Hôm nay,  

Canh Lửa Để Giữ Rừng

10/04/200500:00:00(Xem: 7261)
Bạn,
Tại miền Tây Nam phần, cư dân sống ở các khu vực ven rừng đang phải đối mặt với hiểm họa cháy rừng. Tại khu rừng U Minh hạ, trong tháng 4 này, nắng như chụp lên những thân tràm. Dưới các dòng kênh mang màu sẫm đặc trưng của rừng, nước sắp sửa cạn, có nơi chỉ còn chưa đầy 0,5m. U Minh hạ bây giờ chỉ cần một tàn thuốc rơi vô ý là có thể gây ra thảm họa cháy rừng. Ở nơi này, hơn 4 tháng nay, hàng trăm con người đang ngày đêm đối mặt với khô hạn, canh từng tàn lửa để giữ rừng. Báo SGGP viết như sau.
Bắt đầu từ cuối tháng 11-2004, sau khi trời ngưng mưa, lượng nước dưới chân tràm cứ giảm dần, giảm dần rồi khô hẳn. Quanh mỗi thân tràm, lớp thực bì đã khô vàng lên tới đọt, trông rừng như những bó đuốc lớn đang chỉa thẳng lên trời. Nỗi lo rừng cháy từ mấy tháng nay cứ phấp phỏng theo mức khô cạn của các dòng kênh. Ở rừng đặc dụng Vồ Dơi nơi có "thâm niên" mấy chục năm chưa bị cháy, dưới kênh, nước chỉ còn chưa đầy 1m. 2 máy bơm công suất lớn, bơm nước liên tục vào rừng để giữ độ ẩm. Thế nhưng, so với cái nắng cứ như đổ chụp xuống rừng thì lượng nước bơm lên chẳng thấm vào đâu. Rừng đặc dụng như vậy là còn... khá, phía bên các lâm ngư trường U Minh có nơi dưới kênh mực nước chỉ còn hơn 1 gang tay.

Quanh U Minh hạ bây giờ, cứ cách vài trăm mét là có bảng cảnh báo lửa. Đối với lực lượng bảo vệ rừng, điều đáng sợ nhất luôn ám ảnh trong tâm trí họ thời điểm này là lửa. Anh em nói "Hiện giờ chúng tôi sợ lửa hơn sợ cọp". Quả thật, chỉ cần một sơ suất nhỏ, thành quả bao nhiêu năm trời gầy dựng, gìn giữ sẽ biến thành tro bụi trong chốc lát.
Bạn,
SGGP viết tiếp: chưa có mùa khô nào khốc liệt như năm nay và cũng chưa bao giờ lực lượng kiểm lâm và người dân quanh rừng U Minh hạ phải căng mình ra như thế này. Để bảo vệ hơn 34 ngàn hecta rừng tràm, gần 1 ngàn người gồm nhiều thành phần túc trực xuyên suốt 24/24. Tại vùng này, 108 chòi canh lửa quanh rừng đã được dựng lên, "bổ sung" vào các chòi canh cố định trước đó. Dưới chân mỗi chòi canh là một trạm gác, Luân phiên 2 giờ một lần, một người phải trực trên chòi canh để giữ rừng.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bây giờ nhìn đâu cũng thấy khủng bố… Có khủng bố mức độ nhỏ, như bọn thanh niên trong xóm, có khủng bố kiểu du kích chiến tranh, có khủng bố kiểu ám sát chuyên nghiệp, và có khủng bố kiểu trách nhiệm nhà nước…
Vậy mà đã ba năm. Tính tới ngày ca nhạc sĩ Việt Dzũng ra đi. Ngày 20 tháng 12 năm 2013, chàng nhạc sĩ với dòng nhạc thiết tha của người tỵ nạn đã ra đi.
Hôm 18 tháng 12 là Ngày Người di cư Quốc tế (International Migrants Day)... Nghe bùi ngùi... có vẻ như di cư đã nằm sẵn trong căn tính dân tộc...
Bản tin Nga Sputnik ghi một tin theo báo Pháp Luật cho biết rằng vào sáng 16-12, Chi cục Dân số-Kế hoạch hóa gia đình TP.SG tổ chức mít tinh kỷ niệm 55 năm ngày Dân số Việt Nam (26-12).
Tuyệt vời. Nhà thơ Bùi Giáng cũng là một mùa xuân của ngôn ngữ Việt, bởi vì hình như và có thể là, họ Bùi là nhà thơ tuyệt vời của những thập niên hậu thế kỷ 20,
Trong khi đó, từ 2 tuần nay, các doanh nhân Sài gòn, Chợ Lớn, hà Nội, Đà Nẵng... đã xôn xao, rủ nhau mua vàng, mua đôla, mua đất... để sẽ né trận mưa bão đổi tiền.
Điều suy nghĩ từ lâu ai cũng có, nhà nước CHXHCNVN nhiều lần đổi tiền, để đánh tư bản, và để giới quan chức và con buôn thân cận trục lợi, không lẽ lần này tránh né chuyện đổi tiền?
Việt kiều là mỏ vàng… Đúng vậy. Không phải lời của các cô gái Sài Gòn hay Hà Nội đâu… Đó là thực tế, chính phủ cũng thấy như thế. Và mùa Tết này, các mỏ vàng biết đi này sẽ rủ nhau về tưng bừng.
Bản tin nói, chuyện đau lòng này xảy ra hôm Chủ Nhật 11/12/2016, tại huyện Lạc Sơn, tỉnh Hòa Bình. Theo đó vào thời gian này, có hai người đàn ông ăn mặc tuyềnh toàng,
Tại Việt Nam, chuyện gì cũng chậm trễ. Có phải bởi vì dân mình ưa nhậu hơn suy nghĩ, ưa chơi cờ tướng hơn là đọc sách, ưa ngồi cà phê thay vì lặn lội tìm mưu cứu nước...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.