Hôm nay,  

Vớt Rác Trên Kênh

19/05/200500:00:00(Xem: 6191)
Bạn,
Trên địa bàn quận 8 thành phố Sài Gòn, có 1 đội công nhân chuyên vớt rác trên sông rạch.
Vớt những mảng rác đặc quánh trên dòng kênh không làm cho các công nhân đội này ngán bằng ngâm mình dưới làn nước vừa lạnh vừa bẩn để cắt cỏ dại bám rễ từng mảng lớn không thể vớt được. Mà đã lội trong rác thì chuyện đạp phải đinh, miểng chai, kim chích do dân nghiện vứt xuống kênh xảy ra hàng ngày. Báo Người Lao Động ghi nhận về công việc nguy hiểm của những công nhân này qua đoạn ký sự như sau.
Theo hẹn, 5 giờ sáng phóng viên có mặt trên bến Ba Đình, quận 8-TPSG. Lúc này hàng chục công nhân Đội 7 đã tề tựu đông đủ với lỉnh kỉnh nào vợt, sào, liềm... trên tay. Tiếng hô "nhổ neo" của thuyền trưởng như muốn át cả tiếng máy tàu. Chiếc tàu sắt 24 sức ngựa lắc nhẹ, từ từ rời bến, một ngày "chiến đấu" với rác bắt đầu... Đi theo "hộ tống" cho tàu là chiếc xuồng 5 sức ngựa, với nhiệm vụ vớt rác tại những hẻm hóc mà tàu lớn không vào được.

Sau hơn 30 phút, con tàu đưa phóng viên tới điểm vớt rác trên dòng kênh Tẽ. Đứng trên boong tàu, công nhân Tô Văn Lợi ra hiệu cho đồng nghiệp mở bửng, thả tấm lưới chặn từng đợt rác đang trôi cuồn cuộn và bắt đầu công việc. Sau những cú "xúc", từng bụm rác ào ào rơi xuống boong tàu. Không khỏi rùng mình, phóng viên tự hỏi rác ở đâu nhiều thế" Như hiểu được suy nghĩ của phóng viên, Lợi giải thích: "Rác từ những hộ dân sống ven kênh rạch, của khách thương hồ... song nhiều nhất vẫn là của những hộ kinh doanh dừa trái, dọc hai bờ kênh". Trong lúc Lợi, Tài đứng trên tàu vớt rác, thì dưới chiếc xuồng đi theo "hộ tống", công nhânVõ Quyền Hội và Phạm Tấn Đại cũng ra sức vớt lấy, vớt để. Chỉ trong vòng chưa đầy 20 phút, 6 cần xé dưới xuồng đã đầy ắp. Đang đứng cạnh phóng viên, bỗng nhiên Lợi ngã "ùm" xuống nước, cứ tưởng anh bất cẩn bị té. Thuyền trưởng Quốc trấn an: "Rác lại quấn vào chân vịt nữa rồi!". Vừa châm điếu thuốc, thuyền trưởng Quốc giục: "Mau lên Lợi! Nước ròng rồi". Phóng viên hỏi làm thế nào để biết" Ông Quốc mỉm cười: "Ngoài tiêu chuẩn phải biết bơi, sau một thời gian vào đội hầu như ai cũng biết nhìn con nước, nếu không lỡ "kẹt" lại thì lúc đó chỉ biết ngồi giữa sông phơi nắng và... ngửi sình".
Bạn,
Cũng theo NLĐ, một công nhân đã tâm sự với phóng viên: hơn 6 năm vớt rác trên sông, đã phải chứng kiến rất nhiều cảnh "nhức mắt" như việc công nhân vừa mới vớt xong rác, trong lúc quay tàu trở về thì thấy người dân ở đó "vô tư" quẳng từng bọc rác trước mặt mình. Thậm chí có hôm những công nhân làm gần bờ còn bị xối cả thau nước bẩn hôi hám từ đầu đến chân. Những lúc như vậy vừa tức vừa giận nhưng cũng chỉ biết... nhìn nhau, rồi lẳng lặng quay tàu lại vớt chỗ rác người ta vừa quẳng xuống. Báo NLĐ ghi nhận thêm rằng "nhiều lúc công nhân chạnh lòng khi nghề của mình sống nhờ một bộ phận người dân thiếu ý thức. Nhưng nhìn con tàu oằn mình chở đầy rác cập bến ai cũng thấy vui khi dòng kênh giờ đã sạch hơn một chút."

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vậy là thượng đỉnh Mỹ-Bắc Hàn họp tại VN... Nhà nước Việt Nam rất mực hài lòng...
Hôm nay vẫn còn xuân... vì dân Sài Gòn vẫn tưng bừng xuân, trẻ em còn nghỉ học, công chức chưa về lại sở làm, hoa xuân vẫn thắm, những tà áo dài vẫn thướt tha ở nhiều kiểng chùa và công viên...
Không vui, không ăn tiền… Đó là câu nói thường nghe quanh các buổi múa lân.
Hôm nay là cận Tết... Người người chờ năm mới. Truyền thông ông bà là tránh nói chuyện buồn ngày xuân, và nên nói chuyện lành chờ Tết.
Nhìn đâu cũng thấy hình ảnh ngày xuân... Báo Tin Tức kể chuyện bến đò hoa Tết: Xuôi theo dòng kênh Tàu Hũ (quận 8), TP SG, những chiếc ghe, xuồng chở đầy các loại hoa đặc trưng ngày Tết theo các chủ vườn miền Tây: Bến Tre, Đồng Tháp, Tiền Giang, Vĩnh Long… đã đến bến Bình Đông từ rất sớm. Nhìn cảnh tấp nập cảnh xuồng ghe chở đầy hoa kiểng ở các tỉnh miền Tây đổ về thành phố bày bán, ai ai qua đây cũng nôn nao một cái Tết xum vầy...
Tết kiểu Singapore... Việt Nam trong tương lai sẽ ăn Tết kiểu Singapore? Có vẻ như viễn ảnh này sắp tới.
Gần Tết, đủ thứ chuyện nhức đầu... kẹt xe, về quê, tăng giá... Báo Tiền Phong kể: Theo khảo sát của phóng viên, nhiều cửa hàng bia trên phố Thái Hà, Huỳnh Thúc Kháng, Hoàng Hoa Thám... đã tăng giá bia từ 10 đến 20% so với ngày thường.
Nhậu tưng bừng... bia rượu. Cả ma túy... Vẫn lái xe như thường. Báo Giao Thông kể: Phát hiện hơn 12.500 tài xế uống rượu bia, 45 tài xế dương tính với ma túy... Sau 1 tháng ra quân, lực lượng CSGT phát hiện hơn 12.500 tài xế uống rượu bia, 45 tài xế dương tính với ma túy nhưng vẫn điều khiển phương tiện.
Vậy là Tết, tưng bừng Tết, rủ nhau về quê ăn Tết… Bản tin TTXVN kể chuyện bến xe Miền Đông Sài Gòn: Người dân lỉnh kỉnh đồ đạc, tấp nập ra bến xe về quê ăn Tết Thứ Ba, 29/01/2019 07:54 Bến xe Miền Đông những ngày giáp Tết Nguyên đán Kỷ Hợi 2019 đông nghịt người dân với lỉnh kỉnh đồ đạc về quê đón Tết.
Trật bánh xe lửa... Sao cái chuyện này cứ xảy ra hoài... Bản tin Infonet kể chuyện gọi là “Sự cố tàu trật bánh: Đường đã thông, khách vẫn vật vờ chờ đợi ở ga Sài Gòn”...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.