã lâu và không hề được tổ chức đảng thông báo cái nguyên tắc đảng viên ra ứng cử lại phải được đảng phân công hay đồng ý (tương tự trước đây, ông Trương Đình Tuyển, cựu Bộ trưởng Thương mại và ông Đặng Hùng Võ, cựu Thứ trưởng TNMT cũng tuyên bố tự ứng cử, và Ban Bí thư phải nhắc 2 ông rút). Nếu nói khuyết điểm thì đây chỉ là vấn đề thủ tục, không nên quan trọng hóa, quy chụp nặng nề. Nhưng đại diện Đảng ủy Quận 3 vẫn gò chi bộ ra hình thức xử lý kỷ luật.

Không tâm phục, khẩu phục, ông Thôn bỏ cuộc họp ra về. Các đảng viên trong chi bộ cho biết, kết quả đa số thống nhất kỷ luật ông theo hình thức “khiển trách” (mức nhẹ nhất). Ngày 26-8, ông viết thư gửi chi bộ, thông báo từ bỏ đảng tịch.

Được biết, tình hình ông và gia đình đang bị an ninh gây sức ép rất căng. Bạn bè đến thăm đều bị theo dõi.”

Gây sức ép rất căng? Ai thăm cũng bị theo dõi? Thiệt ra, chuyện đó quá nhỏ, so với hệ thông nhà tù cải tạo của VC trên khắp nước. Đã có rất nhiều người chết trong tù, trên rừng, ngoaì biển... thì sá gì chuyện đến thăm bị theo dõi.

Tiêu sử cụ Võ Văn Thôn trên trang web chính thức của nhà nước CSVN viết, trích:

“...Từ năm 1957 đến năm 1961: Ông tham gia Đoàn Học sinh cứu quốc.

Từ năm 1961 đến năm 1965: Ông là Ủy viên Ban Chấp hành Hội Liên hiệp Thanh niên học sinh sinh viên giải phóng khu Sài Gòn – Gia Định, phụ trách phong trào sinh viên Đại học Luật (Sài Gòn – Gia Định). Tháng 2 năm 1965 Ông được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam.

Từ tháng 4 năm 1965 đến tháng 10 năm 1965: Ông bị địch bắt và giam tại Tổng nha cảnh sát, Chí Hòa.

Từ năm 1965 đến năm 1967: Ông phụ trách các phong trào chống Mỹ – Ngụy tại các Trường Đại học Phú Thọ - Dược.

Từ năm 1967 đến năm 1969: Ông là Ủy viên Liên Phường và Phó Bí thư Quận ủy Quận 3B Sài Gòn.

Từ tháng 2 năm 1969 đến năm 1973: Ông bị địch bắt giam qua các nhà tù Chí Hòa, Tân Hiệp, Côn Đảo.

Từ năm 1973 đến năm 1975: Ông công tác tại Ban Tổ chức Thành ủy L71 tiếp quản Tòa Đô chính Sài Gòn.”(ngưng trích)

Trong khi đó, trên trang BoxitVN, có đăng lá thư cụ Võ Văn Thôn, nguyên Giám đốc Sở Tư pháp Thành phố Hồ Chí Minh, tuyên bố ra khỏi Đảng.

Trong thư này, cụ Võ Văn Thông tự giới thiệu, và trình bày:

“Tôi là Võ Văn Thôn 76 tuổi, 51 tuổi Đảng, trong kháng chiến là Phó Bí thư quận ủy quận 3B, sau 1975 đã qua các chức vụ: Chủ tịch Ủy ban Nhân dân quận 3 và Giám đốc Sở Tư pháp Thành phố Hồ Chí Minh. Tôi được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Độc lập....

...Nay quyết định kỷ luật tôi là thể hiện Đảng không tôn trong luật pháp nhà nước Việt Nam. Tôi không thể chấp nhận một tổ chức đoàn thể đang hoạt động trong đất nước Việt Nam mà không chấp hành luật pháp Việt Nam. Vì vậy tôi quyết định rời khỏi Đảng từ hôm nay 26/8/2016.

Tôi xin lỗi hai anh Hai Nghị và Chín Kế đã giới thiệu tôi vào Đảng và xin lỗi những anh chị em đã được tôi vận động và giới thiệu vào Đảng. Xin chào tất cả anh chị em trong chi bộ....”(ngưng trích)

Than ôi... cụ Võ Văn Thôn nói rằng “Đảng không tôn trong luật pháp nhà nước Việt Nam”... cụ nói thế, ông Hồ Chí Minh sẽ cười lăn lộn trong Lăng Ba Đình đấy nhé.

Thế rồi, cụ xin lỗi các đảng viên quen biết... Than ôi, không thấy cụ Thôn xin lỗi ba mẹ, cũng như không xin lỗi quý thầy cô thời trước 1975 đã cho cụ chữ nghĩa rồi im lặng suốt 4 thập niên trước những đau đớn của gần như toàn dân. Than ôi... cụ chỉ mở miệng khi cụ bị kỷ luật, mới lạ.

Ý kiến bạn đọc
31/08/201600:44:35
Khách
Chết hay bị vc chơi cũng đáng đời
30/08/201623:41:17
Khách
Nếu cụ không bị kỹ luật thì cụ không rời bỏ đảng ????
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có phải ngoại ngữ là khó nhất trong các môn học? Có lẽ như thế. Nhưng đối với nhiều người, Toán hay Lý Hóa mới khó nhất, hay Sử hay Địa mới khó nhất… Vấn đề là cần môi trường thuận tiện. Thí dụ, nếu truyền hình CNN kênh tiếng Anh hằng ngày phát hình tại Việt Nam, có lẽ nhiều học sinh sẽ giỏi tiếng Anh hơn từ ngày thơ ấu. Không có môi trường thuận lợi để học ngoại ngữ, sẽ học gian nan hơn.
Vậy là kiều hối chảy vào nước ào ạt… bất kể qua kênh chính thức hay bán chính thức, hay không chính thức. Kiểm toán cho đúng cũng khó, chỉ có cách suy đoán rằng phước đức của chế độ vẫn còn vững vàng, ít nhất là về mặt thu hút kiều hối. Chỉ có cách suy nghĩ kiểu tâm linh mới giải thích được, có lẽ.
Vậy là trật đường rầy, câu chuyện tưởng như chỉ có trong truyện thần thoại của thế kỷ 19 hay thế kỷ 20. Đúng là trật đường rầy xe lửa.
Có phải đào tạo 9.000 Tiến Sĩ sắp tới chỉ là một cách để các quan chức củng cố cho chế độ vững vàng thêm vài thập niên? Có phải tất cả con cháu của mấy trăm ủy viên Bộ Chính Trị sẽ được cầm tiền chính phủ để đi học Tiến sĩ, Thạc sĩ theo đề án mới, và rồi một số sẽ kết hôn với Việt kiều để ở lại nằm vùng, phần còn lại sẽ về VN thay ba mẹ để cai trị VN thêm vài thập niên nữa?
Đàn ông có giá bao nhiêu? Bạn thử suy đoán xem? Một ngàn đô la hay một triệu đôla? Tất nhiên là tùy… vì không phải ai cũng có giá như ai. Vì như cuộc đời của Albert Einstein vĩ đại hơn biết bao nhiêu người đời thương như mình.
Sinh viên là người đi học bậc cao đẳng hay bậc đại học… Trong lịch sử nhân loại, sinh viên thường là thế hệ đi đầu của những cuộc cách mạng. Gần như bất cứ biến động nào trong lịch sử cũng nhìn thấy bóng dáng của sinh viên.
Vậy là lại ngộ độc. Cũng ở trường mầm non. Có vẻ như các trường mầm non không bận tâm về chuyện nhà bếp? Hay phải chăng, có gì mờ ám trong việc đi chợ cho trường mầm non?
Nhạc bolero có phải là bước thụt lùi? Hỏi như thế, có công bằng không, trong khi các loại nhạc thường gọi là “nhạc sang” chủ yếu là nhạc cũ từ hơn nửa thế kỷ qua? Tính vê thời gian, nhạc nào thụt lùi hơn? Nhưng dân Miền Nam ưa nhạc bolero chủ yếu là cảm xúc hoài niệm vê cái gì rất mực VNCH... Và chẳng nguy hiểm gì cả.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.