Hôm nay,  

Nỗi Buồn Bẩm Sinh

5/14/200000:00:00(View: 6629)
Bạn thân,
Trên hai bàn tay của cậu, chỉ có 1 ngón tay cử động được. Không điều khiển nổi gân xương như ý. Phải bỏ học mất 7 năm. Và chỉ trong vài tháng đã khẩn cấp học luôn chương trình 7 niên khóa. Và rồi cậu thanh niên này gắng sức học lại, và bây giờ thì chỉ còn niềm vui là văn chương. Đó là chuyện một sinh viên Việt Nam. Báo Sinh Viên Việt Nam kể như sau.

Đó là Bùi Hồng Quân, sinh viên lớp K44 Văn học, Đại học KHXH & NV, Hà Nội.
Ngay khi ra đời, cậu bé Quân đã không gặp may mắn. Phải vất vả lắm các bác sĩ mới đưa được cậu ra khỏi bụng mẹ. Cậu bị ngạt, đầu méo xệch, phải hút dịch ở não, ống hút lại đặt không đúng vị trí... Kết quả là cậu bị rối loạn thần kinh vận động; cơ, xương, gân mất cảm giác. Cậu không thể điều khiển tay chân theo ý mình.

Tuổi thơ của Quân là những chuỗi ngày nằm viện, mổ đi mổ lại. Tuy vậy, bố mẹ vẫn xin được cho cậu học lớp dự thính ở trường làng. Đến lớp 2, vì nhiều lý do khác nhau cậu đành phải nghỉ học. 7 năm trời không đến lớp, cậu lẽo đẽo theo bố đi chữa bệnh cho mọi người (bố cậu là bác sĩ). Người bố thương con rất muốn cho Quân đi học lại nhưng chưa có cơ hội.

Tháng 9/1994, số phận run rủi cho Quân gặp một bệnh nhân (quê ở Quy Nhơn) đang chữa bệnh ở bệnh viện Sơn Tây - nơi Quân cũng đang nằm điều trị. Đó là người thầy mà Quân mang ơn suốt đời.

“Chú ấy tốt nghiệp khoa Toán - Tổng hợp”- Quân kể. “Chú ấy dạy mình trong 4 tháng chương trình học từ lớp 2 đến lớp 9. Cứ một thầy một trò như vậy trên giường bệnh. Nhưng chú ấy không khỏi được bệnh teo cơ và phải cưa một chân” - Quân thở dài.


Ra viện, Quân trở về học tiếp lớp 9 ở trường cấp II Cao Mại (Phong Châu) cùng với lớp cũ ngày xưa.

Lên cấp III, Quân học chuyên Toán trường PTTH Long Châu Sa (Phú Thọ). Tốt nghiệp PTTH (bằng hình thức vấn đáp), Quân được đặc cách cho vào đại học, và giờ đây cậu đang học ở khoa Văn, đại học KHXH & NV Hà Nội theo đúng nguyện vọng.

Dù là sinh viên nhưng Quân không thể cầm bút. Cậu phải thi học kỳ với hội đồng riêng và làm bài trên máy vi tính với ngón tay trỏ bên trái - ngón tay duy nhất cử động được.

Trong cuộc sống hàng ngày, Quân gặp rất nhiều khó khăn. Cậu ở KTX, hầu hết mọi việc phải tự làm lấy: gấp chăn màn, giặt quần áo. Có lần tiếp xúc với Quân mới thấy nghị lực sống phi thường của cậu. Hằng (bạn cùng lớp) kể: “Có lần thấy Quân cầm que diêm đánh rất khó khăn, mình bảo đưa mình làm hộ cho. Không ngờ, Quân nói: “Một con người việc nhỏ nhất cũng làm không được thì còn làm được cái gì nữa”.

20 tuổi, ước mơ của Quân là “cống hiến nốt cuộc đời còn lại cho văn chương”. Những sáng tác thơ của cậu bộc lộ một tâm hồn yêu say đắm, nồng nàn đến vô vọng. Cậu dự định sẽ xuất bản một tập thơ trong thời gian tới nếu đủ độ chín.

Bạn thân,
Báo này kết luận rằng, “Cứ chiều chiều, Quân lại lang thang quanh KTX, chui vào căng tin nhâm nhi ly trà đá. Đôi mắt cậu luôn chất chứa một nỗi buồn không thể diễn tả. “Có nhiều người cứ tưởng mình thần kinh. Họ hỏi những câu rất buồn cười. Thực ra mình biết hết” - Quân tâm sự, nghe mà xót xa.”

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Trong một đất nước mà trẻ em lúc nào cũng có thể bị xâm hại là điều bất hạnh nhất của một dân tộc bởi vì khi trở thành là nạn nhân của bạo hành thì những trẻ em này khi lớn lên sẽ có nguy cơ là người xâm hại kẻ khác, như lời báo động trong bản tin của Báo Kinh Tế Đô Thị nói rằng có tới 5,000 trẻ em bị xâm hại tại VN.
Ở đời có nhiều người thật đau khổ khiến ai nấy cũng không thể cầm lòng như trường hợp đám tang của một cô giáo bị tai nạn xe mà chồng thì chết, con thì nhỏ dại và nhà thì nghèo đến nỗi không thể mua quan tài để chôn
Chuyện tình nam nữ là điều bình thường không có gì đáng nói, nhưng nếu có quan hệ tình dục với người vị thành niên mà nhất là với một ông thầy giáo thì là chuyện không thể chấp nhận được, như bản tin của báo Một Thế Giới cho biết hôm Thứ Tư như sau.
Học hành là chuyện lớn của đời người mà bất cứ bậc làm cha mẹ nào cũng muốn con cái mình thành đạt, nhưng đôi khi cha mẹ cũng phải chấp nhận một hiện thực về trình độ học vấn của con để giúp chúng đi lên vững vàng.
Lễ trao giải túc cầu quốc tế AFF Awards Night 2019 sẽ được tổ chức tại Hà Nội vào ngày 8 tháng 11 năm nay
Bình thường có thể ai cũng hiểu sinh lão bệnh tử là điều không thể tránh, nhưng khi nó đến bất ngờ thì ai cũng sợ, giống như trường hợp 2 người tại Hà Nội đã chết do “vi khuẩn lạ” làm viêm cơ tim khiến cho nhiều người dân lo lắng.
Đó là chặng đường ai cũng thấy rõ: ô nhiễm không khí, ô nhiễm thực phẩm, ô nhiễm nước uống sẽ dẫn tới nhiều bệnh ngặt ngèo, trong đó có ung thư…
Hạng mấy về môi trường kinh doanh? Việt Nam không vào nổi top-50, nghĩa là nhóm 50 quốc gia có môi trường kinh doanh tốt nhất.
Cây chết, cây chết giữa công viên Sài Gòn…
Nhìn đâu cũng thấy ung thư… đó là tình hình cả nước VN.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.