Hôm nay,  

Tưởng Niệm Tết Mậu Thân 1968

12/02/201800:00:00(Xem: 4542)

 

Xuân Niệm

Tôi lớn vô cùng là sát nhân. Vậy mà CSVN đã giết tập thể, xử tử cả những người đã bị trói tay...

Đó là trận thảm sát tại Huế Tết Mậu Thân 1968, khi quân lực VNCH tái chiếm Huế đã phát hiện nhiều ngôi mộ tập thể chôn tử thi trong chiến trận Huế.

Người ta không biết chính xác CSVN đã xử tử chính xác bao  nhiêu người trong Tết Mậu Thân ở Huế, chỉ ước lượng là từ 3,000 tới 7,000 người -- gồm cả quân dân VNCH -- bị CS bắt, dẫn lên rừng và khi bị truy nã đã hạ lệnh xử tử toàn bộ để rút chạy qua Lào và về Bắc.

Trịnh Công Sơn có 2 ca khúc tưởng niệm những người chết ở Huế trong trận Tết Mậu Thân.

Hai ca khúc này có thể nghe MP3 khi vào Google.

Bài  “Hát Trên Những Xác Người” của TCS như sau.

.     

Chiều đi lên đồi cao, hát trên những xác người

Tôi đã thấy, tôi đã thấy,

Trên con đường, người ta bồng bế nhau chạy trốn.

.

Chiều đi lên đồi cao, hát trên những xác người

Tôi đã thấy, tôi đã thấy,

Bên khu vườn, một người mẹ ôm xác đứa con

.

Mẹ vỗ tay reo mừng xác con

Mẹ vỗ tay hoan hô hòa bình

Người vỗ tay cho thêm nhịp nhàng

Người vỗ tay cho đều gian nan

.

Chiều đi qua Bãi Dâu, hát trên những xác người

Tôi đã thấy, tôi đã thấy,

Trên con đường, người cha già ôm con lạnh giá

.

Chiều đi qua Bãi Dâu, hát trên những xác người

Tôi đã thấy, tôi đã thấy,

Những hố hầm đã chôn vùi thân xác anh em.

.

Mẹ vỗ tay reo mừng chiến tranh

Chị vỗ tay hoan hô hòa bình

Người vỗ tay cho thêm thù hận

Người vỗ tay xa dần ăn năn.

.

Thứ nhì là, ca khúc “Bài Ca Dành Cho Những Xác Người” của  Trịnh Công Sơn có lời như sau:

      .

Xác người nằm trôi sông, phơi trên ruộng đồng

Trên nóc nhà thành phố, trên những đường quanh co.

Xác người nằm bơ vơ, dưới mái hiên chùa

Trong giáo đường thành phố, trên thềm nhà hoang vu

.

Mùa xuân ơi, xác nuôi thơm cho đất ruộng cày

Việt Nam ơi, xác thêm hơi cho đất ngày mai

Đường đi tới, dù chông gai

Thì quanh đây đã có người

.

Xác người nằm quanh đây, trong mưa lạnh này

Bên xác người già yếu, có xác còn thơ ngây

Xác nào là em tôi, dưới hố hầm này

Trong những vùng lửa cháy, bên những vồng ngô khoai.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có một người được lịch sử gắn liền định mệnh với một địa danh: cố Trung Tá Hải Quận VNCH Nguỵ Văn Thà và Đảo Hoàng Sa. Các trang sử sau này sẽ không thể nào tách rời tên ông Ngụy Văn Thà và Đảo Hoàng Sa. Ngày ông tử trận, cũng là ngày Hoàng Sa bị Hải quân Trung Quôc chiêm trọn.
Một taì năng vừa ra đi. Nhà đạo diễn Mỹ gốc Việt Stephane Gauger đột tử và hưởng dương chỉ 48 tuổi. Mới biết, cuộc đời là vô thường... Kinh Phật dạy về ý nghĩa cuộc sống: Chỉ trong một khoảnh khắc, ngưng thở là có thể qua đời khác.
Sai quy định, gây hậu quả nghiêm trọng... Đó là lý do nói chung của tòa án khi xử hai cựu quan lớn Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh.
Chúng ta nghe chuyện trèo tường, thường nghĩ tới chuyện hình sự. Vì ông bà mình có nhóm chữ “đào tường, khoét gạch” để chỉ việc đột nhập vào một nơi nào để rinh đồ đạc... Nhưng chuyện này không phải.
Vậy là giảm xuất khẩu điều… Đơn giản vi thiếu nguyên liệu. Đó là hoàn cảnh ngành điều của VN.
Tin lớn nhất trong cuối tuần là một thiếu nữ sắc tộc Ê Đê trở thành Hoa Hậu Hoàn Vũ VN. Đó là lần đầu lịch sử... Nhan sắc tuyệt vời. Tư cách ứng xử tuyệt vời. Chỉ ngạc nhiên là tại sao có một số người kỳ thị.
Trong tuần qua, có một ngày rất đặc biệt đối với người dân Bình Định: sinh nhật Quách Tấn, một nhà thơ lớn của Việt Nam.
Có phải là mua giải, chạy giải? Đó là câu hỏi của nhiều người, được Báo Pháp Luật ghi nhận qua bản tin “Ồn ào giải thưởng Hội Nhà văn: Có mua giải, chạy giải?”
Chuyện kể ra, cả thế giới đều cười: chính phủ Nga mời chính phủ VN cử phái đoàn giám sát bầu cử Nga, vì Nga sắp bầu tân Tổng Thống... Thế là, chính phủ VN hoan nghênh lời mời. Trong khi đó, có một dấu hiệu mới từ anh họ Kim: đông ý hòa dịu nói chuyện Nam-Băc Hàn.
Vậy là Vũ Nhôm bị Singapore bàn giao về cho Hà Nội... trong khi đất nước loanh quanh chuyện kẹt xe hàng ngày, buôn người quậy phá xã hội và thầy cô cứ mải dạy thêm...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.