Hôm nay,  

Đội Nữ Xe Thồ Biên Giới

05/03/200500:00:00(Xem: 5920)
Bạn,
Theo báo Tuổi Trẻ, tại Chợ Xuân Tô, khu kinh tế "cửa khẩu quốc tế" Tịnh Biên, An Giang một thời tràn ngập hàng ngoại nhập. Nhưng nay chợ có nhiều hàng Việt Nam, hàng ngày nhộn nhịp những tốp xe thồ gắn máy do các phụ nữ Cam Bốt chở hàng xuyên biên giới. Báo TT viết về đội nữ xe thồ tại chợ này như sau.
Tại chợ Xuân Tô, một nữ tài xế xe thồ tên Mao, 21 tuổi, sạm đen duyên dáng, cho biết, nhà cô ở Phum Thum - Đưng gần cửa khẩu Tịnh Biên, chưa chồng con nhưng đã 9 năm hành nghề thồ hàng. Mỗi lần cô có thể chở tới 2-3 tạ hàng như cái siêu thị di động. "Có gì đâu. Mỗi chuyến từ Xuân Tô qua cửa khẩu đến Tà Lập dài 14 km, kiếm 40.000 đồng. Khá hơn nghề bán than. Ngày trước chị em vào rừng lấy củi, thồ than qua chợ Việt bán mà thành đen như bây giờ", Mao nói. Từ khi hàng Việt Nam nổi lên, các cô mới đi thồ hàng ngược, nghĩa là chở hàng từ Việt Nam sang Campuchia bỏ mối. Cũng kể từ đó Mao sớm đi tối về, có chút tiền dư nhét trần nhà tiết kiệm. Cuối năm 2002, Mao đem sắm luôn chiếc gắn máy MD thay chiếc xe đạp cà tàng cổ lỗ. Cùng với Mao, trong phum PumchRây còn có Chol, Thi, bà Cà Chập, Cà Chi... chuyển đổi từ nghề thồ than, thồ hàng ngoại nhập lậu sang chở hàng Việt Nam. Tại chợ Xuân Tô này còn rất nhiều tài xế xe thồ khăn rằn quấn cổ hành nghề. "Đơn giản thôi vì chị em giỏi tính toán lại chịu thương, chịu khó nên mua bán thuận thảo, không ế ẩm như mấy ông chồng hay có bệnh sĩ, bệnh tự ái mắc cỡ không chịu đôi co mặc cả dài dòng", chủ vựa buôn trái cây chợ Xuân Tô tên là Trương Út giải thích như thế.

Trải qua chặng đường 150 km đất đá, qua 5-6 cái chợ ở đất chùa tháp. Đến quá trưa, chiếc xe máy sơn đỏ MD 70 phân khối của cô Chol không còn chỗ nào để chằng móc hàng nữa, hai cái sề to sau yên xe đã khít rịt hàng hóa. Chỗ ngồi của bà bầu cũng bị mấy bọc sữa Vinamilk, mì tôm Topa, kẹo Pico cấn ép. Chìa cuốn sổ ra, Chol thé giọng bảo: "Thế mới đủ một chuyến trên 20 món hàng gồm bột, bánh, bì, thuốc, xà bông, bột ngọt, gia dụng, ôi thôi không thể kể xiết...". Nhà Chol neo đơn, chồng đổ bệnh nên cô cáng đáng nuôi cả gia đình.
Xe Chol vừa mất dạng thì xe của vợ chồng bà bầu Thi bình bịch vào bến. Chồng Thi - anh Oanh Thol, 38 tuổi, kể sự tích vào nghề thồ: "Ngày trước tôi đã bị máy suốt lúa nghiền nát cánh tay trái. Tưởng đâu tàn phế, nhưng khi thấy vợ có bầu mà vẫn chạy chợ đường xa nên... lái xe làm thay cho vợ". Chiếc xe mà trước đó vợ chồng anh tích cóp hai năm trời mới đủ số tiền 1.300 USD mua làm xe thồ. Thùng xe như cái rơmooc có bánh xe hơi, nhíp xe tải, chở mỗi chuyến trên 3 tấn hàng, nhiều gấp chục lần xe gắn máy MD của chị Mao, Chol.
Bạn,
Báo TT viết tiếp: đến nay ở chợ Xuân Tô, xe kéo rơmooc tự phát như của vợ chồng Thi đã có chục chiếc, chưa kể xe gắn máy MD trên 40 chiếc nữa đã thồ trên 50 tấn hàng hóa các loại qua biên giới mỗi ngày.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trời hành cơn lụt mỗi năm… bây giờ mưa lụt kéo tới hoài, mới lạ…
Quốc doanh có nhiều dự án đầu tư ra nước ngoài, nhiều dự án có lời đã giảm và các dự án lỗ lại tăng…
Câu chuyện ô nhiễm môi trường càng lúc càng bi thảm… không chỉ thiên nhiên làm cho đời sống gian nan hơn, ngay chính con người cũng làm thêm tệ hại.
Thành Cổ Loa bây giờ còn gì? Vẫn còn đứng vững sau hơn hai ngàn năm? Thực ra là điêu tàn, những vẫn còn đủ để kinh doanh du lịch.
Có ai hài lòng với chất lượng không khí ở hai thành phố lớn không? Có, và có rất ít.
Trong khi đội tuyển Việt Nam thắng đội Indonesia với tỷ số cách biệt, một tin buồn cho ngành du lịch y tế Việt Nam là một Việt Kiều về Sài Gòn căng da mặt và chết cũng vì ca giải phẫu của bệnh viện thẩm mỹ…
Cổ vật rồi cứ chắp cánh bay xa… vĩnh viễn xóa đi những quá khứ văn hóa.
Việt Nam đang có bao nhiêu người mù chữ? Câu trả lời theo thống kê là khoảng một triệu rưỡi người mù chữ.
Cứ vào ngày 11 tháng 10 hàng năm, thế giới lại đón Ngày Quốc Tế Trẻ Em Gái (International Day of the Girl Child), còn gọi là Ngày Trẻ Em Gái (Day of Girls) – một ngày để gây ý thức về các vấn đề mà 1.1 tỷ bé gái trên thế giới phải đối diện, và cũng là ngày để tăng thượng quyền trẻ em, đặc biệt là quyền trẻ em gái.
Nhiều doanh nghiệp Việt Nam vẫn tránh né bảo hiểm xã hội…


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.