Hôm nay,  

Trẻ Em Trên Xe Lửa

27/02/200000:00:00(Xem: 7417)
Bạn thân,
Bạn không thể hình dung nổi hết những cảnh đời trong nước bây giờ ra sao. Để kể lại cho bạn nghe, về những cảnh trẻ em trên các chuyến tàu xe lửa, theo báo Giáo Dục & Thời Đại như sau.
Theo những chuyến tàu

Vào bất kể thời gian nào: sáng, trưa, chiều, tối bạn cũng có thể gặp bọn trẻ trong các nhà ga. Trên các toa tàu từ Hà Nội, Gia Lâm lên các tỉnh phía bắc hoặc ngược lại. Bọn trẻ lang thang ở đây có số lượng khá đông và rải khắp trên tất cả các đoàn tàu. Công việc của chúng là: Ngày lại ngày theo các tuyến xe lửa để thu nhặt phế liệu, phế thải hoặc đánh giày, đi ăn xin và mang thuê hàng cho hành khách.v.v.…

Thi là chú bé tôi hỏi chuyện đầu tiên. Da đen, đầu cắt trọc trông em chẳng có chút ngây thơ non nớt như những đứa trẻ bình thường khác. Duy chỉ có đôi mắt rất sáng và linh lợi. Tôi thật bất ngờ khi biết em đã tròn 14 tuổi bởi nhìn bề ngoài chú bé rất nhỏ và thấp như đứa trẻ lên 10. Thi kể nhà em ở Thủy Nguyên, Hải Phòng em đã học đến lớp 4, nhưng do bố mẹ đều thất nghiệp, nhà quá nghèo lại đông anh em. Thi là con lớn trong gia đình, muốn giúp đỡ bố mẹ nên phải lên Hà Nội kiếm sống. Vừa để bớt đi một miệng ăn vừa tìm cách gửi tiền về giúp đỡ bố mẹ nuôi các em. Tuy nhiên đã lâu nay số tiền kiếm được cũng chỉ đủ ăn.

Đứng sau cùng trong đám trẻ là một chú bé có vẻ nhút nhát. Hỏi chuyện em cho tôi biết: Em tên Tuấn đã lên 9 tuổi, nhà ở bên chân cầu Long Biên, vì bố mẹ bỏ nhau, ông bà không còn nên Tuấn theo bạn sang ga Gia Lâm kiếm sống. Chú bé lang thang ở ga đã được hơn một năm nên rất nhớ các chuyến tàu và giờ khởi hành. Em kể có đêm ngủ quên trên nóc tàu, buổi sáng tỉnh giấc thì đã thấy mình ở Lạng Sơn. Gạn hỏi mãi Tuấn mới thổ lộ: Em rất muốn trở về sống với bố mẹ, nhưng cũng tự biết rằng điều đó khó có thể thực hiện được. Tôi hỏi: Tuấn có muốn đi học không thì cậu bé chỉ lắc đầu cam chịu.

Cả một bọn trẻ vài chục đứa tập trung nơi nhà ga bến tàu bạ đâu ngủ đấy rách rưới và đói khát, ngoài ra luôn bị xua đuổi bởi lực lượng bảo vệ nhà ga. Bọn trẻ còn bị đe dọa trấn lột, ức hiếp và bị lấy đi những chút tiền nhỏ bé mà chúng dành dụm được bởi những con nghiện bọn đàn anh.

Trẻ em kiếm sống theo các đoàn tàu rất dễ bị tiêm nhiễm những thói hư tật xấu khi trước mắt bọn trẻ hàng ngày, hàng giờ có rất nhiều điều xấu diễn ra: đánh lộn, cướp giật, móc túi, trộm cắp... Điều gì sẽ đem đến cho tương lai xã hội, đó là cái chưa thể báo trước được nhưng chắc chắn lành ít dữ nhiều.

Bạn thân,
Chúng ta không hình dung nổi khi nào thì các em này có được cảnh đời tốt hơn. Nơi đây người ta còn nhiều chuyện để quan tâm. Những người như tôi thì phải lo cơm gạo còn chưa xong, còn nhà nước thì chẳng nghe nói gì.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong số các huyện ngoại thành Sài Gòn, huyện Cần Giờ là huyện nghèo nhất. Do diện tích trồng trọt quá ít, nhiều gia đình nông dân mưu sinh bằng nghề nuôi trồng thủy sản, trong đó, nuôi tôm là nguồn mưu sinh chính. Thế nhưng, theo báo SGGP, trong 6 tháng đầu năm 2004, nhiều gia đình cư dân ở huyện Cần Giờ mưu sinh bằng nghề nuôi tôm đã khốn đốn vì nạn trộm tôm
Họ là những cư dân đang tạm cư tại Sài Gòn, không có giấy tờ tùy thân, không có sổ gia đình (trong nước gọi là "hộ khẩu"). Và mặc nhiên, khi lập gia đình, họ lại sinh ra một thế hệ tiếp tục đứng bên lề xã hội, sống một cuộc đời không tên. Báo SGGP ghi nhận về tình cảnh này như sau.
Hệ thống sông rạch trên địa bàn thành phố Sài Gòn đã bị san lấp, lấn chiếm lung tung. Các cơ quan chức năng quản lý kiểm tra, phát giác vi phạm thì nhiều nhưng xử lý được rất ít. Một số sông rạch đã và đang bị "xoá tên". Báo Người Lao Động trình bày về hiện trạng này như sau.
Kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông dành cho học sinh lớp 12 (tú tài) tại VN đã kết thúc vào thượng tuần tháng 6/2004. Đánh giá về trình độ thí sinh, nhiều giám khảo về môn Văn và Ngoại ngữ nhận xét rằng có nhiều học sinh quá kém. Riêng về môn Văn, các giáo viên chấm thi đã phải than rằng "văn chương của các cô tu,ù cậu tú khiếp quá, đọc lại mà cười, suy ngẫm mà rơi nước mắt.
Trong suốt 3 tuần qua, nhiều cửa hàng cầm đồ trên địa bàn Sài Gòn đã đóng cửa rất muộn. Khách hàng của các cửa hàng này là dân thua cá độ các trận túc cầu Euro, từ vòng loại, tứ kết, bán kết. Tại một số quận, có cả khu phố cầm đồ với hàng loạt cửa hàng hoạt động hết "công suất" để cung ứng kịp thời số tiền vay nóng của khách thuộc nhiều thành phần
Nơi đây không phải là trẻ em nghèo kiếm sống kiểu như bán vé số, bán dạo, hay phụ việc quán ăn, xưởng dệt, lò bánh, như VB đã từng đề cập qua các lá thư trước. Đây là chuyện của các em sinh ra trong các gia đình khá giả, đã biết kiếm tiền bằng những việc làm mà phụ huynh không thể ngờ đến. Báo Sài Gòn Tiếp Thị ghi lại một số trường hợp như sau.
Sài Gòn có nhiều vùng sông nước giáp ranh với các tỉnh. Do nhu cầu vật liệu xây dựng phục vụ xây dựng trên địa bàn thành phố và các tỉnh lân cận tăng cao, cát trở thành mặt hàng "nóng". Tận dụng cơ hội này, "sa tặc" nhảy vào khai thác , nạo vét tận thu cát lòng sông. Tình trạng này đã dẫn đến các vụ sạt lở đất dọc theo bờ sông.
Trên địa bàn tỉnh Bình Thuận, ven quốc lộ 1 A, có 1 trường đá gà liên tỉnh. Tụ điểm cờ bạc này cách thị trấn Liên Hương, huyện Tuy Phong 6-7 km ngay cạnh mỏ đá Phong Phú. Nơi đây thu hút dân chơi gà độ từ nhiều tỉnh kéo về. Tụ điểm cờ bạc này diễn ra hơn 1 năm nay, dân chơi quen gọi trường gà này là Phan Rí vì ông chủ tên Thuận
Những phụ nữ được nhắc đến trong lá thư này là nhưnõg người làm nghề đập đá, nung vôi, suốt ngày lam lũ kiếm sống ở các mỏ đá thuộc khu vực núi Cấm, núi Dài ở An Giang hoặc khu vực Hòn Đất-Kiên Giang. Nhiều người chưa có gia đình, không có đất đai canh tác .Báo Người Lao Động ghi nhận về tình cảnh của những phụ nữ này qua đoạn ký sự như sau.
Quán cóc có ảnh hưởng lớn trong đời sống ẩm thực và trở thành một nét văn hoá sinh hoạt bình dân của người Việt. Tự thuở có ông vua si tình đi tìm cô Tấm đã có quán cóc, đã có bà già têm trầu cánh phượng. Rồi phiêu dạt qua miền thời gian Trung đại với hình ảnh những cụ đồ Nho ngồi luận chữ nghĩa "Thiên- Địa- Nhân hợp nhất" trên những chõng tre quán cóc chè xanh đầu ngõ


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.