Hôm nay,  

Trộm Cắp Qua Internet

29/05/199900:00:00(Xem: 10558)
Bạn,
Vào đầu năm 1999, một nguồn tin không chính thức còn được lan khắp nơi rằng 50% số máy nối mạng Internet đang bị nhiều “kẻ trộm”. Trong 5 tháng qua, phòng Cảnh sát Kinh tế của sở Công an CSVN thành phố Sài Gòn đã nhận nhiều đơn tố cáo và khiếu nại. Một viên chức của phòng này cho biết hồ sơ về loại này ngày càng xếp cao trên bàn các điều tra viên. Cách đây hơn hai tháng, nhà sách Minh Khai, một trong những nhà sách lớn nhất ở Sài Gòn, đã bị mất tổng cộng khoảng 20 triệu đồng tiền cước phí từ các số điện thoại lạ chỉ trong một thời gian ngắn. Cửa hàng trưởng nhà sách này cho biết, cách đây gần 1 năm, chỉ trong vòng 1 tháng, từ ngày 1-7-1998 đến 31-7-1998, đã có hơn 1.300 cuộc với 45 số điện thoại lạ, tổng số tiền bị mất là hơn 8 triệu 813 ngàn đồng. Nửa tháng sau, từ 1-8 đến 12-8, nhà sách lại mất hơn chục triệu đồng nữa.
Qua điều tra của phòng Cảnh sát Kinh tế CSVN Sài Gòn, các điều tra viên đã phát hiện một nhóm nam học sinh lớp 11 là thủ phạm một số các cuộc trộm cắp qua mạng của nhà sách này. Truy cứu lần theo số điện thoại lạ trong bảng kê của nhà sách, các chuyên viên đã phát hiện rằng tác giả của các cuộc truy cập chỉ là những học sinh cấp III, sinh viên và hầu hết các số máy đều là của nhà riêng. Trong danh sách các thủ phạm nói trên, có tên một nữ sinh viên Đại học năm thứ tư, nữ cao thủ này đã xài của nhà sách Minh Khai 1.1 triệu đồng qua 33 cuộc truy cập. Khi được hỏi tại sao xài hết nhiều tiền vậy, thủ phạm cho biết do hay rủ anh em, bạn bè, xem ảnh trên Internet. Số anh em bè bạn này biết được cách thức, những hôm cô nữ sinh đi vắng đã “thả hồn” trên mạng cả buổi, cả đêm. Ngoài nữ thủ phạm trên, còn có một số cao thủ như nội dung thông tin sau đây trích từ báo trong nước:

Đứng đầu bản số các cuộc truy cập “chùa” trên một account là N., học sinh lớp 12 của một trường trung học. N. đã dùng account của một cửa hàng kinh doanh dịch vụ Internet để vào mạng 105 lần/tháng mà không bị phát hiện (!). Truy cập Internet liên tỉnh cũng có anh em nhà Nguyễn H.B. và Nguyễn H.A. Nhờ học lỏm chỗ bạn bè ở trường Đại học Kiến trúc, mỗi lần nghỉ chủ nhật, hè, Tết, về nhà ở Đồng Nai, B. đều tranh thủ máy vi tính của cơ quan bố để “xài chùa” qua một account đã bị lộ ở TP.Sài Gòn. A. ở nhà chỉ việc bắt chước ông anh.
Thông thường các hacker thường nhằm những máy của cơ quan, công ty, vì ở những máy công cộng, người ta ít để ý đến số giờ truy cập. Do mạng máy vi tính của một số công ty lớn rất đông người sử dụng nên số tiền vượt trội không đáng là bao. Hơn nữa, chi phí cũng là tiền công quỹ nên bản thân các nhân viên chẳng để tâm đến việc phòng chống.
Bạn,
Tiếp xúc với phóng viên, giám đốc Trung tâm Tin học Bưu điện Sài Gòn đã phân loại các kẻ trộm mạng Internet Việt Nam thành ba dạng: dạng thứ nhất, chiếm tỷ lệ cao ngất là lợi dụng sơ hở của các người sử dụng để tìm, biết được password (mật cảng); dạng thứ hai “siêu hơn” cài đặt chương trình dò password trong mạng nội bộ; hoặc giữ một file đến máy cần dò, người sử dụng bất cẩn sao chép, lập tức đối thủ có chương trình kín chạy trong máy user và biết được hết các thông tin về account. Còn dạng thuộc loại cao thủ nhất có khả năng đột nhập vào cơ sở dữ liệu của dịch vụ để sao chép các password đem về giải mã. Nạn nhân lớn trong các vụ này lại là những công ty quốc doanh!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Văn bằng đại học trên nguyên tắc sẽ mở ra nhiều cánh cửa thành công, vì nó không chỉ làm cho người giữ văn bằng niềm tự hào vì đứng biệt lập với đám đông đa số, nhưng cũng chứng tỏ một tri thức cần thiết cho một số việc chuyên môn.
Đó là một chữ lạ, “truyện ngôn tình.” Thực ra, thể văn chương này không lạ. Nhưng lạ chỉ là, khi thể truyện này tạo thành một niềm say mê cho tuổi trẻ Việt Nam một cách bất thường. Chúng ta có thể thắc mắc: tại sao tuổi trẻ quay đầu với xã hội, và để rồi vùi đầu vào trang sách truyện ngôn tình?
Có những chuyện không thể cứ để xảy ra hoài. Bởi vì, người xưa nói, như chim thoát chết sau khi bị tên bắn, từ đó về sau hễ gặp cành cong là nghĩ tới cung. Người tất nhiên cũng có những nỗi quan tâm tương tự.
Công ty nào cũng thế, luôn luôn đòi hỏi người lao động phải có khả năng hoàn tất công việc được giao phó. Nghĩa là, đúng nghề, đúng việc.
Cuộc đời luôn luôn đổi dời. Không có gì bất biến, trường cửu. Tuổi thanh xuân của chúng ta rồi già, rồi suy yếu. Những ngôi làng tại Việt Nam cũng thế, những nét truyền thống mờ nhạt dần. Tất nhiên là, đổi mới phaỉ có tốt và cả xấu, ai cũng biết.
Một thời chúng ta nhìn các thầy giáo, cô giáo như những vị thần linh... nhưng bây giờ thì không như thế nữa.
Một thời, chúng ta từng ngồi đọc sách ở các thư viện Sài Gòn. Nơi đó, thời đó, chữ nghĩa còn là cái gì rất mực thiêng liêng.
Hãy hình dung rằng, khi các em bé tiểu học đọc sử, nhìn hình Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Nữ Tướng Bùi Thị Xuân... cỡi voi, chỉ huy quân binh ra chiến trường... và rồi sẽ hỏi, xem con thú gì khổng lồ lạ kỳ, đang sử dụng thay cho ngựa chiến...
Có những điều như dường bất khả vẫn xảy ra trong đời naỳ. Không, chúng ta không bàn chuyện phép lạ, hay bất kỳ những gì siêu nhiên nơi đây. Chỉ bàn về cõi người của mình thôi.
Chúng ta đang sống trong một thời lắm bệnh, và do vậy để chữa lắm bệnh tất phải có thuốc đa dụng, đa năng... Làm sao tìm ra phương thuốc đa dụng,đa năng?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.