Hôm nay,  

Vàng Và Máu

26/06/200000:00:00(Xem: 6968)
Bạn,
Cách đây khoảng 6, 7 năm, tại Nam Quang, huyện Bảo Lạc, tỉnh Cao Bằng, người ta tìm ra một bãi vàng. Thế là cả hàng ngàn dân từ các nơi đổ về. Có lúc con số này lên đến ba, bốn ngàn người, thuộc đủ thành phần. Sau một thời gian dài, địa phương cho đấu thầu bãi vàng và hiện nay tại đây có gần 200 con người, trong đó có cả trẻ vị thành niên, ngày đêm phá đá, đào đất, đãi vàng. Theo ghi nhận của báo Tuổi Trẻ, muốn đến bãi vàng phải phải trải qua hơn 200km đường đèo vượt núi xuyên rừng. Vàng nằm trong đất đá. Để lấy được vàng, từng toán thợ phải đào, khoét, nổ mìn phá đá. Sau đó, đất đá được đập nhỏ rồi nghiền nát và theo dòng nước chảy vào máng. Máng có nhiều nấc và vàng nặng sẽ chìm xuống. Đất, đá thì theo dòng nước chảy đi. Lấy thứ quặng lắng lại ở máy đem đi đãi thì sẽ được vàng. Quy trình ngắn gọn và đơn giản. Tất cả được làm bằng máy và gần 200 con người nói trên ngày đêm miệt mài bên máy với giấc mơ vàng.

Theo mô tả của báo Tuổi Trẻ, bãi Nam Quang là một khu đất rộng 20 mẫu tây và có ba bãi nhỏ. Nhân công Họ chia tổ, phân ca. Công việc thì nguy hiểm, làm quần quật mỗi tháng cũng chỉ được 250 ngàn đồng (chưa đến 20 đô). Người nào muốn gửi tiền về nhà cũng phải đợi hết hợp đồng thanh toán luôn cả năm tháng. Về năng suất, một ca ba người, trong tám giờ phải khoan và cho nổ 75 quả mìn, mỗi quả nửa ký lô. Thật là nguy hiểm cho người thợ! Hang thì miệng nhỏ mà sâu tới 200 mét và có đầy ngóc ngách bên trong. Điện được kéo vào thắp sáng trong hang. Đến thăm bãi này, phóng viên báo Tuổi Trẻ không thể tưởng tượng được công việc của những người khoan và đặt mìn. 75 quả mìn và ba người phải phối hợp, tính toán làm sao để khi châm xong dây cháy chậm, thoát ra ngoài an toàn thì mìn mới nổ. Đám thợ chẳng ai dám mạo hiểm mà đùa với tính mạng của mình.

Làm việc rất vất vả và vô cùng nguy hiểm, thế nhưng bữa cơm của thợ thì ngao ngán: một chậu cơm đầy, một xoong canh chỉ toàn nước và lèo tèo vài cọng rau rừng. Một em tên là Dũng, người ít tuổi nhất bãi, năm nay tròn 16, kể với phóng viên: “Cơm thì ăn thoải mái. Rau thì ít và thường 7-10 ngày mới được một bữa thịt”.

Cũng theo báo Tuổi Trẻ, đội quân quê ở tỉnh Thanh Hóa ở bãi vàng này là đông nhất, hơn 100 người. Họ là những nông dân thất nghiệp. Ở quê do đất ít, người đông, nghèo khổ, không thể làm gì hơn để sống, đành phải bôn ba lên bãi. Nhà Dũng nghèo, có ba anh em, Dũng học đến lớp 8 thì phải nghỉ để hai đứa em học tiếp. Cuộc mưu sinh của Dũng là nét chung nhất của tất cả 200 con người có mặt tại bãi. Dũng nói: “Mọi người rủ rê đi làm, em thích lắm. Lên bãi vàng biết đâu “vớ bở”. Lúc đầu, do chưa đủ tuổi lao động em phải xin mãi. Giờ thì em mong nhanh hết hạn hợp đồng để về thôi.”

Bạn,
Họ có đánh lẻ được chút vàng nào của ông chủ không" Điều thắc mắc này của phóng viên báo Tuổi Trẻ được anh đốc công tên Luận giải bày: “Nhiệm vụ của chúng tôi là giám sát, bảo vệ và đôn đốc thợ làm. Chỉ có 10 người mà cũng chia ca, đi theo từng tổ thì anh bảo làm sao mà lúc nào mình cũng dán mắt vào họ được. Họ có lấy vàng hay không, tôi không dám chắc”. Dù lấy được vàng hay không, cũng đã có nhiều người đã phải trả giá bằng máu cho những giờ phá đá, đào đất, đãi vàng...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo ghi nhận của báo quốc nội, trên địa bàn thành phố Sài Gòn, cứ vào dịp cuối năm, tình trạng xe dù, bến cóc lại hoạt động rầm rộ. Các xe đò không thuộc hệ thống quản lý của các bến xe chính thức, đã lập thành bến "di động" ở ngay trước cổng Bến xe miền Đông, Bến xe miền Tây để chặn đón khách. Và trên lộ trình, nhiều hành khách đi trên những chuyến xe dù đã bị sang xe, trả thêm tiền, bị thả xuống giữa đường mà không biết khiếu nại với ai.
Theo báo Thanh Niên, các ngân hàng tại thành phố Sài Gòn hiện nay hầu như luôn bị những người môi giới tín dụng rình rập để ăn tiền huê hồng của người đi vay. Những người này bỏ túi ngay những khoản huê hồng rất lớn, thậm chí đến 10 - 15% bởi biết cách làm cho những hồ sơ tín dụng lẽ ra không được giải quyết cho vay thì lại được, chỉ được vay ít thì lại được vay nhiều nhưng không bị "lộ", vì những hợp đồng tín dụng ấy đã được sự bảo kê của các viên chức ngân hàng thông qua cò tín dụng.
Theo báo quốc nội, trên địa bàn thành phố Sài Gòn, cứ dến cuối năm là các quận nội thành đua nhau "làm mới" vỉa hè. Điều đáng nói là có những đoạn vỉa hè chỉ hư hỏng nhỏ, thậm chí còn rất tốt cũng bị bóc lên, băm nát, gây trở ngại giao thông và sự đi lại của dân chúng.
Chuyện kể trong lá thư này xảy ra tại xóm Bến thuộc xã Nguyễn Trãi, huyện Thường Tín, tỉnh Hà Tây. Xóm làng này bề ngoài cũng bình yên như bao làng quê khác. Thế nhưng bên trong đang có nhiều người dân sống âm thầm, khổ sở vì bệnh bướu cổ từ lâu mà chưa có điều kiện chữa trị triệt để. Một điều lạ, phần lớn người bị mắc bệnh này đều là nữ giới, tuổi cao.
Theo báo quốc nội, ngày 22 tháng 12 vừa qua, Tòa án CSVN Sài Gòn đã khai mạc phiên tòa sơ thẩm xét xử 32 bị cáo của 1 đường dây buôn bán ma túy xuyên Việt Nam. Phiên tòa sẽ kéo dài trong 10 ngày, và chánh phạm của vụ án là 1 sinh viên 24 tuổi, tên là Trần Xuân Hà. Sinh viên này đã điều khiển một hệ thống vận chuyển và phân phối ma túy rất qui mô.
Theo báo quốc nội, trên địa bàn thành phố Sài Gòn, sau 12 giờ đêm, các chốn chơi đêm ở vũ trường, quán bar, lần lượt đóng cửa, dân chơi đêm đổ ra đường tìm về các "đặc khu ăn uống" để tiếp tục cuộc chơi. Những điểm đến gắn với ăn nhậu không có giới hạn giờ giấc, được mở cửa thâu đêm suốt sáng, còn khách, còn người phục vụ.
Theo ghi nhận của báo quốc nội, chuyện áp lực trong học hành với học sinh, sinh viên tại VN không phải là chuyện mới, và các nhà nghiên cứu xã hội, giáo dục đã rất nhiều lần báo động về sức ép đang ngày đêm đè nặng lên vai các sinh viên, học sinh, ngay cả các học sinh bậc tiểu học. Đây chính là khởi nguồn cho một loại bệnh lý của thời hiện đại: bệnh tâm thần vì sức ép học vấn.
Theo báo quốc nội, tại ấp Quảng Lộc, xã Quảng Tiến, huyện Trảng Bom, tỉnh Đồng Nai, có một cư dân tên là Nguyễn Công Lộc đã dày công sưu tầm những chiếc xe máy của Ý được sản xuất từ những năm 50-60 của thế kỷ trước đem về nhà trưng bày. Đây là thứ tài sản vô giá mà chưa chắc có tiền đã mua được.
Theo báo quốc nội, những năm trước đây, nhiều nhà hàng ở TP.SG có những món ăn mới lạ mà nhiều người nghe tên còn thấy lạ hoắc như bò cạp, dế cơm, thằn lằn núi, mối chúa... Nhưng vài năm gần đây, những món ăn đó đã trở thành quen thuộc của nhiều cư dân Sài Gòn và nhiều người đã kiếm sống bằng nghề bán côn trùng.
Theo ghi nhận của báo Tuổi Trẻ, TTXVN, hậu quả lũ lụt trong những ngày vừa qua để lại thiệt hại nặng nề cho các tỉnh miền Trung, từ tỉnh Thừa Thiên đến tỉnh Khánh Hòa. Các tỉnh bị thiệt hại nặng nhất là Bình Định và Phú Yên, Khánh Hòa, Quảng Ngãi. Tại hai tỉnh này, các làng quê xơ xác, tiêu điều, tang thương sau những ngày mưa lũ lớn.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.