Hôm nay,  

Trạch Gầm - Thơ Tháng 4

4/29/201700:00:00(View: 4925)
Nổi bật trong các nhà thơ hải ngoại, ngôn ngữ Trạch Gầm lúc nào cũng đậm chất lính...

Trạch Gầm rất là thơ mộng, khi nói về đưa tiễn người tình với hình ảnh: “Đất Biên Hòa buồn… chết điếng cỏ cây.”

Nhà thơ Trạch Gầm rất là trang nghiêm trước những hồn tử sĩ, như: “Ta đứng nghiêm chào bạn ta đã chết/ Như tự chào mình - nát cả tim gan.”

Anh cực kỳ đau xót, tự nhủ hàng ngày: “Cố gắng nghe mầy thằng… thằng lính trận / Chớ tịt ngòi trên giường bịnh nghe chưa.”

Anh nổi giận khi nói về những người cầm quyền hiện nay, với: “Xuất khẩu thanh niên đi làm nô lệ / Bán gái chân quê như một món hàng.”

Đọc thơ Trạch Gầm, chúng ta dễ dàng khóc... khi đọc lời anh tự nhắn gửi với lời dặn thiết tha: “Nếu có nát… nát tim gan phèo phổi / Chớ tâm hồn… đừng có nát biết không / Những thằng em mầy đã từng đánh đổi… / Tuổi hai mươi… cho tình nghĩa Núi Sông.”

Sau đây xin dẫn ra ba bài thơ Trạch Gầm để tường niệm 30/4, các bài:

- Nhật ký tháng Tư.

- Năm tên bảy họ.

- Nói với Trạch Gầm.

*

Nhật Ký Tháng Tư

Hai mươi tháng Tư tiễn em đi Mỹ
Ta biết dễ dàng mất bé từ đây
Em lên máy bay, ta về đơn vị
Đất Biên Hòa buồn… chết điếng cỏ cây

Hai mốt tháng Tư ta vào Quân Đoàn
Ngồi nghe thuyết trình, nhận lệnh hành quân
Tay áo xăn cao một đời thám kích
“Kiến lửa bu đầy” nhột cả đôi chân

Hai hai tháng Tư... ta vào Đại An
Chứng kiến cảnh dân bỏ xóm bỏ làng
Dân chạy đến đâu… địch bò đến đó
…Đâu được như em chừ đã thênh thang

Hai ba tháng Tư… ta ngược Đồng Nai
Sương ôm mặt sông lau sậy thở dài
Địch xua quân tràn giữa đêm vắng lặng
Ta chỉnh pháo… và thây giặc chồng thây

Ta lạc mấy ngày trong lòng đất địch
Gọi đã khàn hơi chẳng thấy bạn bè
Thằng nào cũng đang giữ từng tấc đất
Đâu có thì giờ để cứu ta ra

Hai tám tháng Tư… ta ra lộ Một
Gặp ông tướng vùng thị sát thăm dân
Ông nói lung tung, ông thề sống chết
Ông nói xong rồi, ông bay biệt tăm

Hai chín tháng Tư… Biên Hòa xơ xác
Ta về Sài Gòn ngang qua nghĩa trang
Ta đứng nghiêm chào bạn ta đã chết

Như tự chào mình - nát cả tim gan.

Ba mươi tháng Tư… ta ôm mặt khóc
Trên cầu Sài Gòn - cạnh phố Hùng Vương
Mười năm binh đao… mười ngày kết thúc
Ta, còn nguyên, mà… mất cả Quê Hương!

Trạch Gầm

*

Năm Tên Bảy Họ

Tháng Tư qua rồi Người còn nước mắt
Để cùng ta ngồi nhắc chuyện quê hương
Một đoạn đời đau… một đời se thắt
Để bây giờ còn thổn thức nhiều hơn

Một bọn tội đồ năm tên bảy họ
Lý lịch mập mờ không mẹ không cha
Cướp của giết người hiếp dâm Cách Mạng
Vùi dân tộc mình tận đáy xót xa

Siết cổ trẻ thơ bằng khăn quàng đỏ
Vắt ráo ngây thơ, đốt cháy thật thà
Chủ trương trồng người ra loài gian trá
Chỉ biết lọc lừa chẳng biết thiết tha

Xuất khẩu thanh niên đi làm nô lệ
Bán gái chân quê như một món hàng
Cởi áo, tụt quần phơi bày thân thể
Đồ đá không bằng ! một lũ dã man !!

Hút máu dân lành… nhe nanh quỉ đỏ
Đè cổ đồng bào, quì lạy ngoại bang
Dâng đất cho Tàu, nhốt người yêu nước
Ngu dốt lộng hành… phá nát Giang San

Người biết cả rồi sao im thin thít
Lịch sử ngàn trang không chủ lạnh lùng

Trạch Gầm

*

Nói Với Trạch Gầm

Cố gắng nghe mầy thằng… thằng lính trận
Chớ tịt ngòi trên giường bịnh nghe chưa
Khi Quê Hương đang cần từng hơi thở
Đừng bỏ đi như một kẻ sống thừa

Bạn bè mầy biết bao thằng đã chết
Trong liệt oanh vì hai chữ Tự Do
Ngày mất nước tao nhớ mầy đã khóc
Vì không tin… thua một bọn tội đồ

Ông cha mình trải bao ngày băng giá
Cả ngàn năm từng nếm mật nằm gai
Mầy đau thương vài chục năm là mấy
Sau đành quên… quên nghiệt ngã đắng cay

Cố gắng nghe mầy bò ra giường bịnh
Cơm Cộng Hòa (1) mầy cũng đã từng ăn
Kéo tạ, thong nòng (2)… te te đứng dậy
Đường Trường Xa… lại cất bước quân hành

Nếu có nát… nát tim gan phèo phổi
Chớ tâm hồn… đừng có nát biết không
Những thằng em mầy đã từng đánh đổi…
Tuổi hai mươi… cho tình nghĩa Núi Sông

Trạch Gầm

1. Tổng y viện Cộng Hòa

2. Danh từ quen thuộc khi chữa gãy xương, rửa vết thương

GHI CHÚ: Có thể đọc thơ Trạch Gầm ở trang https://thotrachgam.wordpress.com/

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Tháng 4/1975 không chỉ đơn giản là thống nhất, là kết thúc một cuộc chiến phân đôi đất nước, hay hoàn tất một cuộc chiến ý thức hệ... Những chữ đó trừu tượng quá.
Hôm nay là ngày 28/4/2017. Như thế là 42 năm, kể từ khi Cộng quân chiếm trọn Miền Nam. Nơi đây xin ghi lại theo tài liệu của sử gia Vương Hồng Anh về tình hình Bộ Tổng Tham Mưu QLVNCH những ngày cuối tháng 4/1975.
Bắp chuối trước khi qua máy xắt mỏng sẽ được ngâm hàn the và chất tẩy trắng rồi mới đem bày bán tại các sạp rau trong chợ đầu mối nông sản Thủ Đức.
Có một chuyện rất tức cười: Giáo sư Ngô Bảo Châu nếu xin được bổ nhiệm làm giáo sư tại Việt Nam, thời chưa vào dạy ở Đại học Mỹ, hẳn là đã không đủ tiêu chuẩn của VN.
Hãy hình dung rằng ông Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc mặc quần đùi họp với Tổng thống Donald Trump, hay là trang phục mát mẻ như thế khi dự hôi nghị quôc tế. Và gọi đó là tư duy sáng tạo.
Hiện nay lớp học phòng chống xâm hại tình dục trẻ em của nữ sinh Trương Minh Huyền có hàng trăm học sinh. Tại đây, các em được dạy những kỹ năng để nhận biết sự riêng tư của thân thể,
Thường xuyên tiếp xúc với máu và dịch tiết từ bệnh nhân, phải mổ khẩn cấp mà không biết bệnh nhân có bệnh truyền nhiễm, bác sĩ, nhân viên y tế là một trong những người dễ bị phơi nhiễm HIV nhất.
Trả lời BBC từ Đồng Tâm hôm 21/4, bà Lê Thị Hoa, con gái ông Kình, nói: "Lệnh của chính quyền viết sai sự thật, nói ông "bị bắt vì gây rối" trong lúc thực tế thì ông bị bắt cóc trong lúc được mời đi chỉnh mốc giới hôm 15/4.”
Chuyện muôn đời: đứng nghe những gì Cộng sản nói... mà hãy nhìn kỹ những gì Cộng sản làm. Xem chuyện xã Đồng Tâm là rõ.
Như dường chính phủ câu giờ, nhằm làm người dân xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội... phải đầu hàng vô điều kiện, và phải nộp đất cho tư bản đỏ đội lốt doanh nghiệp quôc phòng.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.