Hôm nay,  

Săn Lùng Cổ Vật

18/10/200200:00:00(Xem: 5592)
Bạn,
Theo báo Đầu Tư, gần đây, dân buôn bán cổ vật đã lên tận một xã ở huyện Đà Bắc, Hòa Bình để săn lùng hàng. Xã này đã trở thành trung tâm điểm của giới buôn lậu cổ vật. Phóng viên báo Đầu Tư đã viết về vùng đất này như sau.
Qua khỏi Thủy điện Hoà Bình chừng 10 km, đã có thể nhận ra huyện Đà Bắc là thế giới khác, với đời sống kinh tế còn khó khăn và nhiều hủ tục lạc hậu. Huyết mạch duy nhất để lên thủ phủ Đà Bắc là tỉnh lộ 433, nhưng đây lại là con đường cụt, vì gặp dòng chảy sông Đà, nên hiếm có xe cộ và khách vãng lai qua lại. Nhưng, nhiều năm gần đây, chính vùng đất heo hút và lẻ loi này lại là địa bàn lui tới thăm dò, lùng kiếm của dân chuyên săn cổ vật. Tình cờ lên đây công tác, phóng viên đến xã Toàn Sơn, nằm cách Tu Lý chừng 3 km, nghỉ trọ tại nhà anh Lý Xuân Thu ở xóm Tra. Đây là xóm nghèo, không đất trồng lúa, không chợ, không đường giao thông.
Ttrong khi bao gia đình khác vẫn ở nhà vách đất, thì ngôi nhà của anh Thu xem ra khá khang trang. Bà Xìn, hơn 60 tuổi, mẹ anh Thu, nói để có tiền xây nhà này, gia đình bà phải bán đi khá nhiều thứ quý giá, có những đồ vật từng được giữ gìn từ thời cha ông để lại. Hiện trong nhà chỉ còn l3 chiếc bem (giỏ đựng quần áo) có tuổi khoảng 130 năm.Bà Xìn kể: Trong số cổ vật bán đi có 2 chiếc áo của dân tộc Dao đeo tiền, trị giá 300 ngàn đồng. Một chiếc khăn quấn đầu trị giá 150 ngàn đồng và một chiếc dây thắt lưng thổ cẩm 50 ngàn đồng. Một chiếc váy cũng 150 ngàn đồng. Ngoài ra, chưa kể đủ thứ lặt vặt khác như răng lợn lòi, gạc hươu, lá bài, trống cái, vòng bạc... Theo lời bà Xìn, bem của người Dao quý như chiếc hòm của người dưới xuôi, nhưng để làm chúng không dễ và rất kỳ công. Một chiếc bem gồm ba lớp, được đan bằng thân cây trúc. Để phòng mối mọt và chuột gặm nhấm, thanh trúc phải luộc chín rồi sấy vàng. Đan ba, bốn tháng trời, xong lại tiếp tục sấy khô lần nữa mới có thể dùng. Hiện nay, hầu như không gia đình nào đan loại đồ dùng này, nên bem trở thành đồ quý hiếm. Trước đây, gia đình bà Xìn có tất thảy 8 chiếc bem, nhưng năm ngoái, có người từ xuôi lên đã ngỏ lời mua 5 chiếc bem đẹp nhất và vì túng tiền gia đình đã bán. Không chỉ riêng gia đình bà Xìn, mà hàng chục hộ dân ở cái xóm Tra nhỏ bé này đều đem tất cả đồ cũ, đồ vứt đi ra để bán cho các tay săn cổ vật dưới xuôi. Họ không hiểu rằng, tại sao người ta lại kéo lên đây để mua những thứ cũ rích đó"

Cũng cuối năm ngoái, cả xóm Tra rộ lên với cái chợ buôn bán cổ vật vùng này, trong đó chủ buôn cổ vật không chỉ là người Hà Nội, mà cả các tỉnh lẻ khác như Hà Tây, Thái Nguyên, Lạng Sơn, Nam Định... Ban đầu chỉ 2 người xưng tên là A. và L., tự giới thiệu là cán bộ bảo tàng, lên đây nghiên cứu, sưu tầm một số cổ vật dân tộc thiểu số của huyện Đà Bắc. Khi họ xuất hiện và tiết lộ việc muốn săn lùng, mua bán tất cả những đồ vật cũ, với giá thoả đáng thì cả xóm Tra nhao lên, một mặt tìm cách mời họ về tận nhà mình để xem những cổ vật kín đáo nhất như chiêng đồng, vòng bạc, áo lễ... mặt khác bê đồ quý ra tận nơi họ trọ ở để rao bán.
Bạn,
Cũng theo báo ĐT, sau khi hai nhà sưu tầm A. và L. đã đi khỏi, xóm Tra vẫn chưa hề trở lại sự bình yên, vì lại bắt đầu xuất hiện thêm hàng loạt nhóm săn lùng cổ vật người Hà Nội. Cả cái xóm Tra khô cằn đá núi bỗng dưng như bị tàn phá, khi cổ vật của cha ông cứ dần đội nón ra đi. Có một thứ gì đó đang bị xáo trộn trong vẻ yên bình, hoang sơ của xóm nhỏ này.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tiền có sẵn trong kho Việt Nam cơ mà... Chỉ cần làm nhẹ thủ tục là tiền ra cả lô thôi... Bản tin VnEconomy ghi nhận: Giảm 5 ngày thông quan sẽ mang lại cho Việt Nam 10,65 tỷ USD...
Kinh tế Việt Nam cần gỡ gút mắc nào? Nhiều thứ... như bình đẳng giới, tay nghề, hàng giả... Báo The Leader ghi ý kiến viên chức Oxfam: Nâng cao lợi thế doanh nghiệp thông qua bình đẳng giới...
Có cách nào dạy ngoại ngữ cho học sinh nhanh chóng giỏi được không? Có cách nào cho học sinh học tiếng Anh mau chóng không? Tại sao cứ phải lo chuyện đánh vần tiếng Việt rồi làm cho bí hiểm, lớn lao? Có cách dạy tiếng Anh kiểu công nghệ 4.0 hay không?
Có phải trong khi cướp ngày càng gay cấn như xi-nê, các cô Á Hậu và MC ngày càng ưa đóng vai nàng Kiều?
Vậy là các cô này quậy quá chừng... Vì lên tới á hậu với MC, mà vẫn còn tham chi tới độ bán thân... Báo An Ninh Tiền Tệ kể: Phá đường dây bán dâm toàn á hậu, diễn viên giá chục nghìn USD mỗi giờ.
Cõi này hiển nhiên là bất an... không chỉ cường quyền hà khắc, không chỉ thiên nhiên mưa lụt gay gắt, nhưng cũng vì lòng người không tử tế với nhau.
Báo Người Lao Động kể: Các đối tượng khai nhận sản xuất hỗn hợp tạp chất cà phê nhuộm than pin để trộn vào hồ tiêu từ cuối năm 2015, đã xuất bán khoảng 15-20 xe, mỗi xe từ 15-20 tấn
Trong mấy ngày, đủ thứ chuyện lo toan về xe cộ... Bản tin TTXVN kể: Theo Văn phòng Bộ Công an, trong 3 ngày nghỉ lễ Quốc khánh, toàn quốc xảy ra 83 vụ tai nạn giao thông, làm chết 46 người, bị thương 53 người.
Khó hiểu, khó hiểu, khó hiểu... Chỉ đọc thôi, chỉ nghe thôi... là đủ nhức đầu. Báo Ngưới Lao Động kể: Dùng sách chưa chuẩn dạy cho 800.000 học sinh! Sách "Tiếng Việt - Công nghệ giáo dục lớp 1" với nhiều thay đổi về cách đánh vần cũng như nhiều bài học bị cho là có nội dung thiếu chuẩn mực đối với học sinh lớp 1 đã được thí điểm ở 49 tỉnh, thành.
Không phải người đàn ông Đài Loan nào cũng xứng đáng để các tiểu thư nương tựa. Đặc biệt, khi các cô gái Việt Nam sang lao động, phải coi chừng hung hiểm nơi các anh gian hùng Đài Loan.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.