Hôm nay,  

Tục Thờ Chó Đá

30/01/200600:00:00(Xem: 7330)
Bạn,

Theo báo Người Lao Động, tại một số địa phương ở Việt Nam có tục lệ thờ chó đá. Tuy các nhà nghiên cứu nhân văn chưa tìm ra câu trả lời đầy đủ về vị trí con chó trong đời sống tâm linh của người Việt, nhưng ít nhất có thể khẳng định, người Việt Nam xưa và nay đã có tục lệ này. Bằng chứng là trên hồ Trúc Bạch (Hà Nội) đã từng có đền Cẩu Nhi (chó con) vào khoảng thời nhà Lý nhưng từ lâu đã không có người đến hương khói. Báo NLĐ ghi nhận về tục thờ chó tại vùng quê của tỉnh Hà Tây như sau.

Để tìm hiểu thực hư về tục lệ lạ này, phóng viên báo NLĐ đã tìm đến khu di tích lịch sử đình, chùa thôn Phù Trung, xã Thượng Mỗ, huyện Đan Phượng, tỉnh Hà Tây. Nghe phóng viên hỏi về chỗ thờ chó đá, chắc có vẻ hơi vô lễ nên một chị nhìn phóng viên nhắc khéo "ông Hoàng Thạch chứ!". Bệ thờ ông Hoàng Thạch (còn gọi là Quan Hoàng hay Quan Hoàng Ba) nằm về phía bên trái trước cửa đình, bên trên có một bát hương và mấy chiếc chén. Tượng có tư thế ngồi thu chân về phía trước, cổ đeo một chiếc chuông, cao khoảng 0.5 m. Ông Nguyễn Văn Dự, thủ từ đình cho biết, trước đây bệ thờ chỉ là một tảng đá nhưng cách đây hai năm, dân trong làng đã xây thêm xi măng to để tiện việc đặt lễ. Ngày rằm và mồng một, mọi người vẫn đến đây hương khói, cầu tài, lộc, may mắn. Dân trong làng, kể cả người già nhất đều không biết nguồn gốc tượng ông Hoàng Thạch và cũng không hiểu vì sao lại có tục này dù nó vẫn tồn tại đến ngày nay.

Theo ông Nguyễn Văn Dự việc thờ ông Hoàng Thạch không liên quan gì đến ngôi đình. Đình thôn Phù Trung thờ Thành hoàng là thần Mặt trời và Thần biển. Còn ông Hoàng Thạch vốn trước đây ngự trên một gò cao cách đó khoảng hai trăm mét có hai cây gạo to.Những người thường đến lễ ông Hoàng Thạch đều biết ở xã Phương Đình cạnh bên cũng có một bệ thờ chó đá khác to hơn. Bệ thờ chó đá của làng Địch Vỹ, xã Phương Đình (cũng thuộc huyện Đan Phượng) nằm trong quần thể di tích đình chùa của làng và được gọi là Quan lớn hay Hạ Giái Đại Vương. Tượng Hoàng Thạch này cao hơn một mét, trước mặt có bát hương rất to và một lọ hoa, xung quanh là hơn chục tượng chó nhỏ với nhiều kiểu dáng nằm trong một không gian khá đẹp và tĩnh lặng.

Bạn,

Báo NLĐ viết tiếp: theo truyền thuyết, vào đời nhà Lý có một tảng đá trôi theo sông về đây, dân các làng xung quanh bao nhiêu người ra vớt cũng không nhấc nổi. Khi dân làng Địch Vỹ ra thì chỉ bốn người đã đưa được "ngài" về. Từ đó dân trong làng ăn nên làm ra. Trước đây chỗ thờ ngài còn có hai cây gạo rất to, sáu người dang tay ôm không xuể nhưng khoảng năm 1970 thì bị chặt bỏ. Ngày xưa trước mặt ngài là một dòng sông, muốn vào lễ ngài phải đi cùng lối với đình, chùa song bây giờ khi không còn dòng sông nữa thì dân làng làm một lối đi riêng vào chỗ thờ ngài."

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Các doanh nghiệp kinh doanh siêu thị tại VN đang đau đầu khi giải bài toán chống mất cắp ở siêu thị nhưng không làm phiền khách hàng. Thống kê chưa đầy đủ cho thấy bình quân tỉ lệ
Một mùa trung thu lại đến, tại Sài Gòn và nhiều thành phố ở VN, những món đồ chơi, chiếc lồng đèn nhiều màu sắc, mẫu mã hiện đại của Hoa Lục lại tràn xuống phố. Nhưng ở đây đó
Không một con đường nào ở Đà Nẵng mà dấn ấn của bão ít khốc liệt. Một căn nhà sập xuống vương vấn vài đoạn tôn cong queo, những mái nhà trống rỗng, mái rời đàng mái, tường đứng chơ chơp mặt tiền cũng bị bão xé toang...
Trong ngày 1 tháng 10 vừa qua, cơn bão số 6 khủng khiếp đã tàn phá các tỉnh miền Trung. Theo ghi nhận của báo quốc nội, các tỉnh Thừa Thiên-Huế, Quảng Nam, Quảng Ngãi và thành phố Đà Nẵng đã bị
Theo các nhà khảo cổ học VN, tại miền Tây Nam phần, văn hóa "óc Eo" là nền văn hóa lớn gắn liền với đất nước và con người vùng hạ lưu sông Mê Kông thời cổ. Kiên Giang là địa phương có nhiều di tích khảo cổ học về nền văn hóa óc Eo, trong đó có di tích Đá Nổi nằm trên cánh đồng lúa thuộc ấp Đá Nổi A, xã Thạnh Đông
Theo báo quốc nội, tại miền núi tỉnh Quảng Ngãi có một làng nghề dệt vải thổ cẩm, một loại vải đặc biệt của nhiều sắc dân thiểu số tại VN. Đó là ngôi làng Teng thuộc xã Ba Thành, huyện Ba Tơ. Đây là ngôi làng duy nhất của người Hrê hiện nay còn giữ được nghề dệt thổ cẩm. Gần như toàn bộ phụ nữ các sắc dân thiểu số vùng
Theo báo quốc nội, tại miền Tây Nam phần, có truyền thuyết kể rằng, trong cõi U Minh lam sơn chướng khí có một "vương quốc rắn" do đôi mãng xà thân to mấy trượng trị vì. Cũng ở đây, có những ông thầy bùa đạo hạnh cao thâm dùng tà thuật "khiển" các loài rắn độc theo ý mình. Cũng theo báo quốc nội, trên toàn U Minh Hạ chỉ còn
Trung tuần tháng 9 vừa qua, trên địa bàn tỉnh Khánh Hòa, những cơn lốc xoáy kèm theo mưa, bụi mù mịt bất ngờ xuất hiện tại xã Khánh Phú, huyện miền núi Khánh Vĩnh. Cơn lốc đủ mạnh để cuốn tung tất cả những gì nó gặp trên đường đi. Nhiều gia đình bị thiệt hại về nhà cửa, hoa màu. Những tài sản có giá trị trong chốc lát trở thành đống đổ nát
Theo báo quốc nội, tại miền Tây Nam phần, hàng trăm năm qua, biết bao người dân đã sống nhờ những sản vật do rừng tràm U Minh ban tặng. Nhưng càng ngày con người càng lạm sát tàn bạo cây rừng và tài nguyên dưới tán rừng. Xung quanh khu vực rừng đệm U Minh Thượng và U Minh Hạ hiện có hơn 8 ngàn 500 gia đình cư dân
Theo báo quốc nội, trên địa bàn tỉnh Quảng Nam, tại làng Thu Bồn thuộc xã Duy Thu, huyện Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam, có lăng thờ một nữ thần phù hộ cho những ngư dân, những người sống nghề sông nước, gọi là Lăng Bà Thu Bồn. Hiện nay, Lăng Bà tuy đã mang nhiều nét hoang phế bởi thời gian, nhưng dân địa phương


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.