Hôm nay,  

Mỏ Cá Cửu Long

12/12/200500:00:00(Xem: 6901)
Bạn,

Tại miền Tây Nam phần, hàng năm lượng nước sông Cửu Long đổ ra biển trung bình khoảng 500 tỉ mét khối. Mực nước trên lưu vực sông phân định thành hai mùa tương phản rõ rệt: mùa mưa từ tháng 6 đến tháng 11 chiếm đến 90% tổng lượng nước hàng năm. Từ mực nước thấp vào mùa khô có thể tăng khoảng 15m vào đỉnh lũ. Vì thế mùa nước lên của sông Cửu Long cũng chính là mùa cá, mùa làm ăn của ngư dân. Báo Sài Gòn Tiếp Thị ghi nhận về "mỏ cá Cửu Long" qua đoạn ký sự như sau.

Các bậc kỳ lão ở vùng Cao Lãnh kể rằng, cách nay chưa xa, mùa lũ năm 1978, cá linh từ thượng nguồn sông Mê Kông đổ về tràn lên lội bạc sáng cả nước đồng. Muốn ăn cá linh cứ việc cầm vợt đứng trên sàn nhà mà vớt, mỗi dợt dư một người ăn. Cá linh không lớn, chỉ cỡ ngón tay đến ngón chân cái của người lớn, nhưng ăn rất ngon, chế biến đủ loại từ chiên bột, kho mía, làm chả, nấu canh chua bông điên điển... Do cá linh khó giữ cho sống sau khi bắt được, khó có khả năng chuyên chở xa, sản lượng lại quá lớn nên trước đây ít người khai thác. Thời xa xưa người ta chỉ bắt cá linh để nấu lấy mở thay dầu thắp đèn. Vùng Hòa An, Cao Lãnh nổi tiếng lâu đời với loại thuốc lá ngon, đặc biệt là thuốc Siêm Mẳn. Cái sự nổi tiếng ngon của cây thuốc này là do người dân trồng thuốc đã bón cây bằng một loại phân đặc biệt làm từ cá linh, nên năm nào lũ cao, cá linh trúng mùa, thì mùa thuốc Hòa An càng thêm đặc sắc.

Trên con sông Vàm Nao, một chi lưu nối thông từ sông Tiền qua sông Hậu nằm giữa hai huyện cù lao là Phú Tân và Chợ mới của tỉnh An Giang vẫn tồn tại từ hơn trăm năm qua cho đến bây giờ một xóm lưới chuyên đánh bắt cá hô, một loại cá họ chép nhưng có trọng lượng khổng lồ, có con lên đến 200kg.

Di cư liên tục là tập tính sống phổ biến của nhiều loài cá có mặt trên sông Mê Kông. Trước mùa lũ, rất nhiều loài ngược thượng nguồn lên đẻ trứng ở dòng chính trên vùng nam Lào và bắc Campuchia, sau đó nương theo lũ, cá bột và cá con xuôi về những cánh đồng ngập nước hạ nguồn ở nam Campuchia và đồng bằng sông Cửu Long cách xa hơn 500 km để sinh sống và phát triển. Ở đây nhịp lũ là yếu tố quyết định tập tính sinh tồn và nhịp sống của mùa cá.

Bạn,

Cũng theo SGTT, vùng xuất hiện cá bột và cá con của họ cá da trơn nhiều nhất trên lưu vực Mê Kông là từ sông Tonglesap (Cam Bốt) kéo dài xuống gần biên giới Việt Nam. Từ hơn trăm năm qua, ngư dân vùng Châu Đốc và Hồng Ngự, hai huyện đầu nguồn của hai tỉnh An Giang và Đồng Tháp đã ngược thượng nguồn sang Cam Bốt để vớt cá bột về ươm nuôi thành nguồn cá giống bán ra cho cả vùng Nam phần.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Lời năn nỉ có được nghe chăng? Vì nếu cán bộ bám ghế mãi, thế hệ hậu sinh dù có học cao, năng lực giỏi, cũng sẽ thất nghiệp mãi thôi...
Chính xác, dòng chữ trên là tưạ đề một bản tin ở báo Người Đưa Tin hôm 23-9-2014.
Có gián điệp Mỹ gài vào nhà nước Việt Nam? Hay gián điệp Tàu? Hay chỉ đơn giản là khi cán bộ muốn quậy, nên cứ bày đủ thứ trò cười cho toàn dân dậy sóng?
Đó có phải là nền văn minh Hà Nội, đặc chất Hà Nội, khi cán bộ nhân viên hét vào mặt khách hàng: Anh đừng sủa nữa?
Trong khi nhiều người Việt cứ mãi chỉ trích, mà chẳng cần biết đúng sai, rằng đa số dân Mỹ sống bê tha, hư hỏng...
Có phải cuôn phim về Tướng Võ Nguyên Giáp bị ế vì dân chúng không ưa cái gọi là chủ nghĩa xã hội?
Sẽ tới một lúc, ruộng đồng bị bỏ hoang vì nông dân rủ nhau lên thành phố tìm việc. Có phaỉ lỗi nông dân, hay lỗi ở chính sách nhà nước đã làm cho nông dân hết cách sống sót?
Trong khi đó, Infonet kể chuyện 72 tỷ đồng VN, tức 3,4 triệu USD, bị thất thoát vì các quan quận Từ Liêm.
Thợ thuyền lúc nào cũng gian nan. Cũng là vận mệnh chung của toàn dân, dĩ nhiên trừ các quan chức: sống được luôn luôn là khó.
Làm quan thời nhà nước CSVN hẳn là sướng hơn, giàu hơn thời phong kiến vua chúa nhiều.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.