Hôm nay,  

Công Ty Xe Thồ Mù

01/08/200500:00:00(Xem: 6976)
Bạn,
Theo báo Thanh Niên, tại xóm Chùa, xã Tân Hồng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh có một "công ty" xe thồ gồm 6 thành viên. Với số vốn ban đầu vỏn vẹn 500 ngàn đồng, "công ty" được điều hành bởi "3 ông giám đốc" mù. Từ bao năm nay, lực lượng xe thồ ấy đã chuyên chở hàng ngàn tấn vật liệu xây dựng cho cư dân khắp trong làng, ngoài xóm. Báo Thanh Niên viết về chuyện này như sau.
Gọi là xe thồ mù vì 3 người đàn ông đẩy thồ vốn là 3 anh em ruột bị khiếm thị từ thuở mới lọt lòng. Người anh cả tên là Luân, còn hai cậu em thứ là Thanh và Hiền. Ý tưởng thành lập một "đội quân" bốc vác, chở thuê xuất phát từ anh Luân. Nhà anh Luân có 9 người thì tới 4 người khiếm thị. Bà Thảo, mẹ anh Luân đã ngoài 70 tuổi. Bà bị mù hai mắt từ hồi trẻ. Không hiểu do di truyền hay nguyên nhân nào khác mà các con bà cũng mắc căn bệnh như vậy. Ba anh em trai Luân, Hiền, Thanh cứ vừa sinh ra được vài năm thì mắt mũi kém dần rồi mù hẳn. "Hồi đó, mấy anh em còn bé nên cũng chẳng biết gì. Đến lúc lớn lên mới thấy mình thật vô dụng. Mắt mũi thế này thì làm gì được để nuôi sống gia đình bây giờ" Nhiều hôm mấy mẹ con cứ ngồi ôm nhau mà khóc...", anh Luân xót xa.Mặc dù đã lên huyện, xuống tỉnh, tìm thầy thuốc khắp nơi nhờ chẩn trị nhưng căn bệnh vẫn vô phương cứu chữa. Đã có lúc tuyệt vọng 3 anh em quay về nhà trong tâm trạng chờ đợi cái chết. May mắn, đúng lúc ấy có người hàng xóm mai mối cho mấy anh em lấy vợ. Làng Tiên Du bên cạnh có một cô gái tên Hào hơn anh Luân 3 tuổi. Đi lại một thời gian thì chị Hào đồng ý cưới. Sau đó lần lượt cả hai anh Thanh và Hiền cũng lập gia đình. Điều đặc biệt là 3 cô vợ đều ngoan hiền và khỏe mạnh.

Lập gia đình rồi thì lấy gì mà sống" Ba anh em vẫn tự dằn vặt nhau như vậy. Họ chẳng có nghề ngỗng gì trong tay. 6 con người chỉ biết bó gối ngồi nhà trông chờ vào mấy sào ruộng khoán. Cảnh túng bấn, bần hàn cứ thế hành hạ họ. Anh Luân kể, lúc đó mấy anh em bị hàng xóm khinh miệt lắm. Cũng có người thông cảm thỉnh thoảng đem cho bát cơm, bát canh nhưng cũng chỉ được dăm ba bữa."Không thể sống mãi thế này được. Mình hỏng mắt nhưng còn tay chân, tại sao lại không làm được gì chứ"". Ý nghĩ đó đã thôi thúc ba anh em quyết tâm làm một điều gì đó để nuôi gia đình. Nhưng biết làm gì bây giờ" Ruộng nương người ta chẳng thèm thuê thằng mù làm. Hay là làm cửu vạn, xe thồ nhỉ" Cái nghề ấy đang phất vì trong thôn ngoài xóm, bà con xây dựng nhiều công trình lắm. Nghĩ thế, anh Luân bèn bàn với vợ và hai chú em góp vốn mua xe thồ.
Bạn,
Báo TN viết tiếp: cả cơ nghiệp bán đi cũng chỉ đủ vài trăm nghìn bạc. Ba anh em phải xoay xở mọi cách mới gom góp được 500 ngàn đồng mua xe. Trong làng ngoài xã hễ cứ nhà ai động thổ, xây dựng công trình là đội xe thồ mù lại có mặt để chở cát sỏi, gạch đá. Ban đầu nhìn cảnh này bà con ai cũng ngại. Nhưng được một thời gian người ta mới thấy 3 cặp vợ chồng làm việc khá chăm chỉ, gọn gàng. Đội xe thồ vợ lái, chồng đẩy cứ thể rong ruổi khắp làng trên xóm dưới.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo quốc nội, gần đến ngày 1/9/2006, mốcthời gian mà 40 mặt hàng nông sản của Cam Bốt nhập cảng VN với thuế suất 0%, tại miền Tây Nam phần, các trùm hàng lậu đang đổ xô gom nông sản các nước, "mặc áo" Cam Bốt, chuẩn bị ồ ạt nhập cảng và tung ra thị trường VN một cách hợp pháp. Phóng viên báo Người Lao Động
Theo ghi nhận của báo quốc nội, dường như ai từng biết đến Đà Nẵng, Quảng Nam là biết đến Ngũ Hành Sơn. Không gian huyền ảo, thơ mộng, chùa chiền và hang động, cây cỏ và tiếng chuông chùa, sóng vỗ và những dằng dặc nghìn trùng cách không xa trung tâm thành phố, Ngũ Hành Sơn từ lâu đã thật sự là một cõi thiên thai.
Theo báo quốc nội, tại các tỉnh khu vực phía Bắc của miền Trung gồmThanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình có hàng trăm kilômét đê biển được xây dựng cách đây hơn 30 năm, phần lớn bị xuống cấp trầm trọng. Đa số hệ thống đê biển của các địa phương này đều bị tàn phá bởi các cơn bão năm 2005. Đê bị tan hoang nhưng
Theo báo SGGP, tại miền Tây Nam phần, có khu vực Vườn Tràm Chim, Tam Nông (tỉnh Đồng Tháp) và vùng Hà Tiên- Kiên Lương (tỉnh Kiên Giang) là nơi sếu đầu đỏ về sống đã hàng chục năm qua. Và những năm trở lại đây, đàn sếu giảm đi rất nhiều. Nguyên nhân chính của hiện trạng này là tại các khu vực đàn sếu sống, các ban
Theo báo quốc nội, trên địa bàn thành phố Sài Gòn có nhiều chợ hoạt động về đêm tại cÁc quận nội thành. Những năm trước đây, nhiều nhà quản lý chợ nói nhiều đến nguy cơ "cáo chung" của các chợ đêm ở Sài Gòn bởi tình trạng kinh doanh ế ẩm. Nhưng sau một thời gian "tự điều chỉnh", hiện nay nhiều chợ đêm như Minh Phụng
Theo báo quốc nội, tại miền Bắc VN, có Chùa Vĩnh Nghiêm (còn gọi là chùa Đức La), nằm trên quả đồi thấp của xã Trí Yên, huyện Yên Dũng, tỉnh Bắc Giang. Đây là một trung tâm Phật giáo lớn thuộc dòng thiền Trúc Lâm, nơi đào tạo tăng đồ cho cả nước do vua Trần Nhân Tông sáng lập từ thế kỷ XIII. Không chỉ đẹp về cảnh quan
Theo báo quốc nội, trên địa bàn tỉnh Phú Yên có một hòn núi mang dấu tích lịch sử thời Vua Lê Thánh Tông. Đó là Núi Đá Bia (Thạch Bi Sơn) nằm trên dãy đèo Cả. Núi cao 706m, trên chóp có tảng đá rất lớn đứng sừng sững, cao chót vót, quanh năm mây mù che phủ. Đứng dưới chân tảng đá, phải ngửa người mới nhìn lên đỉnh. Dưới chân
Theo ghi nhận của báo quốc nội, tại Tây Nguyên, số voi nhà và voi rừng ở tỉnh Đắc Lắc đang sụt giảm nhanh chóng, giờ chỉ còn 61 voi nhà và 40 - 50 voi rừng. Nếu so với tài liệu điều tra năm 1979 là 502 con voi nhà thì con số 61 bây giờ thật đáng giật mình. Nguyên nhân của sự sụt giảm này có liên quan đến yếu tố con người
Chuyện kể trong lá thư này xảy ra tại một làng chài bên sông Mã thuộc địa phận tỉnh Thanh Hóa. Từ nhiều năm nay, khi con tôm, con cá ngày càng cạn kiệt, dân chài đã chuyển sang làm nghề mới, đó là nghề mò đá cuội trên sông. Người dân ở đây cho biết, làng chài thuộc địa phận xã Cẩm Phong huyện Cẩm Thủy, đã lênh đênh
Theo báo quốc nội, những ngày gần đây, giá xăng dầu tại VN biến động mạnh đã khiến tình hình vận chuyển xăng dầu lậu qua biên giới VN-Cam Bốt ở miền Tây Nam phần "nóng bỏng" trở lại. Vào mùa nước lũ tràn đồng, dân buôn lậu cũng hoạt động mạnh, và địa bàn 3 tỉnh An Giang, Kiên Giang và Long An đang là "điểm nóng"


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.