Hôm nay,  

Trò Kéo Dải Lụa Đón Xuân

12/01/200300:00:00(Xem: 5755)
Bạn,
Theo báo Lao Động, tại Thanh Hóa có một làng tên là Nguyệt Viên (có nghĩa là trăng tròn). Cái làng có tên đẹp như thơ ấy nằm ven bờ sông Mã, thuộc xã Hoằng Quang, huyện Hoằng Hoá, tỉnh Thanh Hoá như càng đẹp hơn với những lễ hội mùa xuân truyền thống. Báo LĐ viết về làng này như sau.
Tục truyền thần hoàng làng Nguyệt Viên là một nữ tướng của bà Triệu. Thất trận, người nữ tướng nhảy xuống sông Mã tự vẫn quyết không để sa vào tay giặc. Xác bà trôi đến bến Nguyệt Viên thì dừng lại. Dân làng Nguyệt Viên thương xót vớt bà lên chôn cất, tôn làm thành hoàng. Đêm ấy nhiều nhà ở Nguyệt Viên cùng có một giấc mộng lạ kỳ. Họ thấy một nữ tướng tay cầm gươm, tay cầm dải lụa truyền rằng: Nếu ai kéo đứt được dải lụa này, phía nào dài hơn phía đó sẽ làm ăn, học hành phát đạt. Tục kéo dây có từ ngày đó. Những người kéo dây miệng kêu "hẹ hẹ" nên còn gọi là trò kéo hẹ.
Ngày Tết, sau lễ Phụng Nghinh rước bát nhang ra cửa tam quan, dân làng Nguyệt Viên chia đôi bắt đầu chơi trò kéo hẹ, cờ, phướn tưng bừng. Tiếng trống tùng tùng rộn rã. Mỗi bên có một cô gái trong vai nữ tướng cầm cờ đuôi nheo chỉ huy. Theo hiệu lệnh cờ, các trai tráng tì chân, chống người kéo về phía mình. Sau ba hồi trống thúc giục hai bên phải kéo đứt được sợi dây kéo. Nếu chưa đứt, cả hai bên được bổ sung thêm người. Dây kéo đứt, tiếng hò reo nổi lên vang dậy. Các cụ già trong làng làm giám khảo cuộc thi trịnh trọng đo dây của mỗi bên. Trò kéo hẹ ngày nay của làng Nguyệt Viên được đổi đôi chút. Người ta đánh dấu chính xác điểm giữa chiếc dây kéo và cho chỗ đó dễ đứt hơn. Để phía nào cũng có phần bằng nhau, cũng được làm ăn, học hành phát đạt.

Sau trò kéo hẹ, dân làng Nguyệt Viên kéo về đình làng vào trò thả câu đối. những ai hay chữ trong vùng đều được dự thi. Cuối cùng làng chọn ra ba người có vế đối hay nhất làmtrạng nguyên, bảng nhãn, thám hoa. Các vế đối ra mỗi năm đều khác nhau, hầu hết nói về cảnh, về tình của làng Nguyệt Viên. Vòng đầu để số người tham gia đông, vế ra thường ngắn và dễ. Vòng 2, vòng 3 các vế ra khó dần. Có năm làng không lấy được ai đậu trạng nguyên, bảng nhãn, thám hoa. Vì vế đối ra khó quá: Gái Nguyệt Viên đang độ trăng tròn, ai muốn lấy chọn ngày rằm mang theo mười lăm quan quý.
Các "sĩ tử" đời mới lắc đầu lè lưỡi. Họ gọi câu đối đó là câu đối 60. Nguyệt Viên có nghĩa là trăng tròn. Mười lăm cũng có nghĩa là đêm rằm. Đêm rằm thì trăng mới tròn. Cộng 4 lần 15 thành 60.
Bạn,
Báo LĐ viết tiếp: năm nay năm Quý Mùi có "sĩ tử" láu cá trong làng dò hỏi vế ra của các cụ giám khảo. Nhưng sự bí mật đề thi như cái nụ đào còn đang ẩn trong gió mùa đông. Nó chỉ sẽ nở hồng trong ngày vui mùa xuân ở sân đình làng Nguyệt Viên.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có phải đường hư vì không xe? Hay phải chăng xe nhiều làm đường hư sớm? Hay phải chăng rút ruột công trình đã làm đường hỏng sớm?
Vậy là Trung Quốc ngày càng tăng lực ở Biển Đông, tuần này là đưa chiến đấu cơ tối tân tới đảo Phú Lâm... Tương lai thấy rõ, ngư dân Việt sẽ đi đánh cá xa hơn nữa.
Cá ngừ vẫn là theo mùa... hễ trúng mùa, là giá giảm. Do vậy, ngăn ngừa giảm giá là một ưu tiên. Báo Nông Ngiệp VN kể: Tham gia chuỗi liên kết cá ngừ giúp ngư dân khắc phục ‘được mùa mất giá'...
Thế gian nhiều âu lo... tai nạn vây khắp trời... Báo Ấp Bắc kể chuyện: Chìm sà lan, 2 vợ chồng tử vong.
Lại nỗi lo ung thư, trong thời nhìn đâu cũng thấy độc chất... Chủ yếu vì sao? Hút thuốc, nhậu rượu, khói xe, ăn uống nhằm thực phẩm bẩn, trái cây ngậm hóa chất... Đặc biệt là nỗi lo, căng thẳng là bệnh.
Tiếng Việt mới kiểu GS Bùi Hiển nhiều phần sẽ được dạy thí điểm tại một đaị học Sài Gòn... nếu ý kiến của Phó giám đốc Sở GDĐT TP.HCM Phạm Ngọc Thanh không bị cấp cao hơn bác bỏ. Vậy là tương đương một màn đốt sách vĩ đại. Không cần một mồi lửa nào, mà cả kho tàng sách chỉ trích ông Hồ bỗng dưng từ từ bị đẩy vào hư vô. Sách chống Cộng sẽ trở thành chữ Nôm thế kỷ 21?
Mở mắt ra là thấy chuyện gì cũng làm hỏng đất nước mình, thò tai ra nghe là nhức nhối chuyện gì cũng hại cho người dân… Từ chuyện bằng dỏm, cho tới sông Mekong.
Báo Người Đưa Tin kể rằng: Ngày 28/11, Công an TP.Hải Phòng cho biết, lực lượng PC46 đang tạm giữ lô hàng không có giấy tờ hợp pháp, được vận chuyển từ Móng Cái (Quảng Ninh) về Hải Phòng tiêu thụ.
Có phải nhà nước đang bịt miệng các luật sư nhân quyền? Và bịt miệng công khai, không giấu giếm gì… bất kể thế giới đang dòm ngó.
Có thể hình dung rằng người đời sau sẽ nhớ nhiều nhất về Giáo sư Lê Hữu Mục là công trình chứng minh rằng ông Hồ Chí Minh không phải tác giả tập thơ “Ngục Trung Nhật Ký” – nghĩa là, Giáo sư họ Lê chứng minh rằng ông Hồ đã chôm lấy bản thảo và rồi ghi tên ông Hồ là tác giả.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.