Hôm nay,  

Luyện Thi Cấp Tốc

18/06/200400:00:00(Xem: 9993)
Bạn,
Sau khi kỳ thi tốt nghiệp phổ thông trung học (lớp 12, Tú tài) kết thúc vào đầu tháng 6/2004 tại thành phố Sài Gòn, hàng loạt trung tâm luyện thi theo kiểucấp tốc đã mọc nhan nhản khắp nơi, không chỉ trên các băng quảng cáo treo đầy đường mà còn tràn ngập trên trang quảng cáo các báo. Báo SGGP ghi nhận về các lớp luyện thi này như sau.
Chỉ một đoạn khoảng 200m trên đường Lê Văn Sỹ có tới 3-4 trung tâm luyện thi. Ngạc nhiên hơn, cùng một địa chỉ nhưng có tới 3 tấm băng rôn quảng cáo khác nhau về luyện thi đại học cấp tốc. Tại phòng đăng ký ghi danh của trung tâm T.D, 2 cha con thí sinh Nguyễn Thị Hương quê ở Long An hỏi nhân viên phòng ghi danh về giá và thời gian học. Chị nhân viên báo giá 350 ngàn đồng đối với 3 môn khối A. Khi học viên nói chỉ đăng ký học môn toán thì chị nhân viên đổi giọng ngay: Học riêng môn toán thì giá 150 ngàn đồng. Kỳ kèo mãi, rốt cục chị nhân viên đồng ý lấy giá 100 ngàn đồng và địa chỉ học là trên đường Lý Chính Thắng! Tìm đến cơ sở luyện thi của trung tâm này trên đường Lý Chính Thắng, thử hỏi học phí 3 môn khối A thì giá lại khác: 400 ngàn đồng. Nếu chỉ học một môn toán thì phải đóng 200 ngàn đồng nhưng vào học cùng với lớp đã khai giảng từ tháng 6.
Tại trung tâm T.S (đường Nguyễn Thị Minh Khai) lại thu hút học viên bằng cách học trước, trả chi phí sau để biết chất lượng như vàng của một trung tâm có tỉ lệ đậu đại học đứng thứ 2 toàn thành phố. Thời điểm khai giảng chia thành 2 đợt, đợt 1 vào ngày 7-6 và đợt 2 sau đó một tuần. Đợt đầu, chỉ có khoảng 20 học viên ghi danh. Nhiều học viên muốn ghi danh học đợt sau để không bị mất bài thì bị nhân viên trung tâm từ chối. Theo tìm hiểu, ban đầu trung tâm tính chuyển số học viên này về cơ sở ở cư xá Bắc Hải để gộp chung với một lớp đang học ở đó. Nhưng do các học viên lớp này phản ứng đòi lấy lại học phí nên trung tâm đành phải duy trì lớp học tại đường N.T.M.K.

Do số thí sinh các tỉnh đổ về thành phố luyện thi ngày càng nhiều nên ngoài việc quảng cáo chất lượng cao, giới kinh doanh luyện thi còn tranh thủ hốt trọn ổ bằng việc lo luôn nơi ăn ở cho thí sinh. Như ở trung tâm luyện thi khối A chất lượng cao đường Hoàng Văn Thụ, bên cạnh học phí trọn gói 3 môn là 2,5 triệu đồng, trung tâm còn kiêm luôn phần ăn (300 ngàn đồng/tháng), phần ở (300 ngàn đồng/tháng). Còn tại trung tâm trên đường Lý Chính Thắng, cô nhân viên trung tâm không ngại ngần khi thẳng thắn tiếp thị: Nếu muốn nội trú, giá 250 ngàn đồng, còn có giặt ủi thì giá 300 ngàn đồng. Bây giờ chỗ nào cũng kín chỗ, gần đến ngày thi rồi, không đăng ký thì không kịp đâu.
Bạn,
Theo ghi nhận của phóng viên SGGP tại các lớp luyện thi cấp tốc, phần lớn học sinh từ các tỉnh đến ôn luyện. D.T, một cựu học sinh Trường Bùi Thị Xuân, cho biết: "Học tại các lớp luyện thi cấp tốc là giải". Rảo qua một số lớp phóng viên thấy trong giờ học nhiều học viên cứ ngang nhiên nói chuyện, thậm chí hút thuốc, ăn quà vặt khiến nhiều học sinh quen với nề nếp tại trường phổ thông khó có thể chú tâm theo dõi bài giảng. Giới kinh doanh giáo dục làm ăn kiểu cấp tốc, còn học viên thì thiếu thông tin về các lớp luyện thi nên hậu quả là ngậm bồ hòn làm ngọt.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bạn có bao giờ nghĩ rằng chúng ta là những người ưa nhậu? Vậy mà dưới mắt nhiều người ngoại quốc, hình ảnh đàn ông Việt Nam ưa nhậu lại là ấn tượng khó quên của họ.
Đó là những chuyện diễn ra hàng ngày, quanh đây: những bữa ăn ngập đầy hóa chất. Hóa chất thực ra là một phát minh tuyệt vời của nhân loại, vì nếu không có ngành hóa học phát triển như hiện nay, khoa học không thể đem tới cho nhân loại quá nhiều tiện như như hôm nay.
Một thời, chúng ta say mê đọc truyện Tàu. Những tác phẩm kinh điển như Tam Quốc Chí, Thủy Hử, Tây Du Ký, vân vân... liên tục như được đọc từ thế hệ này sang thế hệ kia.
Những trang giấy xưa cổ, ấp ủ những thông tin quý giá về những thời xa vắng của quê nhà, đang biến dần đi.
Học sinh là người của tương lai. Đất nước sau này hưng vong đều nhờ vào các học trò đang ngồi miệt mài học ở các trường lớp. Và không giúp các em, có nghĩa là tự mình cắt đứt những mầm hưng thịnh tương lai của đất nước.
Có một kiểu nói thường nghe quen ở Sài Gòn, khi bất chợt thấy xảy ra những điều trái mắt trái tai: dzô dziên. Nghĩa là “vô duyên.”
Một thời chúng ta ngồi miệt mài đọc sách ở Thư Viện Chùa Xá Lợi, rồi ở Thư Viện Lincoln, rồi ở Thư Viện Quốc Gia... đó là chưa kể những ngày đứng bên các kệ sách Khai Trí để đọc chùa, đọc cọp. Những kỷ niệm về thời say mê sách vở như còn in đậm trong trí nhớ, bất kể những chòm tóc bạc đã phất phơ trước mắt.
Nhiều người nói rằng dân Việt Nam không có văn hóa chen lấn. Nghĩa là, không chịu đứng vào hàng, cứ chen lên trước, cứ chen vô giữa, cứ lấn cho người ta dạt ra sau để mình đứng trước. Có đúng như thế không, và tại sao?
Tại sao những chuyên gia ưu tú, những sinh viên xuất sắc lại muốn rời bỏ Việt Nam? Có phải vì quê nhà đã trở thành nơi chỉ giành những vị trí tốt cho con cháu cán bộ, và để mặc cho các sinh viên tốt nghiệp đaị học ra đường phố ngồi bán trà đá, đạp xe bán dạo cà phê?
Xiếc là một nghề khó theo đuổi. Không phải ai tập cũng được. Do vậy, khi một gánh xiếc lưu diễn vào một thành phố, ai cũng háo hức muốn xem những trò biểu diễn lạ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.