Hôm nay,  

Canh Lửa Để Giữ Rừng

10/04/200500:00:00(Xem: 6573)
Bạn,
Tại miền Tây Nam phần, cư dân sống ở các khu vực ven rừng đang phải đối mặt với hiểm họa cháy rừng. Tại khu rừng U Minh hạ, trong tháng 4 này, nắng như chụp lên những thân tràm. Dưới các dòng kênh mang màu sẫm đặc trưng của rừng, nước sắp sửa cạn, có nơi chỉ còn chưa đầy 0,5m. U Minh hạ bây giờ chỉ cần một tàn thuốc rơi vô ý là có thể gây ra thảm họa cháy rừng. Ở nơi này, hơn 4 tháng nay, hàng trăm con người đang ngày đêm đối mặt với khô hạn, canh từng tàn lửa để giữ rừng. Báo SGGP viết như sau.
Bắt đầu từ cuối tháng 11-2004, sau khi trời ngưng mưa, lượng nước dưới chân tràm cứ giảm dần, giảm dần rồi khô hẳn. Quanh mỗi thân tràm, lớp thực bì đã khô vàng lên tới đọt, trông rừng như những bó đuốc lớn đang chỉa thẳng lên trời. Nỗi lo rừng cháy từ mấy tháng nay cứ phấp phỏng theo mức khô cạn của các dòng kênh. Ở rừng đặc dụng Vồ Dơi nơi có "thâm niên" mấy chục năm chưa bị cháy, dưới kênh, nước chỉ còn chưa đầy 1m. 2 máy bơm công suất lớn, bơm nước liên tục vào rừng để giữ độ ẩm. Thế nhưng, so với cái nắng cứ như đổ chụp xuống rừng thì lượng nước bơm lên chẳng thấm vào đâu. Rừng đặc dụng như vậy là còn... khá, phía bên các lâm ngư trường U Minh có nơi dưới kênh mực nước chỉ còn hơn 1 gang tay.

Quanh U Minh hạ bây giờ, cứ cách vài trăm mét là có bảng cảnh báo lửa. Đối với lực lượng bảo vệ rừng, điều đáng sợ nhất luôn ám ảnh trong tâm trí họ thời điểm này là lửa. Anh em nói "Hiện giờ chúng tôi sợ lửa hơn sợ cọp". Quả thật, chỉ cần một sơ suất nhỏ, thành quả bao nhiêu năm trời gầy dựng, gìn giữ sẽ biến thành tro bụi trong chốc lát.
Bạn,
SGGP viết tiếp: chưa có mùa khô nào khốc liệt như năm nay và cũng chưa bao giờ lực lượng kiểm lâm và người dân quanh rừng U Minh hạ phải căng mình ra như thế này. Để bảo vệ hơn 34 ngàn hecta rừng tràm, gần 1 ngàn người gồm nhiều thành phần túc trực xuyên suốt 24/24. Tại vùng này, 108 chòi canh lửa quanh rừng đã được dựng lên, "bổ sung" vào các chòi canh cố định trước đó. Dưới chân mỗi chòi canh là một trạm gác, Luân phiên 2 giờ một lần, một người phải trực trên chòi canh để giữ rừng.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chuyện gì mà để nửa đêm truyền hịch? Tất nhiên là bí mật quốc gia, nghĩa là quốc sự... mới kỳ bí như thế.
Một trong những nhà văn thơ mộng nhất của Việt Nam vừa ra đi.
Nhớ một thời xưa, khi mình còn ở tuổi thật là thơ ấu, đôi khi gặp ở bến xe lửa, bến xe đòi, những nghệ nhân ôm đàn hát giọng rất là Bắc Kỳ... và ông già mới nói đó là hát xẩm.
Sao lại quá nhiều gia đình văn hóa, trong khi xã hội vẫn nhiễu nhương thế này? Đó là lời than phiền của rất nhiều người, mà bạn có thể nghe được gần như ở mọi góc phố.
Một trong những nan đề lớn của Việt Nam hiện nay là hoang phí chất xám. Không chỉ là hiện tượng nhiều sinh viên tốt nghiệp cử nhân thất nghiệp, mà ngay cả các công trình nghiên cứu ở cấp quốc gia rồi cũng nhét ở xó tủ.
Người xưa gọi chữa được bệnh nan y như ung thư chỉ có phép thần. Gọi một cách ví von các trường hợp ung thư hết bệnh, ông bà mình gọi là “Trời cứu.”
Thời xưa, ông bà mình gọi thầy thuốc là “lương y như từ mẫu.” Nghĩa là vị y sĩ giỏi cũng y hệt như mẹ hiền. Nghĩa là thầy thuốc tử tế thì thương bệnh nhân như con ruột.
Ông bà mình thường nói, “Ngu si hưởng thái bình.” Câu này hẳn đúng cho nhiều trường hợp.
Những luật như thế đã và đang áp dụng ở các quốc gia Hồi Giáo: ngoại tình là bị phạt, thậm chí còn đánh roi, đánh gậy.
Những màn độc chiêu phá hoại người dân chủ vẫn liên tục diễn ra. Một thời công an đã tưng bừng chụp 2 bao cao su cho Luật gia Cù Huy Hà Vũ, rồi chụp mũ cô Phạm Thanh Nghiên ngồi ở nhà tọa kháng là quậy sóng Biển Đông...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.