Hôm nay,  

Chỉ Muốn Ở Lại Làng

11/08/199900:00:00(Xem: 7250)
Bạn,
Làng SOS Sài Gòn tại quận Gò Vấp là một những địa điểm nuôi dạy trẻ mồ côi, lang thang tại Việt Nam do các tổ chức xã hội quốc tế tài trợ. Hiện làng này có 155 thiếu nhi được chăm sóc bởi 20 phụ nữ trong vai trò mẹ nuôi. Theo nội quy của làng, đến tuổi 18, nếu không bị khuyết tật, các em sẽ được rời làng để hội nhập với cuộc sống bên ngoài. Thế nhưng, trong một cuộc hội thảo mới đây về chương trình nuôi dạy trẻ tại các làng SOS, ban giám đốc và các bà mẹ nuôi của làng này đã cho biết là hầu hết các em chỉ muốn ỡ mãi trong làng để được bảo đảm về cuộc sống. Thông tin này được báo Sài Gòn ghi nhận qua trích đoạn sau đây:
20 bà mẹ và nhiều nhà nghiên cứu phải ngồi lại họp nhưng vẫn chưa tìm ra giải pháp. Các em có ăn, có mặc nhưng không có tương lai! Ngôi nhà số 19 thuộc Làng SOS tại quận Gò Vấp- Sài Gòn mang tên Sao Mai. Đặt tên này, chị Lăng Thị Hường đã 10 năm nay làm mẹ của 8 đứa con trong làng, mơ ước: Những đứa trẻ con mình từng chịu nhiều bất hạnh, thiệt thòi sẽ tìm thấy ánh sáng cuộc sống và tương lai. Chẳng phải riêng chị, 20 bà mẹ của 155 cháu đang được nuôi dưỡng tại đây đều chung một mong muốn như vậy. Thế nhưng, sự cố gắng hết mình của các bà mẹ, của làng vẫn chưa đủ sức làm thay đổi nếp nghĩ của trẻ.

Hầu như tất cả các ý kiến tại hội thảo khoa học “Tìm giải pháp giúp cho thanh niên Làng SOS hòa nhập xã hội và tự lập cuộc sống bản thân” được tổ chức vào sáng 20-7-99 tại làng SOS Sài Gòn đều có chung một nhận xét: Các em sống quá ỷ lại. Chị Nguyễn Thị Lệ Thu, nhân viên giáo dục của Làng SOS, cho biết: “Trẻ được đón về làng với nhiều nguồn gốc khác nhau: có trẻ là con vô thừa nhận, có trẻ do hoàn cảnh gia đình quá khó khăn, mồ côi cha mẹ, bơ vơ không nơi nương tựa, hoàn cảnh đáng thương, đáng được chăm sóc chu đáo. Nhưng qua nuôi dưỡng, phần lớn trẻ đều ỷ lại, thiếu ý thức lao động, thiếu tinh thần tự lập, không muốn đi vào con đường mưu sinh lập nghiệp mà chỉ thích kéo dài cuộc sống dựa dẫm vào làng”. Lý giải điều này, trong các tham luận, mọi người đã chỉ rất rõ nguyên nhân: Chính môi trường bao cấp hoàn toàn, không có quy chế cụ thể về việc hòa nhập vào xã hội khi trẻ đã lớn dễ tạo nên tư tưởng buông xuôi, chờ đợi. Chị Nguyễn Thị Hà ở nhà số 7 tâm sự: Suốt 10 năm nay tôi làm mẹ của 10 đứa con không chỉ bằng tình thương mà là trách nhiệm. Quản lý các cháu đủ lứa tuổi, đủ hoàn cảnh quả không phải chuyện giản đơn. Lại còn lo các cháu học hành, ứng xử... nhiều khi cay đắng lắm.
Nhiều cháu có ý thức vươn lên, muốn đi học và phấn đấu để có tương lai cho mình nhưng có cháu đủ điều kiện mà vẫn chỉ học “tà tà”, cứ nghĩ ra trường hay không cũng vẫn có người lo nên rất khó trong dạy dỗ, thuyết phục. Áo, cái nôi của Làng SOS, cũng bó tay Chia sẻ với những điều này, chị Nguyễn Ngọc Châu ở nhà số 14 Làng SOS bày tỏ: Mặc dù mẹ con gắn bó, chia sẻ cùng nhau những vui buồn trong cuộc sống, nhưng tôi vẫn cảm thấy một “khoảng cách vô hình” trong mối quan hệ, nhưng các cháu sẽ không nói ra, dẫn đến sự thụ động, thiếu tự tin. Ngoài ra, môi trường giao tiếp của các cháu cũng rất hạn chế, việc sinh hoạt và học tập đều gói gọn trong làng. Còn nếu muốn mở rộng hơn, chúng tôi cũng không dám vì không thể theo sát để quản lý được.
Bạn,
Phát biểu tại cuộc hội thảo này, ông Nguyễn Văn Trừng, giám đốc Làng trẻ em SOS Sài Gòn đã tâm tình: Chúng tôi mong muốn với trách nhiệm làm cha, làm mẹ, các em sẽ chọn được con đường vào đời phù hợp nhất, trở thành công dân hữu ích cho xã hội, xây dựng được mái ấm gia đình hạnh phúc. Nhưng làm được hay không, cuối cùng là do chính các em!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tại vùng ngoại ô của thành phố Cần Thơ, có 1 xóm chuyên nghề đan thúng. Đây cũng là nơi mà các công ty Du lịch thường dẫn du khách nước ngoài đến thăm trong các tour hướng về miệt vườn, về các "làng nghề" ngoại thành Cần Thơ. Báo SGGP viết về xóm thúng này qua đoạn ký sự như sau.
Theo các trung tâm giới thiệu việc làm trên địa bàn thành phố Sài Gòn, nhu cầu tuyển người giúp việc nhà tại các gia đình ở các quận nội thành rất lớn nhưng không tìm đủ người. Trước thực tế khó tìm được người giúp việc nhà ở luôn trong nhà, nhiều gia đình chuyển hướng tìm người giúp việc đến làm theo giờ. Theo họ, tuyển lao động làm việc theo giờ có nhiều cái lợi như đỡ phải lo ăn, ở và chi phí thấp hơn nhiều.
Theo báo Người Lao Động, hơn 1 năm trở lại đây, tranh được bày bán ở phố cổ Hội An, tỉnh Quảng Nam, đột ngột rớt giá, nguyên nhân là bởi hiện tượng tranh nhái tràn lan. Theo 1 họa sĩ có thâm niên trên 35 năm trong nghề, 5 năm trước đây các phòng tranh ở Hội An không có tranh nhái. Du khách rất an tâm khi mua tranh và tranh bán cũng rất chạy.
Theo báo SGGP, tại Sài Gòn, mỗi năm có thêm hàng ngàn phòng học mới nhưng các cơ quan ngành giáo dục tại các quận, huyện năm nào cũng than thiếu phòng học, người dân phiền vì sĩ số học sinh của các lớp học đã "quá tải". Trình bày về hiện trạng trường lớp tại các quận, huyện của SG, báo SGGP ghi nhận rằng chỉ trừ một vài huyện ngoại thành không bị áp lực tăng dân số
Tại miền Đông Nam phần, có xã Phú Lộc là một trong nhiều xã ở huyện Tân Phú (tỉnh Đồng Nai) là "miền đất hứa" của bò cạp. Ở vùng đất đá này, bò cạp sinh sôi nhiều đến mức người dân địa phương có thể tìm thấy chúng bất kỳ chỗ nào, nhất là dưới các tảng đá lớn.Trước đây, cứ sau mỗi trận mưa to là bò cạp "tung tăng" khắp nơi, người dân phải tránh.
Theo ghi nhận của báo SGGP, tại miền Tây Nam phần VN, xăng dầu, đường cát, hàng điện máy, điện thoại di động, thuốc lá, vải... ở khu vực biên giới Việt Nam và Cam Bốt đang chênh lệch giá rất cao. Hàng lậu vì thế đang tràn về như nước lũ, xâm nhập ào ạt vào thị trường nội địa. Báo SGGP ghi nhận hiện trạng này như sau.
Theo ghi nhận của báo Tuổi Trẻ, tại các trường đại học của VN, dường như nghiên cứu khoa học chỉ là công việc "tay trái" của các giảng viên , khi trung bình cứ hai, ba giảng viên mới có một người "liên quan" đến các công trình nghiên cứu. Đa số các giảng viên làm công việc mà một số nhà giáo dục gọi là "thợ dạy". Báo TT ghi nhận thực trạng này như sau.
Trên địa bàn thành phố Sài Gòn, 65 năm nay tồn tại một làng mà hầu hết trai tráng sống bằng nghề lặn tìm sắt thép phế liệu. Làng lặn hiện đã trở thành khu phố, nhưng trông vẫn chẳng khác gì những ngôi làng miệt sông nước miền Tây với những chiếc ghe neo san sát dưới sông, còn trên bờ là những ngôi nhà tuềnh toàng.
Theo báo Tuổi Trẻ, trong những ngày vưà qua, tại miền Tây Nam phần, đại dịch bướm đã khiến người dân tỉnh Hậu Giang thức trắng "đánh đàn" vì ngứa. Tại thị xã Vị Thanh, dịch bướm đã hoành hành từ một tháng này, nhiều người dân trong thị xã khổ vì bị bướm bám theo gây ngứa. Báo TT ghi nhận tình trạng dịch bướm tại địa phương này như sau.
Tại phường 4 quận 8 thành phố Sài Gòn, có 1 lớp học rất đặc biệt do 1 nữ giáo viên già phụ trách. Lớp học này là chiếc phao cứu sinh cho những đứa trẻ không có điều kiện đến trường, cho dù là trường bổ túc. Với 1 ngàn/buổi học, có học sinh đã học hết lớp 4, rồi vào lớp 5 bổ túc, sau đó học tiếp lên trung học. BáoNgười Lao Động viết về lớp học này như sau.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.