Hôm nay,  

Nước Mạt Dân Nghèo

30/01/200000:00:00(Xem: 6936)
Bạn thân,
Vẫn còn nhớ có lần bạn hỏi về tình hình từ thiện Phật Giáo trong nước, và bạn nhắc tới một thời của Phật Giáo vào đời. Hôm nay tình cờ đọc trên tờ Phụ Nữ, thấy chuyện cảm động, nên ghi cho bạn đọc lại. Mặc dù không nói hết được chuyện Phật Giáo quê nhà (nói hết thì sẽ có chuyện liền, tôi nhát lắm, biết sợ tù rồi), nhưng cũng phần nào cho bạn hiểu. Nhà nước không lo cho dân, thì tôn giáo phải lo vậy. Bài báo trích như sau.

Cơ sở từ thiện nuôi dạy thanh thiếu niên khiếm thị Kỳ Quang (số 154/ 4A Lê Hoàng Phái, P. 17 Gò Vấp, TP. SG) do Thượng Tọa Thích Thiện Chiếu, chủ trì chùa Kỳ Quang sáng lập, hoạt động đến nay đã được 5 năm. Các em ở đây ngày được ăn ba bữa cơm, sáng học nhạc, chiều học chữ. Các em lớn được giáo dục phải chăm sóc các em nhỏ. Ngoài hai giáo viên thường xuyên ở cơ sở để phụ đạo thêm cho các em vào buổi tối, 7 bảo mẫu, cấp dưỡng tình nguyện, còn có sự cộng tác của 20 giáo viên Trường Khiếm thị Nguyễn Đình Chiểu đến dạy các em học chữ. Đã có 11 em mù ở đây học lên cấp II.

Ngày đầu thành lập cơ sở, chỉ có 3 em mù ở CLB Bừng Sáng đến ở. Nhưng rồi tiếng đồn lan dần, số trẻ mù mồ côi cha mẹ, hoặc mồ côi cha hoặc mẹ nhưng gia đình hoàn cảnh quá khó khăn, được phật tử các nơi giới thiệu về ngày càng nhiều. Ngoài ra còn có những đứa trẻ bất hạnh thể xác bị chính cha mẹ đẻ bỏ rơi... Có hôm nhà chùa mở cửa đã thấy một đứa trẻ đỏ hỏn oa oa, cũng có hôm có đứa chỉ 3 - 4 tuổi, đôi mắt đục ngầu lần mò từng bước vào chùa... Hỏi cha mẹ ở đâu, các em chỉ biết gào lên “mẹ ơi mẹ ơi...”. Số lượng cứ tăng dần, nay đã là 106 em với nhiều dạng khuyết tật khác nhau.

Em Nguyễn Văn Thọ ở đây đã được 4 năm. Hai chị em Thọ mồ côi, lưu lạc từ Bắc vào Nam kiếm sống, ngủ ở ga Hòa Hưng... Thọ dạo ấy chỉ mới 10 tuổi, bị những đứa bụi đời lớn bắt nạt, hành hạ khiến em bị bệnh tâm thần... Hôm một phật tử đưa Thọ vào chùa, chân tay em chi chít những vết vừa thẹo vừa phỏng, do bị bọn “đàn anh” dùng thuốc lá chích lên người. Được sự chăm sóc của các dì bảo mẫu, tinh thần của Thọ dần khá lên. Chị gái của Thọ cũng được cơ sở cưu mang và ở lại phụ các dì bảo mẫu chăm sóc các em nhỏ.

Còn ML. thì bị mẹ bỏ trước cổng chùa lúc vài ngày tuổi, nay em đã được 13 tháng. MK - 8 tháng đã bị bỏ trước cổng chùa cách đây một tháng... Không biết tên họ các em là gì, sư thầy bèn quyết định lấy họ của thầy quản lý Mai Văn Phúc để đặt tên cho các em... Trường hợp của em Bình An, thật đáng thương. Cậu bé bị xe đụng, nằm ngất, một người đi đường tốt bụng đã đưa em đến bệnh viện, rồi cất công đi tìm cha mẹ của em, thậm chí đăng báo nhưng vẫn bặt tin. Bình An lúc đó đã 5 tuổi... nhưng do bị điếc nên em cũng không thể cho biết cha mẹ là ai, ở đâu. Cuối cùng em được đưa đến đây, cái tên Mai Bình An cũng do thầy Mai Văn Phúc đặt cho.
Người bạn cùng tuổi, cùng câm điếc với An là Nguyễn Anh Tuấn, hoàn cảnh cũng thương tâm không kém... Cha bỏ mẹ con em đi lấy vợ khác; từ Đà Nẵng bà mẹ dắt con vào Nam may vá kiếm sống qua ngày, tuy khó khăn nhưng mẹ con có nhau. Một hôm, Tuấn chẳng hiểu vì sao mẹ cứ khóc mãi, rồi cậu được mẹ đưa đến đây, mọi người giải thích cho cậu bé câm điếc hiểu là mẹ bận đi làm và nó cần đi học... Được hơn một tháng, lúc nửa đêm, một chiếc xe cứu thương ghé đến cơ sở. Người dì của Tuấn cho mọi người biết là mẹ Tuấn đã chết vì ung thư, xe bệnh viện đang đưa xác mẹ của em về. Yêu cầu cuối đời của mẹ là cho đứa con trai của bà đưa bà về cõi âm. Thằng bé vội vàng theo chân dì về quê. Chôn mẹ xong, Tuấn được đưa về cơ sở... Người dì nói mình cũng nghèo, con đông…

Hiện Bình An và Anh Tuấn được các dì, hoặc các thầy đưa đón đi học mỗi ngày ở trường điếc Hy Vọng... Cô bảo mẫu Lâm Thị Kiều cho biết: “Nhà trường yêu cầu mua máy trợ thính cho hai đứa, nhưng cơ sở khó khăn trăm bề, chẳng biết lấy tiền đâu ra. ở đây mỗi em một hoàn cảnh, cảnh nào cũng đầy nước mắt. Thật may có những tấm lòng vàng của các sư thầy và của bá tánh giúp cho những cuộc đời bất hạnh có thêm được chút niềm vui sống”.

Bạn thân,
Tôi không cầm được nước mắt. Dân mình nghèo tới thê thảm. Chế độ càng khắc nghiệt, đời dân càng khổ. Làm cho nước nghèo dân mạt, tội này biết bao giờ các lãnh tụ gột rửa nổi bạn nhỉ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Giang hồ lúc nào cũng có chuyện. Nơi cao cấp sẽ là đòn phép giang hồ kiểu Chính Trị Bộ thanh trừng nhau. Thấp hơn là giang hồ đường phố... Báo Sao Star kể chuyện Sài Gòn: Hai nhóm giang hồ Sài Gòn hỗn chiến như phim chưởng, một người tử vong.
Đôi khi có những cái bất ngờ trong đời... khi đi lao động xuất khẩu, ai cũng hy vọng đổi đời, sẽ thăng tiến kinh tế... nhưng đâu ai ngờ họa lớn tiềm ẩn nơi đường xa.
Có chuyện mua ghế cả tỷ đông chăng? Rằng thưa là có. Mua ghế tốn bộn bạc. Đó là lời cáo buộc của một ông quan lớn, đã về hưu từ lâu.
Làm đẹp là làm cho đẹp hơn… nếu đã sẵn có nhan sắc. Nhưng nếu kém người, làm đẹp là phải nhờ tới dao kéo… Thế là nguy hiểm, khi gặp thẩm mỹ dỏm.
Bi thảm vì xe cũ: báo Người Lao Động kể rằng hàng ngàn tài xế sắp mất việc vì taxi hết niên hạn. Bộ Giao thông Vận tải đã bác đề nghị xin nới niên hạn taxi thêm 12 tháng, đồng thời yêu cầu Hiệp hội Taxi Hà Nội vận động hội viên chấp hành theo Nghị định 86 về niên hạn taxi...
Nếu Việt Nam không có tham nhũng? Nghĩa là, nếu nghiêm ngặt, không có tham nhũng? Xã hội sẽ không chạy bình thường được, có thể thấy như thế. Bởi vì, lương cán bộ không sống nổi. Chúng ta từng đọc thấy có một số công an bỏ nghề, xin xuất ngũ để vào Sài Gòn kiếm nghề khác mưu sinh, vì lương công an không sống nổi. Huống gì là lương công nhân…
Hình như ngộ độc là chuyện quanh năm. Không nơi này là chỗ nọ, không đau bụng nhiều thì đau bụng ít… ăn cơm xong, may mà chưa đi bệnh viện là mừng.
Nhiều báo đăng tin: Ngày 8/12, Bộ Công an có quyết định khởi tố, bắt tạm giam ông Đinh La Thăng, nguyên Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải (2011-2016), Chủ tịch Hội đồng thành viên Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam (2008-2011), Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam (2005-2008) -- vì làm PVN mất 800 tỷ đồng.
Cứ tưởng là qua mặt Hoa Kỳ, vậy mà chuyện thép Tàu với thép Việt bị lộ rồi. Báo Pháp Luật mới nêu câu hỏi: Vì sao Mỹ áp thuế trừng phạt 'khủng' lên thép Việt? Ai nói rằng Trump hài lòng với Trọng và Fook? Vậy mà phạt thuế tới 265%...
Kinh tế Việt Nam hiện nay tốt hơn 50 năm về trước? Dĩ nhiên, bởi vì người dân đa số hài lòng vì có điện thoại di động, có tiệm Internet để vào gửi email hay chơi game... Nhưng có những cái tốt đẹp ở Miền Nam đã bị xóa sô hẳn.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.