Hôm nay,  

Nước Mạt Dân Nghèo

30/01/200000:00:00(Xem: 6892)
Bạn thân,
Vẫn còn nhớ có lần bạn hỏi về tình hình từ thiện Phật Giáo trong nước, và bạn nhắc tới một thời của Phật Giáo vào đời. Hôm nay tình cờ đọc trên tờ Phụ Nữ, thấy chuyện cảm động, nên ghi cho bạn đọc lại. Mặc dù không nói hết được chuyện Phật Giáo quê nhà (nói hết thì sẽ có chuyện liền, tôi nhát lắm, biết sợ tù rồi), nhưng cũng phần nào cho bạn hiểu. Nhà nước không lo cho dân, thì tôn giáo phải lo vậy. Bài báo trích như sau.

Cơ sở từ thiện nuôi dạy thanh thiếu niên khiếm thị Kỳ Quang (số 154/ 4A Lê Hoàng Phái, P. 17 Gò Vấp, TP. SG) do Thượng Tọa Thích Thiện Chiếu, chủ trì chùa Kỳ Quang sáng lập, hoạt động đến nay đã được 5 năm. Các em ở đây ngày được ăn ba bữa cơm, sáng học nhạc, chiều học chữ. Các em lớn được giáo dục phải chăm sóc các em nhỏ. Ngoài hai giáo viên thường xuyên ở cơ sở để phụ đạo thêm cho các em vào buổi tối, 7 bảo mẫu, cấp dưỡng tình nguyện, còn có sự cộng tác của 20 giáo viên Trường Khiếm thị Nguyễn Đình Chiểu đến dạy các em học chữ. Đã có 11 em mù ở đây học lên cấp II.

Ngày đầu thành lập cơ sở, chỉ có 3 em mù ở CLB Bừng Sáng đến ở. Nhưng rồi tiếng đồn lan dần, số trẻ mù mồ côi cha mẹ, hoặc mồ côi cha hoặc mẹ nhưng gia đình hoàn cảnh quá khó khăn, được phật tử các nơi giới thiệu về ngày càng nhiều. Ngoài ra còn có những đứa trẻ bất hạnh thể xác bị chính cha mẹ đẻ bỏ rơi... Có hôm nhà chùa mở cửa đã thấy một đứa trẻ đỏ hỏn oa oa, cũng có hôm có đứa chỉ 3 - 4 tuổi, đôi mắt đục ngầu lần mò từng bước vào chùa... Hỏi cha mẹ ở đâu, các em chỉ biết gào lên “mẹ ơi mẹ ơi...”. Số lượng cứ tăng dần, nay đã là 106 em với nhiều dạng khuyết tật khác nhau.

Em Nguyễn Văn Thọ ở đây đã được 4 năm. Hai chị em Thọ mồ côi, lưu lạc từ Bắc vào Nam kiếm sống, ngủ ở ga Hòa Hưng... Thọ dạo ấy chỉ mới 10 tuổi, bị những đứa bụi đời lớn bắt nạt, hành hạ khiến em bị bệnh tâm thần... Hôm một phật tử đưa Thọ vào chùa, chân tay em chi chít những vết vừa thẹo vừa phỏng, do bị bọn “đàn anh” dùng thuốc lá chích lên người. Được sự chăm sóc của các dì bảo mẫu, tinh thần của Thọ dần khá lên. Chị gái của Thọ cũng được cơ sở cưu mang và ở lại phụ các dì bảo mẫu chăm sóc các em nhỏ.

Còn ML. thì bị mẹ bỏ trước cổng chùa lúc vài ngày tuổi, nay em đã được 13 tháng. MK - 8 tháng đã bị bỏ trước cổng chùa cách đây một tháng... Không biết tên họ các em là gì, sư thầy bèn quyết định lấy họ của thầy quản lý Mai Văn Phúc để đặt tên cho các em... Trường hợp của em Bình An, thật đáng thương. Cậu bé bị xe đụng, nằm ngất, một người đi đường tốt bụng đã đưa em đến bệnh viện, rồi cất công đi tìm cha mẹ của em, thậm chí đăng báo nhưng vẫn bặt tin. Bình An lúc đó đã 5 tuổi... nhưng do bị điếc nên em cũng không thể cho biết cha mẹ là ai, ở đâu. Cuối cùng em được đưa đến đây, cái tên Mai Bình An cũng do thầy Mai Văn Phúc đặt cho.
Người bạn cùng tuổi, cùng câm điếc với An là Nguyễn Anh Tuấn, hoàn cảnh cũng thương tâm không kém... Cha bỏ mẹ con em đi lấy vợ khác; từ Đà Nẵng bà mẹ dắt con vào Nam may vá kiếm sống qua ngày, tuy khó khăn nhưng mẹ con có nhau. Một hôm, Tuấn chẳng hiểu vì sao mẹ cứ khóc mãi, rồi cậu được mẹ đưa đến đây, mọi người giải thích cho cậu bé câm điếc hiểu là mẹ bận đi làm và nó cần đi học... Được hơn một tháng, lúc nửa đêm, một chiếc xe cứu thương ghé đến cơ sở. Người dì của Tuấn cho mọi người biết là mẹ Tuấn đã chết vì ung thư, xe bệnh viện đang đưa xác mẹ của em về. Yêu cầu cuối đời của mẹ là cho đứa con trai của bà đưa bà về cõi âm. Thằng bé vội vàng theo chân dì về quê. Chôn mẹ xong, Tuấn được đưa về cơ sở... Người dì nói mình cũng nghèo, con đông…

Hiện Bình An và Anh Tuấn được các dì, hoặc các thầy đưa đón đi học mỗi ngày ở trường điếc Hy Vọng... Cô bảo mẫu Lâm Thị Kiều cho biết: “Nhà trường yêu cầu mua máy trợ thính cho hai đứa, nhưng cơ sở khó khăn trăm bề, chẳng biết lấy tiền đâu ra. ở đây mỗi em một hoàn cảnh, cảnh nào cũng đầy nước mắt. Thật may có những tấm lòng vàng của các sư thầy và của bá tánh giúp cho những cuộc đời bất hạnh có thêm được chút niềm vui sống”.

Bạn thân,
Tôi không cầm được nước mắt. Dân mình nghèo tới thê thảm. Chế độ càng khắc nghiệt, đời dân càng khổ. Làm cho nước nghèo dân mạt, tội này biết bao giờ các lãnh tụ gột rửa nổi bạn nhỉ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hóa ra, tài xế xe hàng đường xa ưa xài ma túy là chyện có thiệt. Bản tin VOV kể: Sau 1 tháng đồng loạt kiểm tra, lực lượng nghiệp vụ Công an TPSG và các quận huyện phát hiện 31 tài xế xe container và xe khách dùng ma tuý. Qua đó đã lập biên bản và bàn giao những tài xế này cho công an địa phương quản lý và đưa đi cai nghiện bắt buộc. Cậu Kim tới rồi, theo báo Tiền Phong: Xe bọc thép hộ tống Chủ tịch Triều Tiên Kim Jong Un về Hà Nội.
Quan họ tưng bừng lễ hội... Cũng là một độc chiêu của ngành du lịch Việt Nam. Báo Tin Tức kể: Tối 23/2, Tỉnh ủy, HĐND, UBND, Ủy ban MTTQ Việt Nam tỉnh Bắc Ninh tổ chức chương trình Về miền Quan họ và kỷ niệm 10 năm Dân ca Quan họ Bắc Ninh được UNESCO công nhận là Di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại với chủ đề “Rạng rỡ miền Quan họ”.
Vậy rồi Tết cũng qua... Sau vui chơi mệt nhọc, là kinh doanh mệt nhọc... Báo Doanh Nghiệp VN kể: Tết Kỷ Hợi, người Việt chi 360 tỷ đồng ăn bánh kẹo ASEAN... Theo thống kê của Tổng cục Hải quan, bánh kẹo, ngũ cốc từ ba nước Thái Lan, Indonesia và Malaysia đổ về Việt Nam nhiều nhất trong tháng 1/2019 - tháng cao điểm mua sắm bánh kẹo cho dịp Tết Kỷ Hợi 2019.
Ngoài phố dĩ nhiên là đầy nỗi lo, đủ thứ chuyện bắt cóc, đụng xe, bạo hành... nhưng trong trường học cũng nguy ngập đủ thứ.
Chuyện rất buồn ở cõi này, khi con gái xin chết sớm, vì gia đình khổ quá... Báo Gia Đình Mới kể chuyện tại Hà Nội: Cô gái xin bố được chết vì không có tiền chữa bệnh... Mang một 'án tử' trên đầu do bệnh trọng, cô gái trẻ Nguyễn Trà My (sinh năm 2002, ở tại Kim Ngưu, Hà Nội) trách móc bố sao không để con chết cho thanh thản.
Hà Nội tưng bừng chờ đón hội nghị thượng đỉnh giữa Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump và Chủ Tịch Bắc Hàn Kim Jong Un... Thế là, có anh thợ hớt tóc muốn kiểu tóc hai lãnh tụ đi đầy đường phố...
Vậy là bóng đá Việt Nam cũng kiếm được một vị trí đáng kiêng nể, tuy là chưa lên chức vô địch thiên hạ...
Bản tin TTXVN kể về lễ tưởng niệm một nhà thơ lớn: Ngày 19/2 (tức ngày Rằm tháng Giêng năm Kỷ Hợi), tại Từ đường Nguyễn Khuyến, thôn Vị Hạ, xã Trung Lương, huyện Bình Lục, tỉnh Hà Nam, đã diễn ra Lễ dâng hương tưởng niệm 110 năm ngày mất nhà thơ Nguyễn Khuyến.
Lư hương trước tượng đài Đức Thánh Trần Hưng Đạo bị dọn đi... Để dân chúng khỏi tới biểu tình, thắp hương, phản đối Trung Quốc trước tượng đài?
Có thiệt là Thần Tài giúp người cúng kiếng hay không? Hay chỉ là tấm lòng với cõi vô hình thôi, chứ thực tế không có vị nào giúp mình cõi này kiếm tiền?


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.