Hôm nay,  

Cướp Giựt Cá Ở Chợ

10/1/200500:00:00(View: 6843)
Bạn,
Trên địa bàn thành phố Sài Gòn, chợ đầu mối Chánh Hưng là nơi cung cấp một lượng thủy hải sản cho cả thành phốvà các tỉnh lân cận, mỗi ngày đưa ra thị trường từ 300 đến 400 tấn cá các loại. Hai tháng trở lại đây xuất hiện một số thanh thiếu niên chuyên trộm cắp, cướp giựt cá của những người lấy mối tại chợ, gây ra tâm lý lo sợ cho một bộ phận tiểu thương. Báo Công An TPSG ghi nhận tệ trạng này như sau.
Tại chợ Chánh Hưng, mặc dù 21 giờ xe chở hàng mới được vào lồng chợ, nhưng mới 18 giờ không khí tại chợ đầu mối trở nên nhộn nhịp. Trong bãi dỡ hàng chật kín các loại xe tải, xe đông lạnh, xe ba gác cùng với đội quân bốc xếp hùng hậu là hàng chục đứa trẻ từ 11 đến 17 tuổi, tay lăm lăm cái móc tự chế lượn lờ quanh những sọt cá. Chỉ cần chủ hàng sơ hở, lập tức một vài con cá đã được nhét gọn dưới lớp áo của đám trộm. Tại một góc khuất, 3 thằng bé mình mẩy ướt sũng đang thậm thụt chia nhau phần cá vừa "thó" được. Lân la làm quen, phóng viên được biết đêm hôm trước chúng vừa trúng quả đậm. Lúa - thằng bé nhỏ con nhất đám nhưng có thành tích thật đáng nể khi một đêm "kéo" được 25 con cá hú. Sau khi chia bớt cho cả bọn, Lúa vẫn còn 15 con và ấm túi với số tiền hơn 100 ngàn đồng. Nếu so với lũ trẻ bán vé số cùng tuổi Lúa, để có được số tiền ấy chúng phải mất một ngày ròng rã với 500 tờ vé số trên tay. Khác với nhóm của Lúa, hàng chục đứa trẻ khác đang xuống hàng giùm các vựa cá để được trả công bằng một vài con cá nhưng chỉ cần các chủ hàng lơ đễnh là chúng nhanh chân đá những con cá rơi rớt qua gầm xe khác, nơi đồng bọn đang chực sẵn để mang đi. Khi gom được kha khá, chúng "gởi hàng" theo các xe đẩy và đường hoàng ra ngoài bằng cổng chính ngay trước nhân viên bảo vệ.

Theo chân đám nhóc ra khỏi chợ, phóng viên thấy một lượng cá trê khoảng 20 kg được gom lại cách đó 150 mét. Trao đổi với phóng viên, ông Việt, thành viên Ban Quản lý chợ, cho biết, một số trẻ ở đây là con của nhân công trong chợ cá, chúng theo cha mẹ vào để mót cá rơi vãi. Bên cạnh đó, cũng có một số trẻ lang thang từ bên ngoài trà trộn vào để ăn cắp cá.
Ông Năm, người chuyên lấy cá về bán tại chợ Tân Định, Quận 3, đến bây giờ vẫn còn tiếc số hàng mà con trai mình vừa bị cướp. Cách đây 10 ngày, trên đường từ chợ ra cầu Nguyễn Tri Phương, con ông bị hai tên đi xe 125 cc ép sát, chặn đầu giật mất hai con cá thu nặng 15 kg, trị giá gần 1 triệu đồng.
Bạn,
Cũng theo báo CA, hiện tượng cướp cá này diễn ra thường xuyên khoảng 2 tháng gần đây. Nhóm cướp cá thường ra tay trong thời gian từ 3 - 4 giờ sáng do trước khu vực chợ thường xảy ra kẹt xe. Đoạn đường nhóm cướp chọn để ra tay từ khu vực chợ đến chân cầu Nguyễn Tri Phương vì ở đây vắng vẻ, ít người qua lại. Các mối lái không dám kêu la, sợ bị trả thù nên chỉ có im lặng tìm cách giữ tài sản của mình.

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Nghe chuyện người giết người hẳn là chuyện bình thường, vì nhà nước này được xây dựng trên bạo lực. Nhưng chế độ cộng hòa xã hô chủ nghĩa VN có hồ sơ nào về người ăn thịt người hay không?
Nói chuyện phân thân là nói chuyện Tề Thiên... khi một người hóa ra nhiều người, ở nhiều nơi, quậy nhiều chuyện. Có lúc Tề Thiên hóa ra 500 con khỉ y hệt Tề thiên.
Thí dụ, xã đổ cho huyện, huyện đổ cho tỉnh với thành, tỉnh với thành đổ cho trung ương... và làm quy trình ngược lại, thế là cả nước trở thành dân oan.
Không, không phải. Cả thế giới đang ôm bụng cười tưng bừng, vì có tin là “Thái Lan sang Việt Nam học hỏi về an toàn giao thông...” Hóa ra là chuyện nghiêm chỉnh.
Cái sợ tự nhiên, thường khi có vẻ như bẩm sinh. Hay, có thể nỗi sợ là do đọc truyện võ hiệp năm xưa, nghe kể trận đồ rắn. Vậy mà hồi đó, thích tập thơ “Ngày Sinh Của Rắn” của thi sĩ Phạm Công Thiện.
Đơn giản vì thương lái Trung Quốc chiêu dụ nông dân Việt Nam trồng lúa gạo rẻ, tạp, và rồi đẩy cho VN mất dần các thị trường quôc tế... và sẽ chẳng bán được cho ai, kể cả thị trường TQ khi họ siết cổng.
Bất kỳ một người dân nào cũng cần được bảo vệ danh dự. Không ai có quyền chà đạp những gì làm cho cuộc đời từng người có ý nghĩa.
Tác giả Nguyễn Đình Ấm, trước kia viết trên tạp chí Hàng không Việt Nam, kể về hiện trạng nghề báo, xin trích vài đoạn:
“Liên tiếp trong thời gian qua đã xảy ra nhiều vụ việc các nhà báo bị hành hung, đe dọa bất chấp luật pháp đã dấy lên nhiều lo ngại trong dư luận.
Các ngôi sao nghệ sĩ trong làng giải trí Việt Nam vẫn còn tử tế nhiều lắm, bất kể rằng nhiều nhà bình luận chỉ trích rằng “Sao Việt: Cứ bị chê là... chửi.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.