Hôm nay,  

Bán Hàng Trả Chậm

17/01/200100:00:00(Xem: 9110)
Bạn,
Theo báo quốc nội, tại VN, tùy từng hoàn cảnh và mối quan hệ mà nhà doanh nghiệp có thể bán hàng hóa cho đối tác với một trong những phương thức: mua đứt bán đoạn, trả gối đầu, ký gởi, bán giám giả, hoặc bán trả chậm. Về hình thức bán trả chậm, 5 năm qua, rất nhiều doanh nghiệp đã mất hàng trăm triệu có khi đến hàng tỉ đồng vì khách hàng đã không thanh toán đúng hợp đồng. Nhiều công ty trắng tay chỉ vì tin rằng đối tác sẽ không bội tín. Báo Người Lao Động đã nêu lên một số vụ quỵt tiền mua hàng trả chậm trong một bài viết về thực trạng bán hàng trả chậm ở VN.

Trường hợp nhắc đến đầu tiên đã xảy ra cách đây hơn năm năm với tình tiết như sau: vào tháng 5/1996, Hồ Tô Hà, sinh năm 1951, ngụ tại phường 12 đến xí nghiệp Kinh doanh kim khí và vật tư tổng hợp số 5 thuộc Công ty Vật tư Thiết bị Công nghiệp TP đặt vấn đề mua hàng trả chậm. Nhờ có mối quan hệ cá nhân từ trước nên Hà được vị phó giám đốc xí nghiệp, ông Hồ Văn Lợi, ký giấy bán viết tay lô sắt xây dựng trị giá gần 90 triệu đồng với các điều kiện dễ dàng: không ứng trước, không thế chấp. Tưởng chừng như giúp được cho xí nghiệp tiêu thụ hàng, ngào nờ đến hạn thanh lý hợp đồng, Hà chỉ thanh toán được 31 triệu đồng. Sự cả tin đã buộc ông Lợi phải móc tiền túi bồi hoàn cho xí nghiệp hơn 56 triệu đồng. Tương tự thông qua một hợp đồng mua bán trả chậm lô thép trị giá 117.9 triệu đồng, ông Hoàng Duy Cự, giám đốc nhà máy cơ khí nông nghiệp Thủ Đức phải trả nợ thay cho Hồ Tô Hà 57.9 triệu đồng. Đau nhất có lẽ là trường hợp xảy ra ở Công ty Liên doanh Ô tô Visuco. Tháng 11/1997, Visuco ký hợp đồng kinh tế bán cho công ty Dược phẩm Kỳ Hòa 60 chiếc xe hiệu Suzuki mới 100% với tổng trị giá 546,200 đô. Hợp đồng quy định phương thức thanh toán trả trước 30% khi nhận xe, thời gian giao hàng chia làm 3 đợt, mỗi đợt 20 chiếc. Trong vòng một tháng, tổng cộng Visuco đã bán cho công ty Kỳ Hòa 40 chiếc Suzuki trị giá 346,200 đô. Một trong những nguyên tắc ký kết và thực hiện hợp đồng kinh tế có giá trị lớn trong mua bán trả chậm là bên mua phải có tài sản thế chấp. Thế nhưng, điều kiện này đã không được thực hiện trong thương vụ giao dịch giữa Visuco và Công ty Kỳ Hòa. Điều quan trọng nữa là trong hợp đồng ký kết quy định bên mua phải trả trước 30% tổng số tiền khi nhận xe, nhưng công ty Kỳ Hòa đã nhận được xe mà không phải đưa cho Visuco một đồng nào. Sự dễ dãi này đã tạo cơ hội cho phía hãng Kỳ Hòa lừa đảo, chiếm đoạt của Visuco hơn 336,251 đô.

Bạn,
Báo quốc nội đề cập đến một sự kiện xảy ra cách đây gần 3 tháng, đó là việc đòi nợ của công ty Liên doanh Ô tô Mê Kông bị tòa phúc thẩm Tối cao tại Sài Gòn ra quyết định đình chỉ tạm thời, không xử lý vào ngày 26-10-2000 đang gây sự chú ý của dư luận, nhất là đối với các cơ quan bảo vệ pháp luật. Sự việc xảy ra từ một hợp đồng kinh tế mua bán xe giữa Mekong và Công ty Bửu Minh, quận Tân Bình, vào tháng 4/1998. Theo hợp đồng này thì Liên doanh Mekong bán cho Công ty Bửu Minh 23 chiếc xe vận tải do chính hãng Mê Kông sản xuất, trị giá hợp đồng là 552,500 đô với phương thức thanh toán trả chậm từng tam cá nguyệt. Trả được một thời gian thì Công ty Bửu Minh ngưng trả, nợ Mekong 80,873.52 đô. Sau nhiều lần cam kết, nhưng rốt cuộc đối tác cứ lần lữa khất nợ, trốn tránh, hãng Mekong đã quyết định khởi kiện vị khách lì nợ của mình ra tòa án Kinh tế Sài Gòn. Vụ việc được tòa Kinh tế thụ lý vào ngày 23-10-1999. Khi tòa án triệu tập bị đơn lên làm việc thì mới hay người đại diện theo pháp luật của công ty Bửu Minh là ông Huỳnh Bửu Quang, giám đốc, đã bỏ trốn. Công ty Mekong làm đơn kháng cáo lên tòa án tối cao nhưng tòa này đã đình chỉ xét xử, cuối cùng hãng Mekong đành phải chào thua.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tìm việc trong thời kinh tế suy thoáí cực kỳ gian nan, bất kể rằng đang có bằng cấp cử nhân, hay thạc sĩ...
Nghệ sĩ thời kinh tế suy thoái tất nhiên là thê thảm... Dĩ nhiên là cũng có những nghệ sĩ ăn nên làm ra, kiếm tiền dễ dàng, nhưng phần đông vẫn là gian nan khó sống.
Tiếng Việt là một ngôn ngữ chuyển biến qua từng thời kỳ, góp thêm những từ mới từng năm để làm phong phú thêm, và đẩy vào lãng quên nhiều từ cũ không còn được bao nhiêu người sử dụng. Nhưng đôi khi tình trạng mở cửa của ngôn ngữ đã bị lạm dụng, tới mức có thể gọi là mở toang cho cả rác rưởi phi-ngữ-học vào.
Thời buổi khoa học, chuyện gì cũng tìm cách đưa khoa học ra lý giải, hễ bệnh là đưa bác sĩ ra bàn luận... vậy mà nhiều người lại tin là cần thay đổi số mệnh tử vi để đời bớt khổ...
Có những chuyện tưởng như là đơn giản, nhưng lại cứ bị đưa vào danh sách tối mật. Thí dụ, danh sách các ca khúc còn bị chính phủ Hà Nội cấm hát... sau gần 4 thập niên vẫn chưa được nêu rõ. Cụ thể, có thể hỏi rằng, ca khúc nào của các nhạc sĩ Miền Nam đã được cho phép hát? Không có câu tar3 lời minh bạch.
Cái thời nữ sinh e ấp bây giờ không còn bao nhiêu nữa. Chuyện đau lòng là, tình hình nữ sinh mất đạo đức ngày một tăng.
Học sử, thế nào cũng nghiệm ra vài điều lý thú. Nhưng rất nhiều người tìm lại sử, có lẽ cũng chỉ vì không nói thẳng được những lời muốn nói cho chuyện thời nay.
Bạn thân, nhà nước đang than phiền rằng sách giả đang tràn lan tại Việt Nam. Và nhà nước vẫn đang lúng túng trước nạn sách giả lan tràn. Thế là, họ đòi “quản lý toàn diện.”
Tay không thì là hỏng, nhưng tay cầm phong bì lại là chìa khóa vạn năng, mở được vô số cửa dù là hóc hiểm tới đâu. Đó là chuyện của quê nhà.
Nhiều danh từ hiện nay đang bị tránh né tại Việt Nam, trong đó có chữ “đình công.” Có phải chữ này là cái gì ghê gớm hay không? Hay phải chăng, nhà nước VN bây giờ không còn đại diện cho giai cấp công nhân nữa? Đó là những câu hỏi liên tục gợi ra trong các bản tin về lao động.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.