Hôm nay,  

Công Ty Xe Thồ Mù

01/08/200500:00:00(Xem: 6874)
Bạn,
Theo báo Thanh Niên, tại xóm Chùa, xã Tân Hồng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh có một "công ty" xe thồ gồm 6 thành viên. Với số vốn ban đầu vỏn vẹn 500 ngàn đồng, "công ty" được điều hành bởi "3 ông giám đốc" mù. Từ bao năm nay, lực lượng xe thồ ấy đã chuyên chở hàng ngàn tấn vật liệu xây dựng cho cư dân khắp trong làng, ngoài xóm. Báo Thanh Niên viết về chuyện này như sau.
Gọi là xe thồ mù vì 3 người đàn ông đẩy thồ vốn là 3 anh em ruột bị khiếm thị từ thuở mới lọt lòng. Người anh cả tên là Luân, còn hai cậu em thứ là Thanh và Hiền. Ý tưởng thành lập một "đội quân" bốc vác, chở thuê xuất phát từ anh Luân. Nhà anh Luân có 9 người thì tới 4 người khiếm thị. Bà Thảo, mẹ anh Luân đã ngoài 70 tuổi. Bà bị mù hai mắt từ hồi trẻ. Không hiểu do di truyền hay nguyên nhân nào khác mà các con bà cũng mắc căn bệnh như vậy. Ba anh em trai Luân, Hiền, Thanh cứ vừa sinh ra được vài năm thì mắt mũi kém dần rồi mù hẳn. "Hồi đó, mấy anh em còn bé nên cũng chẳng biết gì. Đến lúc lớn lên mới thấy mình thật vô dụng. Mắt mũi thế này thì làm gì được để nuôi sống gia đình bây giờ" Nhiều hôm mấy mẹ con cứ ngồi ôm nhau mà khóc...", anh Luân xót xa.Mặc dù đã lên huyện, xuống tỉnh, tìm thầy thuốc khắp nơi nhờ chẩn trị nhưng căn bệnh vẫn vô phương cứu chữa. Đã có lúc tuyệt vọng 3 anh em quay về nhà trong tâm trạng chờ đợi cái chết. May mắn, đúng lúc ấy có người hàng xóm mai mối cho mấy anh em lấy vợ. Làng Tiên Du bên cạnh có một cô gái tên Hào hơn anh Luân 3 tuổi. Đi lại một thời gian thì chị Hào đồng ý cưới. Sau đó lần lượt cả hai anh Thanh và Hiền cũng lập gia đình. Điều đặc biệt là 3 cô vợ đều ngoan hiền và khỏe mạnh.

Lập gia đình rồi thì lấy gì mà sống" Ba anh em vẫn tự dằn vặt nhau như vậy. Họ chẳng có nghề ngỗng gì trong tay. 6 con người chỉ biết bó gối ngồi nhà trông chờ vào mấy sào ruộng khoán. Cảnh túng bấn, bần hàn cứ thế hành hạ họ. Anh Luân kể, lúc đó mấy anh em bị hàng xóm khinh miệt lắm. Cũng có người thông cảm thỉnh thoảng đem cho bát cơm, bát canh nhưng cũng chỉ được dăm ba bữa."Không thể sống mãi thế này được. Mình hỏng mắt nhưng còn tay chân, tại sao lại không làm được gì chứ"". Ý nghĩ đó đã thôi thúc ba anh em quyết tâm làm một điều gì đó để nuôi gia đình. Nhưng biết làm gì bây giờ" Ruộng nương người ta chẳng thèm thuê thằng mù làm. Hay là làm cửu vạn, xe thồ nhỉ" Cái nghề ấy đang phất vì trong thôn ngoài xóm, bà con xây dựng nhiều công trình lắm. Nghĩ thế, anh Luân bèn bàn với vợ và hai chú em góp vốn mua xe thồ.
Bạn,
Báo TN viết tiếp: cả cơ nghiệp bán đi cũng chỉ đủ vài trăm nghìn bạc. Ba anh em phải xoay xở mọi cách mới gom góp được 500 ngàn đồng mua xe. Trong làng ngoài xã hễ cứ nhà ai động thổ, xây dựng công trình là đội xe thồ mù lại có mặt để chở cát sỏi, gạch đá. Ban đầu nhìn cảnh này bà con ai cũng ngại. Nhưng được một thời gian người ta mới thấy 3 cặp vợ chồng làm việc khá chăm chỉ, gọn gàng. Đội xe thồ vợ lái, chồng đẩy cứ thể rong ruổi khắp làng trên xóm dưới.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo quốc nội, chưa bao giờ nghề đánh cá dọc các tỉnh duyên hải phía Nam từ Phú Yên trở vào các tỉnh miền Tây Nam phần lâm vào cảnh khốn khó như hiện nay. Giá nhiên liệu tăng, mọi chi phí phục vụ nghề cá đều tăng, nhưng giá sản phẩm lại giảm. Đó là chưa kể việc đánh bắt thất bát kéo dài khiến hàng ngàn tàu lỗ lã, nợ nần chồng chất, ngư dân đang đối mặt với thảm kịch phá sản.
Theo báo quốc nội, các trường đại học VN vưà khai giảng niên học 2005-2006. Đối với sinh viên mới nhập trường thì chỗ ở lý tưởng nhất là nội trú trong Ký túc xá, vì giá rẻ, lại gần trường học, tránh bị "bắt nạt" khi còn bỡ ngỡ với cuộc sống thành thị. Tuy nhiên, theo thống kê của Bộ Giáo dục& Đào tạo CSVN, hiện có tới 80% sinh viên phải ở ngoại trú.
Theo báo Thanh Niên, trên địa bàn tỉnh Quảng Nam, có làng Hòa Phước, xã Hòa Phú, huyện Hòa Vang đang đối mặt với tình trạng thiếu nước uống. Tất cả giếng trong thôn này, đều khô cạn nước mặc dù có giếng sâu hơn 10m. Người dân đang lâm vào tình cảnh khó khăn khi mọi sinh hoạt chỉ phụ thuộc vào con nước thủy triều. Báo TN ghi nhận thực trạng tại làng này như sau.
Theo báo Thanh Niên, tỉnh Bình Định đang đối mặt với cơn đại hạn khủng khiếp nhất trong vòng 30 năm trở lại đây. Nông dân khốn khổ vì hạn hán đến mức phải than rằng "có vắt đất cũng không ra nước". Trong báo cáo khẩn cấp gửi lên cấp trên về tình hình hạn hán, thiếu nước sinh hoạt cho người, nước cho gia súc, ngành nông nghiệp địa phương đã dẫn ra một con số
Theo báo Pháp Luật TPSG, tại thành phố Cần Thơ, một ông giáo hơn 60 tuổi mở trường dạy xem tướng số, trị bệnh, cải tử hoàn sinh, đào tạo giáo sư, bác sĩ thành những nhà tướng số. Trên tờ rơi quảng cáo có ghi số giấy phép được thành lập doanh nghiệp hẳn hoi: Trụ sở doanh nghiệp tư nhân tư vấn Lương Tâm của ông Nguyễn Văn Nhiều tọa lạc tại số 218/10A Trần Hưng Đạo, phường An Nghiệp, quận Ninh Kiều, Thành phố Cần Thơ.
Theo báo quốc nội, từ cuối tháng 8 đến nay, các trường trung, tiểu học trên toàn Việt Nam đã đặt ra nhiều khoản thu để "móc tiền" của phụ huynh học sinh. Quy định thì ít khoản, nhưng thu lại nhiều, mỗi trường thu một kiểu, thậm chí đua nhau "tận thu", công khai mà vẫn "mờ mịt. Đó là thực trạng bức tranh "thu - chi" đầu niên khóa 2005-2006 ở các trường học hiện nay.
Những ngày này, tại miền Tây Nam phần, dòng sông Hậu giang trở nên dữ dội hơn, cuộn nước băng băng vào ruộng đồng. Trên địa bàn vùng ngoại thành của thành phố Cần Thơ, nước lũ đã trắng đồng và gây ra những thiệt hại đầu tiên cho cư dân ở các huyện đầu nguồn. Nhưng lũ cũng mang về nguồn lợi không nhỏ cho người nông dân.
Theo báo quốc nội, tại Biên Hòa có một số cư dân đang kiếm sống bằng nghề nhặt phế liệu. Do phế liệu kim loại "lộ thiên" ngày càng ít, những người nhặt phế liệu phải chuyển sang cách đào, bới để tìm chúng dưới mặt đất. Và, để làm được công việc này có hiệu quả, họ đã áp dụng nguyên lý của máy dò mìn để chế tạo ra máy dò phế liệu có nguồn ngốc từ kim loại như sắt, nhôm, đồng, chì, kẽm v.v...
Theo báo quốc nội, tại Hà Nội, chưa có một thống kê cho biết thành phố này hiện có bao nhiêu đứa trẻ "hành nghề" đi bụi, nhưng chắc chắn con số đó không ít. Có nhiều lý do để những đứa trẻ chọn con đường này, vì mưu sinh, để "trưởng thành", đi cho bằng chúng bằng bạn hay đơn giản chỉ để thoả mãn một thú chơi quái đản nào đấy.
Theo ghi nhận của báo Lao Động, một khảo sát thực tế của các cơ quan chuyên môn trên địa bàn TPSG cho biết, nguyên nhân khiến trẻ em phải bỏ học, lao động sớm chính yếu là bởi đói nghèo. Mọi việc xoay quanh một cái vòng luẩn quẩn: Nhà nghèo phải phụ bố mẹ kiếm sống nên không có thời gian học, không bỏ công sức cho việc học dẫn đến học kém rồi chán học và rồi lại bỏ học để kiếm sống.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.