Hôm nay,  

Đất Phù Sa Thành Sa Mạc

24/02/200500:00:00(Xem: 7880)
Bạn,
Theo ghi nhận của báo Tuổi Trẻ, trong khi các tỉnh miền Trung đang đối mặt với hạn hán, thì tại miền Tây Nam phần, những cơn gió chướng cuối tháng hai mạnh dần, mang hơi nước biển mặn chát vào vùng đất phù sa của huyện Gò Công Đông, tỉnh Tiền Giang, cách bờ biển hàng chục cây số . Các cánh đồng lúa đông xuân bạt ngàn đang thời kỳ làm đòng trổ hạt oằn trong gió. Vùng đất phù sa này đang trở thành sa mạc, và nông dân đã phải hì hục bơm nước để cứu lúa. Báo TT ghi nhận về tình cảnh khốn khổ của người dân Tiền Giang như sau.
Trên suốt đoạn đường gần 15 km từ thị xã Gò Công ra bến phà Mỹ Lợi qua sông Vàm Cỏ, không ít ông già, bà lão, cả những đứa trẻ lên mười tất bật giữa cái nắng như thiêu đốt để móc từng nắm đất, khơi dòng những con kênh nhỏ sắp cạn trơ đáy. Thấp thoáng trên cánh đồng là những chiếc máy bơm nước đủ loại siết ga giành giật từng lít nước đen ngòm.Ông Ba Đức, ở ấp Ông Non, xã Tân Trung, huyện Gò Công Đông, lắc đầu than thở: "Mới ăn tết xong mà nước trong các kênh nội đồng đã cạn hết trơn hết trọi. Muốn bơm nước cứu lúa phải bơm chuyền hai ba cấp mới tới. Tốn kém, cực khổ cơ man nào mà kể nhưng chưa chắc cứu được lúa".

Vào khu vực ấp Ông Cai, tiếng động cơ máy bơm càng rõ mồn một. Đã gần 12 giờ, hàng chục nông dân quần áo lấm lem bùn đất vẫn hì hục dẫn nước cứu lúa. Chị Trần Thị Tạo vừa lặn ngụp dưới kênh móc đất thảy lên bờ vừa cho biết, cả tuần nay chị phải thức dậy từ 4h sáng để canh bơm nước. Từ ba ngày nay nước trên kênh không còn, chị bỏ hết mọi việc nhà để móc kênh, canh bơm liên tục tám chín tiếng đồng hồ mới đủ nước cho bốn công ruộng đang trổ.Càng đi sâu vào cuối nguồn nước ngọt thuộc các xã Bình Xuân, Bình Đông (huyện Gò Công Đông) tình trạng khô hạn càng rõ hơn. Vài con kênh ven quốc lộ 50 đã cạn khô. Ba bốn chiếc xuồng nhỏ chậm rời bến đã mắc cạn phơi mình chờ... làm củi.
Càng đến gần sông Vàm Cỏ, những cánh đồng lúa xanh rì - biểu tượng lâu nay của vùng ngọt Gò Công đã biến mất. Hai bên đường là những đám ruộng phẳng lì một màu vàng của nước nhiễm phèn và những bãi cỏ hoang chết khô.Vào bên trong ấp Hồng Rạng, cái cảm giác đi giữa sa mạc càng rõ hơn. Cây cối chết trơ cành.
Bạn,
Báo TT dẫn lời ông Lê Phát Quyền, 64 tuổi, sống ven sông Vàm Cỏ cho biết, chục năm nay, kể từ khi con đê nước ngọt xuất hiện, những tưởng cuộc sống sẽ khá hơn ai dè phải mua từng hột gạo, con cá sống qua ngày. Ông than:. "Bà nhà tui 62 tuổi rồi mà phải lên Sài Gòn giữ con cho người ta". Cũng theo TT, chuyện bỏ xứ mà đi vì không làm lúa được từ mảnh đất miền Tây màu mỡ là chuyện lạ trước nay. Nhưng vùng quê này đang dần dần trở thành sa mạc cháy nắng, đất còn khô khát nước huống chi con người.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Văn bằng đại học trên nguyên tắc sẽ mở ra nhiều cánh cửa thành công, vì nó không chỉ làm cho người giữ văn bằng niềm tự hào vì đứng biệt lập với đám đông đa số, nhưng cũng chứng tỏ một tri thức cần thiết cho một số việc chuyên môn.
Đó là một chữ lạ, “truyện ngôn tình.” Thực ra, thể văn chương này không lạ. Nhưng lạ chỉ là, khi thể truyện này tạo thành một niềm say mê cho tuổi trẻ Việt Nam một cách bất thường. Chúng ta có thể thắc mắc: tại sao tuổi trẻ quay đầu với xã hội, và để rồi vùi đầu vào trang sách truyện ngôn tình?
Có những chuyện không thể cứ để xảy ra hoài. Bởi vì, người xưa nói, như chim thoát chết sau khi bị tên bắn, từ đó về sau hễ gặp cành cong là nghĩ tới cung. Người tất nhiên cũng có những nỗi quan tâm tương tự.
Công ty nào cũng thế, luôn luôn đòi hỏi người lao động phải có khả năng hoàn tất công việc được giao phó. Nghĩa là, đúng nghề, đúng việc.
Cuộc đời luôn luôn đổi dời. Không có gì bất biến, trường cửu. Tuổi thanh xuân của chúng ta rồi già, rồi suy yếu. Những ngôi làng tại Việt Nam cũng thế, những nét truyền thống mờ nhạt dần. Tất nhiên là, đổi mới phaỉ có tốt và cả xấu, ai cũng biết.
Một thời chúng ta nhìn các thầy giáo, cô giáo như những vị thần linh... nhưng bây giờ thì không như thế nữa.
Một thời, chúng ta từng ngồi đọc sách ở các thư viện Sài Gòn. Nơi đó, thời đó, chữ nghĩa còn là cái gì rất mực thiêng liêng.
Hãy hình dung rằng, khi các em bé tiểu học đọc sử, nhìn hình Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Nữ Tướng Bùi Thị Xuân... cỡi voi, chỉ huy quân binh ra chiến trường... và rồi sẽ hỏi, xem con thú gì khổng lồ lạ kỳ, đang sử dụng thay cho ngựa chiến...
Có những điều như dường bất khả vẫn xảy ra trong đời naỳ. Không, chúng ta không bàn chuyện phép lạ, hay bất kỳ những gì siêu nhiên nơi đây. Chỉ bàn về cõi người của mình thôi.
Chúng ta đang sống trong một thời lắm bệnh, và do vậy để chữa lắm bệnh tất phải có thuốc đa dụng, đa năng... Làm sao tìm ra phương thuốc đa dụng,đa năng?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.