Hôm nay,  

Cướp Giựt Cá Ở Chợ

01/10/200500:00:00(Xem: 8246)
Bạn,
Trên địa bàn thành phố Sài Gòn, chợ đầu mối Chánh Hưng là nơi cung cấp một lượng thủy hải sản cho cả thành phốvà các tỉnh lân cận, mỗi ngày đưa ra thị trường từ 300 đến 400 tấn cá các loại. Hai tháng trở lại đây xuất hiện một số thanh thiếu niên chuyên trộm cắp, cướp giựt cá của những người lấy mối tại chợ, gây ra tâm lý lo sợ cho một bộ phận tiểu thương. Báo Công An TPSG ghi nhận tệ trạng này như sau.
Tại chợ Chánh Hưng, mặc dù 21 giờ xe chở hàng mới được vào lồng chợ, nhưng mới 18 giờ không khí tại chợ đầu mối trở nên nhộn nhịp. Trong bãi dỡ hàng chật kín các loại xe tải, xe đông lạnh, xe ba gác cùng với đội quân bốc xếp hùng hậu là hàng chục đứa trẻ từ 11 đến 17 tuổi, tay lăm lăm cái móc tự chế lượn lờ quanh những sọt cá. Chỉ cần chủ hàng sơ hở, lập tức một vài con cá đã được nhét gọn dưới lớp áo của đám trộm. Tại một góc khuất, 3 thằng bé mình mẩy ướt sũng đang thậm thụt chia nhau phần cá vừa "thó" được. Lân la làm quen, phóng viên được biết đêm hôm trước chúng vừa trúng quả đậm. Lúa - thằng bé nhỏ con nhất đám nhưng có thành tích thật đáng nể khi một đêm "kéo" được 25 con cá hú. Sau khi chia bớt cho cả bọn, Lúa vẫn còn 15 con và ấm túi với số tiền hơn 100 ngàn đồng. Nếu so với lũ trẻ bán vé số cùng tuổi Lúa, để có được số tiền ấy chúng phải mất một ngày ròng rã với 500 tờ vé số trên tay. Khác với nhóm của Lúa, hàng chục đứa trẻ khác đang xuống hàng giùm các vựa cá để được trả công bằng một vài con cá nhưng chỉ cần các chủ hàng lơ đễnh là chúng nhanh chân đá những con cá rơi rớt qua gầm xe khác, nơi đồng bọn đang chực sẵn để mang đi. Khi gom được kha khá, chúng "gởi hàng" theo các xe đẩy và đường hoàng ra ngoài bằng cổng chính ngay trước nhân viên bảo vệ.

Theo chân đám nhóc ra khỏi chợ, phóng viên thấy một lượng cá trê khoảng 20 kg được gom lại cách đó 150 mét. Trao đổi với phóng viên, ông Việt, thành viên Ban Quản lý chợ, cho biết, một số trẻ ở đây là con của nhân công trong chợ cá, chúng theo cha mẹ vào để mót cá rơi vãi. Bên cạnh đó, cũng có một số trẻ lang thang từ bên ngoài trà trộn vào để ăn cắp cá.
Ông Năm, người chuyên lấy cá về bán tại chợ Tân Định, Quận 3, đến bây giờ vẫn còn tiếc số hàng mà con trai mình vừa bị cướp. Cách đây 10 ngày, trên đường từ chợ ra cầu Nguyễn Tri Phương, con ông bị hai tên đi xe 125 cc ép sát, chặn đầu giật mất hai con cá thu nặng 15 kg, trị giá gần 1 triệu đồng.
Bạn,
Cũng theo báo CA, hiện tượng cướp cá này diễn ra thường xuyên khoảng 2 tháng gần đây. Nhóm cướp cá thường ra tay trong thời gian từ 3 - 4 giờ sáng do trước khu vực chợ thường xảy ra kẹt xe. Đoạn đường nhóm cướp chọn để ra tay từ khu vực chợ đến chân cầu Nguyễn Tri Phương vì ở đây vắng vẻ, ít người qua lại. Các mối lái không dám kêu la, sợ bị trả thù nên chỉ có im lặng tìm cách giữ tài sản của mình.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bạn có bao giờ nghĩ rằng chúng ta là những người ưa nhậu? Vậy mà dưới mắt nhiều người ngoại quốc, hình ảnh đàn ông Việt Nam ưa nhậu lại là ấn tượng khó quên của họ.
Đó là những chuyện diễn ra hàng ngày, quanh đây: những bữa ăn ngập đầy hóa chất. Hóa chất thực ra là một phát minh tuyệt vời của nhân loại, vì nếu không có ngành hóa học phát triển như hiện nay, khoa học không thể đem tới cho nhân loại quá nhiều tiện như như hôm nay.
Một thời, chúng ta say mê đọc truyện Tàu. Những tác phẩm kinh điển như Tam Quốc Chí, Thủy Hử, Tây Du Ký, vân vân... liên tục như được đọc từ thế hệ này sang thế hệ kia.
Những trang giấy xưa cổ, ấp ủ những thông tin quý giá về những thời xa vắng của quê nhà, đang biến dần đi.
Học sinh là người của tương lai. Đất nước sau này hưng vong đều nhờ vào các học trò đang ngồi miệt mài học ở các trường lớp. Và không giúp các em, có nghĩa là tự mình cắt đứt những mầm hưng thịnh tương lai của đất nước.
Có một kiểu nói thường nghe quen ở Sài Gòn, khi bất chợt thấy xảy ra những điều trái mắt trái tai: dzô dziên. Nghĩa là “vô duyên.”
Một thời chúng ta ngồi miệt mài đọc sách ở Thư Viện Chùa Xá Lợi, rồi ở Thư Viện Lincoln, rồi ở Thư Viện Quốc Gia... đó là chưa kể những ngày đứng bên các kệ sách Khai Trí để đọc chùa, đọc cọp. Những kỷ niệm về thời say mê sách vở như còn in đậm trong trí nhớ, bất kể những chòm tóc bạc đã phất phơ trước mắt.
Nhiều người nói rằng dân Việt Nam không có văn hóa chen lấn. Nghĩa là, không chịu đứng vào hàng, cứ chen lên trước, cứ chen vô giữa, cứ lấn cho người ta dạt ra sau để mình đứng trước. Có đúng như thế không, và tại sao?
Tại sao những chuyên gia ưu tú, những sinh viên xuất sắc lại muốn rời bỏ Việt Nam? Có phải vì quê nhà đã trở thành nơi chỉ giành những vị trí tốt cho con cháu cán bộ, và để mặc cho các sinh viên tốt nghiệp đaị học ra đường phố ngồi bán trà đá, đạp xe bán dạo cà phê?
Xiếc là một nghề khó theo đuổi. Không phải ai tập cũng được. Do vậy, khi một gánh xiếc lưu diễn vào một thành phố, ai cũng háo hức muốn xem những trò biểu diễn lạ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.