Hôm nay,  

Quán Cà Phê Bên Ruộng

31/08/200100:00:00(Xem: 5547)
Bạn,
Theo ghi nhận của báo quốc nội, thời gian gần đây, quán cà phê có tiếp viên ăn mặc hở hang và là điểm môi giới mại dâm đã tràn đến vùng quê Việt Nam. Tại tỉnh Bình Thuận, ở khu ngoại thành thị xã Phan Thiết có một loại quán cà phê được giới ăn chơi gọi là quán cà phê “lên bờ, xuống ruộng”. Mới đây, một phóng viên báo Người Lao Động đã được một thổ công hướng dẫn đi khảo sát và ghi nhận rằng các quán phê này rải dọc trên một đoạn đường dài 5km. Trên 5 km đó, nhà cửa vắng vẻ, hai bên đường là những vườn thanh long, những chân ruộng bỏ hoang, nhưng có đến 30 quán cà phê.

Trong chuyến đi “thực tế”, phóng viên NLĐ đã ghé vào một quán trong một vườn cây thanh long gần giao lộ Phan Thiết-Hàm Thuận Bắc. Vừa vào khu vườn, phóng viên này được chủ quán giới thiệu một cô gái trạc ngoài hai mươi, da bánh mật, tay chân phốp pháp, mặc chiếc áo hai dây và chiếc váy ngắn cũn cỡn. Sau khi giới thiệu, cô gái nắm tay khách dẫn ra vườn. Sau ba lần sang phải, rẽ trái, cô gái dẫn khách đến chiếc bàn nhỏ. Vừa ngồi xuống ghế, cô gái ấn vào chiếc công tắc điện trên trụ thanh long. Ánh đèn sáng lên chừng 5 phút. Trong thời gian ấy, chủ quán bưng tới một chiếc khay đựng đĩa hạt dưa, hai cây kẹo cao su, hai chiếc khăn, một thứ nước uống cho cô gái và 1 ly cà phê đá mà khách đã gôi. Chủ quán vừa quay lưng, cô gái tắt đèn, nghiêng người áp sát bộ ngực đồ sộ, thầm thì mời khách đi vào cuộc vui.

Nói về các quán cà phê ở khu vực nói trên, phóng viên cho biết: Mấy năm trước, khi thanh long còn được giá thì chẳng mấy ai cho thuê vườn làm quán. Chủ các quán cà phê thường là các cô ở miền Tây, miền Đông Nam phần ra Phan Thiết, hành nghề tiếp viên chuyển sang mở quán. Trung bình chủ vườn cho thuê diện tích vườn thu được khoảng 5 triệu đồng mỗi năm. Người rộng rãi còn cho thuê luôn căn nhà giữ vườn làm hàng quán. Chủ quán chỉ cần sắm sửa thêm một ít bàn ghế, thức uống, tập hợp một số nữ tiếp viên là có thể hoạt động. Vì là quán mở trong vườn, nên chủ quán không được phép cải tạo vườn theo ý thích. Nếu vườn tốt, lối đi bằng phẳng càng thích, không thì lợi dụng thế mấp mô của vườn, biến thành không gian riêng cho những người uống cà phê thích có em út bên cạnh. Với mục tiêu thu lợi nhuận, chủ quán thường đặt những chiếc bàn bên bờ mương, hoặc dưới ruộng, miễn sao xa khuất, người này không nhìn thấy người kia. Khách đi uống cà phê không phải mua vé vào vườn nhưng phải trả giá cho ly cà phê uống ở đây gấp đôi giá ly cà phê uống ở các quán bình thường. Khách còn chịu khoản bo từ 20 ngàn đến 40 ngàn đồng cho tiếp viên tùy theo gió ngoài trời mát mẻ và gió thoải mái dường nào. Loại quán cà phê lên bờ xuống ruộng không mấy thích những anh hoặc chị đưa người tình đến, tìm chỗ tâm sự. Quán chuộng những anh chàng độc thân hoặc những ai một mình đến quán, tạo điều kiện cho các anh đưa các em đi ăn (tiếng lóng chỉ sự mua bán dâm) khi thấy tin tưởng, quen mặt.

Bạn,
Cũng theo ghi nhận của phóng viên, khi được hỏi về hoạt động của quán, một cô chủ quán nói: “Quán giữa trời được cái không ồn ào. Chuyện ai làm nấy biết. Mình cũng chẳng bày biểu ai. Công an có hỏi mình chỉ nói là thuê tiếp viên bán nước uống.” Theo phóng viên, chuyện ai làm nấy biết có khi diễn ra ngay chỗ ngồi, hoặc lên bờ, hoặc xuống ruộng, nên thu hút không ít khách tìm hoa.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Dân mình có những tật xấu rất là kỳ dị… Thí dụ, vào siêu thị ăn thoải mái. Báo Kiến Thức kể: Mặc dù đã có biển báo "Vui lòng không ăn thử và xé lẻ chùm vải'', thế nhưng nhiều khách hàng vẫn thể hiện sự "kém sang" của mình bằng cách ăn chùa trong siêu thị.
Xăng giả, xăng giả… thế là xe phựt cháy. Bản tin VTC nêu câu hỏi: Đại gia Trịnh Sướng cùng đồng bọn bỏ 3.000 tỷ đồng mua hóa chất pha chế xăng giả thế nào?
Cấm ngư dân đánh cá ở Biển Đông? Cấm thì cứ cấm, ngư dân Việt Nam vẫn ra khơi…. Dân Trí kể chuyện tỉnh Quảng Nam: Ngư dân vẫn đánh bắt cá sau lệnh cấm của Trung Quốc. Ngày 5/6, trao đổi với PV Dân trí, ông Ngô Tấn – Phó Giám đốc Sở NN&PTNT Quảng Nam – cho hay, ông vừa kí văn bản gởi đến UBND các huyện, thành phố, thị xã Duy Xuyên, Thăng Bình, Núi Thành, Tam Kỳ, Hội An, Điện Bàn; các Đồn Biên phòng Cửa khẩu cảng Kỳ Hà, Cửa Đại sau thông báo tạm dừng đánh bắt cá trên biển từ phía Trung Quốc.
Dường như Hải quan Trung Quốc tăng mức độ làm khó hàng Việt Nam xuất cảng qua các cửa khẩu… Báo Pháp Luật kể: Ngày 3-6, đã có ba xe chở vải khi đến cửa khẩu Tân Thanh phải dỡ hàng xuống để cắt lại cuống…
Làng nghề cũng là một điểm hấp dẫn du khách… Thực tế, nếu không kinh doanh du lịch, nhiều làng nghề sẽ bị xóa sổ tại Việt Nam.
Du học sinh Việt Nam sang Nhật quậy quá xá… Thế là bị cấm cửa nhiều cơ sở. Báo Pháp Luật kể: Đại sự quán Nhật Bản tại Việt Nam vừa phát đi thông báo, từ ngày 1-6 đến ngày 1-12-2019, cơ quan này không chấp nhận 11 cơ sở tư vấn du học của Việt Nam đại diện nộp hồ sơ xin cấp visa.
Nơi nào cũng ô nhiễm… Từ không khí cho tới sông rạng, từ góc phố ồn ào khói xe cho tới các khu nhà nồng nặc khói thuốc… Thế là bệnh ung thư. Thời Báo Tài Chính kể: Liên hợp quốc kêu gọi đánh thuế ô nhiễm.
Khi cá Ông từ trần… lòng người cũng hoang mang. Bản tin Kênh 14 kể chuyện Phan Thiết: Ngày 29/5, các ngư dân phường Mũi Né, thành phố Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận phát hiện xác một cá Ông lụy ngoài khơi, sau đó tiến hành kéo vào bờ tổ chức an táng theo phong tục địa phương.
Dùng hình ảnh từ camera để sẽ phạt nguội người phạm luật giao thông… Đó là một chiến thuật mới để giảm các vi phạm, và cũng để giảm tai nạn giao thông.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.