Hôm nay,  

Ô Nhiễm Thê Thảm

03/12/201800:00:00(Xem: 2487)
Xuân Niệm

 
Thế là cả nước gian nan với ô nhiễm môi trường. Thủ đô Hà Nội ô nhiễm, miền quê Nam bộ cũng ô nhiễm, miền núi cao Sơn La cũng ô nhiễm, cho tới Đà Nẵng ven biển  góc trời cũng ô nhiễm…

Báo Kinh Tế & Đô Thị kể chuyện Hà Nội với “Kênh T2 và T5, huyện Hoài Đức: Ô nhiễm nghiêm trọng”…

Theo phản ánh của người dân ở gần kênh T2, T5 xã Yên Sở, huyện Hoài Đức thời gian gần đây họ phải đóng cửa suốt ngày bởi cứ hé cửa ra là mùi hôi thối xộc vào nhà.

Đây là mùi nước thải từ các làng nghề chế biến nông sản trên xã Cát Quế, Dương Liễu đổ về. Trao đổi với phóng viên báo Kinh tế & Đô thị, Chủ tịch UBND xã Dương Liễu Phí Đình An cho biết, những tháng cuối năm, mỗi ngày các hộ dân nhập về khoảng 1.000 tấn dong riềng và trên 1.000 tấn sắn để chế biến nông sản. Với củ sắn, khi chế biến tốn ít nước nhưng dong riềng thì lượng nước tiêu tốn nhiều. Khi xả ra môi trường, chỉ vài hôm là nước thải bắt đầu bốc mùi. Từ khi nhà máy xử lý nước thải làng nghề Cầu Ngà đi vào hoạt động, nước thải của 10 thôn trong đê đã cơ bản được thu gom, xử lý. Nhưng 4 thôn miền bãi (ngoài đê) do chưa có hệ thống thu gom về nhà máy nên vẫn xả thẳng ra kênh T5, dẫn đến tình trạng ô nhiễm môi trường ở các địa phương cuối nguồn.

Báo Tài Nguyên & Môi Trường kể chuyện Sơn La: Người dân “kêu cứu” bên dòng suối ô nhiễm.

Báo Tài nguyên và Môi trường nhận được phản ánh của người dân xã Chiềng Mung, huyện Mai Sơn, tỉnh Sơn La về tình hình ô nhiễm môi trường, nguồn nước do hoạt động sơ chế, chế biến cà phê của các hộ gia đình xả thẳng nước thải xuống suối.

Đã nhiều năm nay, cứ vào niên vụ sơ chế, chế biến cà phê, cả một dòng suối chảy dài từ khu vực ngã 3 Mai Sơn qua cổng UBND xã Chiềng Mung, đến xã chiềng Bằng, Mường Bon, huyện Mai Sơn có màu đen đặc, sủi bọt trắng và có mùi hôi khó chịu.

Không khí nhiều tỉnh thành cũng ô nhiễm… Bản tin VTV ghi rằng Bà Đỗ Vân Nguyệt, Giám đốc Trung tâm Live&Learn đã đưa ra những gợi ý để mỗi người có thể tự kiểm tra chất lượng không khí nơi mình ở và có cách phòng tránh ô nhiễm.

Bà Đỗ Vân Nguyệt, Giám đốc Trung tâm Live&Learn cho biết, mọi người có thể quan sát bằng các dấu hiệu cảm quan để đánh giá xem không khí khi đó có ô nhiễm không? Ví dụ như, bầu trời có xanh không, da thấy rát, hít thở khó khăn...

Báo Nhân Dân kể: Thời gian qua, Nhân Dân điện tử phản ánh tình trạng xưởng tuyển chì của doanh nghiệp tư nhân Cao Bắc tại thôn Bản Tặc, xã Đức Vân, huyện Ngân Sơn, tỉnh Bắc Cạn xả khói gây ô nhiễm môi trường, ảnh hưởng tới đời sống, rừng trồng của nhân dân. Ngày 27-11, Sở Tài nguyên và Môi trường Bắc Cạn cho biết, qua lấy mẫu không khí, phân tích cho thấy, nhiều thông số khí xả của xưởng tuyển này vượt mức quy chuẩn cho phép.

Qua thông tin phản ánh của báo chí, Sở Tài nguyên và Môi trường Bắc Cạn đã kiểm tra trực tiếp tại hiện trường và ghi nhận, tại thời điểm kiểm tra có hiện tượng rừng thông của người dân bị chết không rõ nguyên nhân, có mùi lạ trong không khí ảnh hưởng tới việc dạy và học tại Trường tiểu học Đức Vân.

Báo Tin Tức kể: Dệt may là ngành công nghiệp đứng thứ 2 về gây ô nhiễm nguồn nước.

Bà Nguyễn Thị Tuyết Mai, Tổng thư ký Hiệp hội dệt may Việt Nam cho biết, ngành này là nguồn gây nhiễm bẩn môi trường nước đứng thứ 2 từ việc xả thải trong quá trình sản xuất.

Tập đoàn Dệt may Việt Nam (VINATEX) đã rót gần 5 nghìn tỷ đồng dệt sợi, nhuộm và hạ tầng. Trong đó, các nhà máy dệt, nhuộm luôn sử dụng nhiều loại hóa chất như: axit, dung môi hữu cơ kiềm tính, thuốc nhuộm và chất màu nên khi xả thải thường có nguy cơ gây ô nhiễm nguồn nước cao.

Trong khi đó, Ngân hàng Thế giới cũng ước tính, ngành dệt nhuộm đang sử dụng 1/4 hóa chất toàn thế giới mỗi năm và 1/5 lượng nước ô nhiễm toàn cầu do ngành công nghiệp dệt nhuộm thải ra. Các hóa chất nguy hại là độc tố tiêu diệt thủy sinh vật và ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe con người.


Sài Gòn cũng thê thảm… Báo SGGP kể: Nhiều người dân sống trong hẻm 331 Lê Hồng Phong (phường 2, quận 10, TPSG) phản ánh Cơ sở tiện Thanh Danh đang gây khốn khổ cho cư dân vì gây ô nhiễm hóa chất và tiếng ồn. Chính quyền địa phương đã tiếp nhận đơn và giải quyết, nhưng việc khắc phục của chủ cơ sở vẫn chưa thỏa đáng.

Liên tục bị dân khiếu nại: Hẻm 331 Lê Hồng Phong là hẻm có hoạt động kinh doanh khá sầm uất ở quận 10. Thế nhưng, nhiều căn nhà ở hẻm này cứ phải đóng cửa im ỉm suốt ngày vì không sao chịu nổi tiếng ồn và mùi sơn nồng nặc từ Cơ sở tiện Thanh Danh (số 331/7 Lê Hồng Phong).

Để xác minh thông tin của cư dân, 9 giờ sáng chúng tôi đến hẻm này và đã chứng kiến hoạt động ầm ĩ của cơ sở tiện. Suốt chiều dài đường hẻm đã bị chủ cơ sở tận dụng phơi hàng chục mâm ô tô vừa mới được sơn. Tiếng mài, tiện, gõ, đập… chan chát, inh ỏi.

Báo Lao Động Thủ Đô kể: Qua đánh giá, nguyên nhân gây ô nhiễm môi trường không khí tại đô thị lớn như Hà Nội thì ô nhiễm không khí do bụi nổi cộm nhất. Ô nhiễm do bụi được phản ánh thông qua bụi lơ lửng bao gồm bụi thô (TSP và PM10) và bụi mịn (PM2,5). Chia sẻ thông tin liên quan đến vấn đề này, ông Nguyễn Minh Khoa Viện Chiến lược, Chính sách Tài nguyên và Môi trường nhận định: “Ô nhiễm giao thông chiếm khoảng 70% tổng lượng phát thải của cả thành phố, nồng độ khí thải ở các đường giao thông, khu vực đông dân cư rất lớn, vượt ngưỡng cho phép khá nhiều lần”.

Theo ghi nhận thực tế tại các nút giao thông Hà Nội có thể dễ dàng nhận thấy không khí ngột ngạt. Qua trực quan, tại một số khu vực có lưu lượng phương tiện giao thông đông đúc như: Minh Khai (Bắc Từ Liêm), đường Phạm Văn Đồng, Nguyễn Xiển, Giải Phóng... nếu chú ý quan sát có thể thấy nhiều bụi lơ lửng cùng khói xe nồng nặc. Tình trạng này đặc biệt nghiêm trọng ở các khung thời điểm tan tầm, khi lượng phương tiện tham gia giao thông tập trung đông đúc.

Đà Nẵng cũng la trời… Báo Việt Nam Mới kể: anh Hồ Lợi (ngụ đường Hoàng Diệu, quận Hải Châu) chia sẻ, nhiều năm qua, xe buýt chạy tuyến Tam Kỳ - Đà Nẵng làm anh thất kinh mỗi khi ra đường.

“Xe buýt chạy phóng nhanh, lạng lách rất dễ gây tai nạn cho người tham gia giao thông. Giữa dòng người đông đúc mà bóp còi inh ỏi, chạy nhanh rồi tấp lề đón trả khách.

Tôi cũng thấy những xe buýt này đã cũ kĩ lắm rồi, khói đen xả ra là khiến người đi sau buồn nôn, ô nhiễm môi trường. Đề nghị Sở GTVT TP làm sao xử lí chứ để nguy hiểm quá!”, anh Lợi nói.

Báo Tuổi Trẻ ghi lời báo động: TS.BS Lê Thái Vân Thanh - phòng khám chăm sóc da, Bệnh viện Đại học Y dược TP.SG - cho rằng trong và sau mưa bão, vô số vi sinh vật gây hại từ chất thải, xác động vật, nước cống… theo dòng nước tràn ra nhiều nơi. Khi nước rút, trên mặt đất vẫn tồn tại các chất ô nhiễm và vi sinh vật gây bệnh này. Khi trời nắng nóng, khô hanh, có gió thì sẽ bốc hơi, lan tỏa trong không khí dễ gây bệnh cho cộng đồng.

Theo BS Vân Thanh, sự biến đổi thời tiết vào những ngày sau bão như ngập úng, có gió, se lạnh, nắng nóng… rất dễ gây ra các nhóm bệnh về da như dị ứng da, ngứa da như nổi mề đay, nước ăn chân… Và nổi mề đay là bệnh thường gặp khi thời tiết thay đổi. Đặc điểm của bệnh này là thường xuất hiện sẩn phù từng mảng trên da, gây ngứa khi tiếp xúc với các tác nhân gây bệnh như nước mưa, gió, nắng…

Bản tin VietnamPlus kể về tiếng ồn sân bay hại dân: Số liệu của Viện Khoa học Công nghệ và giao thông vận tải ITST cho biết ô nhiễm tiếng ồn quanh khu vực sân bay ở Việt Nam dao động ở khoảng 48-71dB.

Theo khuyến nghị của Tổ chức Sức khỏe Thế giới WHO, con người không nên tiếp xúc với tiếng ồn tàu bay trên 45dB vào ban ngày, 40dB vào ban đêm. Ở trên hai mức này, con người có thể chịu tổn hại tới thính giác, cản trở giao tiếp bằng hội thoại, ảnh hưởng tới giấc ngủ, thể chất, tim mạch, sức khỏe tâm thần...

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ô nhiễm môi trường là nan đề... Có vẻ như Việt Nam không đặt làm ưu tiên... Báo Tài Nguyễn & Môi Trường kể chuyện Quảng Ngãi bó tay: Rác tràn lan Quốc lộ 1A, tỉnh Quảng Ngãi bí phương án xử lý.
Học nghề dĩ nhiên là dễ tìm việc hơn học chữ... Bao giờ cũng thế. Báo Dân Sinh kể chuyện Đà Nẵng: Trên 70% học sinh, sinh viên học nghề ra trường có việc làm.... Một bản báo cáo ghi rằng trong đó, một số nghề về dịch vụ du lịch, công nghệ thông tin, cơ khí, công nghệ ô tô, tỉ lệ có việc làm đạt 90 – 100%. Tỉ lệ thất nghiệp của lao động được đào tạo nghề chỉ chiếm 10% - 12% trong tổng tỉ lệ thất nghiệp của thành phố.
Phim nào là phim cấm trẻ em dưới 13 tuổi? Có chàng và nàng nắm tay? Hôn trán hay hôn môi? Hay nữ diễn viên hở hang 50%, hay 80%? Báo Thanh Niên kể rằng một phim bị dán nhãn C13 làm các nhà sản xuất phiền lòng.
Vậy là vào chung kết Giải Túc Cầu AFF... Bản tin TTXVN kể rằng: Sau chiến thắng 2-1 của đội tuyển Việt Nam trước đội tuyển Phillipines trên sân Mỹ Đình, hàng vạn người hâm mộ TP SG đã "tràn" xuống đường hò reo, hô vang khẩu hiệu "Việt Nam vô địch", "Việt Nam chiến thắng"...
Câu chuyện chỉ xảy ra tại thiên đường xã hội chủ nghĩa VN: Cầu vừa đổ bê tông đã sập.
Có phải quan chức VN ưa ném tiền ra cửa sổ? Hay phải chăng, nơi cửa sổ có người thân cán bộ đưa tay chụp tiền…
Lương thấp, tìm việc khó được nhận, khi công ty co cụm là bị cắt sớm… Đó là thân phận nữ công nhân.
Tuyệt vời là cụ Nguyễn Công Trứ. Hy hữu là cụ. Văn hay, chữ tốt, nghịch phá cũng là cụ. Báo Tổ Quốc hôm 29/11/2018 kể rằng sắp tới sẽ có: Nhiều hoạt động văn hóa kỷ niệm 240 năm ngày sinh danh nhân Nguyễn Công Trứ.
Khi phá núi, lại làm hại dân… Đó là trường hợp Hải Phòng. Báo Gia Đình VN kể: Người dân đội 7, xã Liên Khê, (Thủy Nguyên, Hải Phòng) liên tục phản kháng mạnh mẽ trước hoạt động “xẻ thịt” núi hang Bờ Hồ để khai thác đá của Công ty Nguyên Hà.
Sòng bài, casino... muốn chơi cờ bạc thì tới Đà Nẵng... nhưng phải giả làm người nước ngoài, hoặc mượn giấy tờ làm Việt kiều.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.