Hôm nay,  

Vàng Và Máu

26/06/200000:00:00(Xem: 7270)
Bạn,
Cách đây khoảng 6, 7 năm, tại Nam Quang, huyện Bảo Lạc, tỉnh Cao Bằng, người ta tìm ra một bãi vàng. Thế là cả hàng ngàn dân từ các nơi đổ về. Có lúc con số này lên đến ba, bốn ngàn người, thuộc đủ thành phần. Sau một thời gian dài, địa phương cho đấu thầu bãi vàng và hiện nay tại đây có gần 200 con người, trong đó có cả trẻ vị thành niên, ngày đêm phá đá, đào đất, đãi vàng. Theo ghi nhận của báo Tuổi Trẻ, muốn đến bãi vàng phải phải trải qua hơn 200km đường đèo vượt núi xuyên rừng. Vàng nằm trong đất đá. Để lấy được vàng, từng toán thợ phải đào, khoét, nổ mìn phá đá. Sau đó, đất đá được đập nhỏ rồi nghiền nát và theo dòng nước chảy vào máng. Máng có nhiều nấc và vàng nặng sẽ chìm xuống. Đất, đá thì theo dòng nước chảy đi. Lấy thứ quặng lắng lại ở máy đem đi đãi thì sẽ được vàng. Quy trình ngắn gọn và đơn giản. Tất cả được làm bằng máy và gần 200 con người nói trên ngày đêm miệt mài bên máy với giấc mơ vàng.

Theo mô tả của báo Tuổi Trẻ, bãi Nam Quang là một khu đất rộng 20 mẫu tây và có ba bãi nhỏ. Nhân công Họ chia tổ, phân ca. Công việc thì nguy hiểm, làm quần quật mỗi tháng cũng chỉ được 250 ngàn đồng (chưa đến 20 đô). Người nào muốn gửi tiền về nhà cũng phải đợi hết hợp đồng thanh toán luôn cả năm tháng. Về năng suất, một ca ba người, trong tám giờ phải khoan và cho nổ 75 quả mìn, mỗi quả nửa ký lô. Thật là nguy hiểm cho người thợ! Hang thì miệng nhỏ mà sâu tới 200 mét và có đầy ngóc ngách bên trong. Điện được kéo vào thắp sáng trong hang. Đến thăm bãi này, phóng viên báo Tuổi Trẻ không thể tưởng tượng được công việc của những người khoan và đặt mìn. 75 quả mìn và ba người phải phối hợp, tính toán làm sao để khi châm xong dây cháy chậm, thoát ra ngoài an toàn thì mìn mới nổ. Đám thợ chẳng ai dám mạo hiểm mà đùa với tính mạng của mình.

Làm việc rất vất vả và vô cùng nguy hiểm, thế nhưng bữa cơm của thợ thì ngao ngán: một chậu cơm đầy, một xoong canh chỉ toàn nước và lèo tèo vài cọng rau rừng. Một em tên là Dũng, người ít tuổi nhất bãi, năm nay tròn 16, kể với phóng viên: “Cơm thì ăn thoải mái. Rau thì ít và thường 7-10 ngày mới được một bữa thịt”.

Cũng theo báo Tuổi Trẻ, đội quân quê ở tỉnh Thanh Hóa ở bãi vàng này là đông nhất, hơn 100 người. Họ là những nông dân thất nghiệp. Ở quê do đất ít, người đông, nghèo khổ, không thể làm gì hơn để sống, đành phải bôn ba lên bãi. Nhà Dũng nghèo, có ba anh em, Dũng học đến lớp 8 thì phải nghỉ để hai đứa em học tiếp. Cuộc mưu sinh của Dũng là nét chung nhất của tất cả 200 con người có mặt tại bãi. Dũng nói: “Mọi người rủ rê đi làm, em thích lắm. Lên bãi vàng biết đâu “vớ bở”. Lúc đầu, do chưa đủ tuổi lao động em phải xin mãi. Giờ thì em mong nhanh hết hạn hợp đồng để về thôi.”

Bạn,
Họ có đánh lẻ được chút vàng nào của ông chủ không" Điều thắc mắc này của phóng viên báo Tuổi Trẻ được anh đốc công tên Luận giải bày: “Nhiệm vụ của chúng tôi là giám sát, bảo vệ và đôn đốc thợ làm. Chỉ có 10 người mà cũng chia ca, đi theo từng tổ thì anh bảo làm sao mà lúc nào mình cũng dán mắt vào họ được. Họ có lấy vàng hay không, tôi không dám chắc”. Dù lấy được vàng hay không, cũng đã có nhiều người đã phải trả giá bằng máu cho những giờ phá đá, đào đất, đãi vàng...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thầy giáo không phải chỉ là người truyền trao kiến thức cho học trò mà còn là tấm gương đạo đức cho học sinh soi để sống với nhân cách cao thượng và lòng thương yêu rộng mở
Thầy giáo không phải chỉ là người truyền trao kiến thức cho học trò mà còn là tấm gương đạo đức cho học sinh soi để sống với nhân cách cao thượng và lòng thương yêu rộng mở giồng như trường hợp thầy giáo Nguyễn Văn T. đã tha lỗi cho học trò đâm mình, như bản tin của VienamNet cho biết hôm 12 tháng 4 như sau.
Thế giới này vẫn còn đẹp một phần nhờ những tấm lòng vàng thánh thiện luôn luôn nghĩ, nói và làm vì người khác, những bữa cơm chay từ thiện tại Sài Gòn là biểu hiện quý giá của nghĩa cử cao đẹp này, như báo Người Lao Động cho biết hôm 12 tháng 4 như sau.
Có phải vì nghèo quá hay vì đó là nét đặc biệt của nền đạo đức xã hội chủ nghĩa mà người dân có thể làm bất cứ chuyện gì để kiếm lời không cần biết đến sức khỏe của người khác và lợi ích xã hội, nên mới có chuyện chế thuốc trị bệnh ung thư mà làm bằng “bột than tre,” như báo Người Lao Động cho biết hôm 10 tháng 4 như sau.
Giá đất tại đảo Phú Quốc tăng như vàng khiến cho những con buôn đổ xô đi mua đất với giá 800 triệu đồng mà bán lại tới 18 tỉ đồng, theo bản tin của Zing.vn cho biết hôm 10 tháng 4. Bản tin Zing kể như sau.
Đào Tấn là ông tổ hát bội Việt Nam. Ông sinh 3 tháng 4 năm 1845. Đào Tấn, nhà soạn tuồng nổi tiếng, ông tổ hát bội Việt Nam, từ trần năm 1907.
Ở trong đất nước xã hội chủ nghĩa VN với con người chỉ biết giành giựt để kiếm ăn và bao nhiêu tệ nạn xã hội, vẫn còn có những tấm lòng vàng còn quý hơn vàng thật. Đò là câu chuyện làm mềm lòng người về một nhân viên nhà quàng đã trả lại 2 lượng vàng cho người đã bỏ quên, theo bản tìn hôm 7 tháng 4 của báo Người Lao Động online.
Hữu Loan ra đời ngày 2 tháng 4, 1916 tại làng Vân Hoàn, xã Nga Lĩnh, huyện Nga Sơn, Thanh Hoá. Và từ trần ngày 18/3/2010. Ông là một trong vài nhà thơ lớn của VN. Và bị chính quyền CSVN trù dập nhiều thập niên vì trong nhóm Nhân Văn Guai Phẩm.
Tưởng là Lào quốc muốn học gì ở Việt Nam… Hóa ra là học cách xét duyệt phong chức Giáo sư, Phó Giáo sư… Quả là chuyện lạ. Sao Lào không xin học theo Nhật hay Singapore về xét duyệt Giáo sư? Có trời mới biết chuyện gì đây.
Phiên tòa xử các nhà dân chủ kết thúc... Các bản án rất nặng. Bất kể quốc tế can thiệp. Có thời nào như thế không? Chỉ trừ thời Pháp thuộc.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.