Hôm nay,  

Chợ Nhạc Công

24/07/200400:00:00(Xem: 6616)
Bạn,
Nếu ở Hà Nội từng có chợ phiên "cửu vạn", nơi tập trung những người tìm bán sức lao động chân tay thì tại TPSG cũng có một phiên chợ độc đáo không kém, "chợ nhạc công". Đây là nơi những con người đem tài năng rao bán từng ngày. Báo Người Lao Động viết như sau.
Gần 9 giờ sáng, quán cà phê không tên (cạnh chùa Long Vĩnh) trên đường Lê Văn Sỹ, quận 3, "chợ nhạc công" của TPSG đã khá nhộn nhịp với khoảng vài chục người. Khác hẳn với hình dung của tôi ban đầu, " chợ" không sôi động như các phiên chợ khác mà là một không gian tĩnh lặng, không tiếng mời chào hay tay bắt mặt mừng mỗi khi có khách. Những nhạc công, bên ly cà phê sóng sánh, khẽ trò chuyện với nhau rồi lặng lẽ trầm tư... Nhạc công M, nhà ở Q.3, uống một ngụm cà phê, đưa tay vẽ vẽ theo những vòng tròn của khói thuốc, bảo hầu như ngày nào anh cũng đến phiên chợ này. Từ 8, 9 giờ sáng, anh và vài người bạn cùng nghề đã đến ngồi ở đây để chia sẻ với nhau vui buồn, kinh nghiệm trong nghề. Anh học đàn guitar từ những năm còn mài đũng quần trên ghế nhà trường rồi theo nghề nhạc công đã hơn 30 năm nay, từng biểu diễn phục vụ cho các chương trình ca nhạc lớn, nhỏ ở khắp nơi. "Cuối cùng, gia tài chỉ có mỗi cây đàn guitar và phải đợi chờ người ta thuê mướn theo thời vụ...", anh cười buồn và nói vậy. Dẫu sao, công việc đánh đổi tiếng đàn, nốt nhạc này cũng giúp vợ, chồng anh mưu sinh qua ngày và nuôi đàn con nhỏ ăn học nên anh chẳng thể " phụ nghề"...

Ngồi ở góc quán phía đối diện, một nhóm nhạc công gồm nhiều thế hệ, trung niên lẫn thanh niên, đang "ngã giá" với một khách hàng. Điều lạ là cách nói chuyện, thái độ của họ có một chút gì đó hơi "bất cần" vốn có của những người nghệ sĩ. "Cần khách chứ không quỵ lụy". Nhạc công T., ngồi phía sau lưng tôi kể, dạo này mưa dầm nên không khí của phiên "chợ" khá ảm đạm vì ít người thuê mướn. "Đâu phải nhạc công nào cũng có duyên được thuê mướn thường xuyên đâu. Phần lớn đều không có nơi ổn định, nên họ đều chấp nhận công việc theo thời vụ hay công nhật. Từ quán ăn, đám cưới đến đám thôi nôi, sinh nhật, thậm chí phục vụ tại gia... có người đến mướn là họ làm" - anh T. giải thích với phóng viên như vậy về phiên chợ lạ đã tồn tại hơn 20 năm này.
Những bảng thông báo tuyển nhạc công của khách hàng đại loại như cần tuyển một dàn nhạc 9 người gồm organ, piano, violon, trống, guitar... thỉnh thoảng xuất hiện trên cửa, bức tường của quán. Những thông tin liên quan đến nghề nghiệp tại quán cà phê Lê Văn Sỹ nhanh và nóng hổi luôn hấp dẫn các nhạc công khan khát có công việc ổn định.
Bạn,
Báo NLĐ viết tiếp: Anh Q. kể, có lần, có một nhóm thanh niên chỉ đáng tuổi con mình ghé vào quán cà phê yêu cầu anh đi đệm cho đám tiệc sinh nhật của họ. Lời lẽ của họ hết sức xấc xược và mặc sức "cò kè" trả giá như các phiên chợ khác. Anh Q. thẳng thừng từ chối. Nhưng rồi về nghĩ lại, anh lại vừa thấy buồn vừa thấy tiếc. Thật ra, trong cuộc đời nhạc công của mình, đã không ít lần anh cảm thấy bị xúc phạm vì khách yêu cầu đàn này, nọ và nặng lời khi không được đáp ứng. Không ít người hiểu biết hạn hẹp về kiến thức âm nhạc nhưng cứ nghĩ "vung tiền" là được, làm tổn thương đến người nghệ sĩ. “Nếu cái tôi mình lớn quá thì khó theo nghề lâu dài được...", anh tâm tình như thế.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Các doanh nghiệp kinh doanh siêu thị tại VN đang đau đầu khi giải bài toán chống mất cắp ở siêu thị nhưng không làm phiền khách hàng. Thống kê chưa đầy đủ cho thấy bình quân tỉ lệ
Một mùa trung thu lại đến, tại Sài Gòn và nhiều thành phố ở VN, những món đồ chơi, chiếc lồng đèn nhiều màu sắc, mẫu mã hiện đại của Hoa Lục lại tràn xuống phố. Nhưng ở đây đó
Không một con đường nào ở Đà Nẵng mà dấn ấn của bão ít khốc liệt. Một căn nhà sập xuống vương vấn vài đoạn tôn cong queo, những mái nhà trống rỗng, mái rời đàng mái, tường đứng chơ chơp mặt tiền cũng bị bão xé toang...
Trong ngày 1 tháng 10 vừa qua, cơn bão số 6 khủng khiếp đã tàn phá các tỉnh miền Trung. Theo ghi nhận của báo quốc nội, các tỉnh Thừa Thiên-Huế, Quảng Nam, Quảng Ngãi và thành phố Đà Nẵng đã bị
Theo các nhà khảo cổ học VN, tại miền Tây Nam phần, văn hóa "óc Eo" là nền văn hóa lớn gắn liền với đất nước và con người vùng hạ lưu sông Mê Kông thời cổ. Kiên Giang là địa phương có nhiều di tích khảo cổ học về nền văn hóa óc Eo, trong đó có di tích Đá Nổi nằm trên cánh đồng lúa thuộc ấp Đá Nổi A, xã Thạnh Đông
Theo báo quốc nội, tại miền núi tỉnh Quảng Ngãi có một làng nghề dệt vải thổ cẩm, một loại vải đặc biệt của nhiều sắc dân thiểu số tại VN. Đó là ngôi làng Teng thuộc xã Ba Thành, huyện Ba Tơ. Đây là ngôi làng duy nhất của người Hrê hiện nay còn giữ được nghề dệt thổ cẩm. Gần như toàn bộ phụ nữ các sắc dân thiểu số vùng
Theo báo quốc nội, tại miền Tây Nam phần, có truyền thuyết kể rằng, trong cõi U Minh lam sơn chướng khí có một "vương quốc rắn" do đôi mãng xà thân to mấy trượng trị vì. Cũng ở đây, có những ông thầy bùa đạo hạnh cao thâm dùng tà thuật "khiển" các loài rắn độc theo ý mình. Cũng theo báo quốc nội, trên toàn U Minh Hạ chỉ còn
Trung tuần tháng 9 vừa qua, trên địa bàn tỉnh Khánh Hòa, những cơn lốc xoáy kèm theo mưa, bụi mù mịt bất ngờ xuất hiện tại xã Khánh Phú, huyện miền núi Khánh Vĩnh. Cơn lốc đủ mạnh để cuốn tung tất cả những gì nó gặp trên đường đi. Nhiều gia đình bị thiệt hại về nhà cửa, hoa màu. Những tài sản có giá trị trong chốc lát trở thành đống đổ nát
Theo báo quốc nội, tại miền Tây Nam phần, hàng trăm năm qua, biết bao người dân đã sống nhờ những sản vật do rừng tràm U Minh ban tặng. Nhưng càng ngày con người càng lạm sát tàn bạo cây rừng và tài nguyên dưới tán rừng. Xung quanh khu vực rừng đệm U Minh Thượng và U Minh Hạ hiện có hơn 8 ngàn 500 gia đình cư dân
Theo báo quốc nội, trên địa bàn tỉnh Quảng Nam, tại làng Thu Bồn thuộc xã Duy Thu, huyện Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam, có lăng thờ một nữ thần phù hộ cho những ngư dân, những người sống nghề sông nước, gọi là Lăng Bà Thu Bồn. Hiện nay, Lăng Bà tuy đã mang nhiều nét hoang phế bởi thời gian, nhưng dân địa phương


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.