Hôm nay,  

Chuyện Seagames 2003

06/07/200100:00:00(Xem: 5080)
Bạn,
Theo báo Tuổi Trẻ, trong ba tuần qua, việc đấu thầu xây sân vận động trung tâm của Khu Liên hợp thể thao VN Mễ Trì, Hà Nội là đề tài bàn tán trong giới thể thao lẫn kiến trúc là đề tài bàn tán trong giới thể thao kiến trúc. Tuy nhiên với những trục trặc trong việc duyệt xét nhà thầu, các chuyên viên cho rằng việc xây dựng sân vận động trung tâm khó có thể hoàn tất để phục vụ SEA Games 2003. Một trong những lời khẩn cầu khẩn thiết mà giới thể thao, xây dựng, kiến trúc muốn đề đạt với chính phủ CSVN là không nên thúc đẩy tiến độ xây sân vận động trung tâm bằng mọi giá cho kịp SEA Games 2003. Người xưa đã nói dục tốc bất đạt, còn ngày nay ai cũng thừa hiểu cái gì làm gấp thì hay làm dối.

Từ những yêu cầu trên, giới thể thao trong nước đã đặt vấn đề rằng “nếu không có sân vận động trung tâm thì liệu VN có thể đăng cai tổ chức SAE Games 2003 được không"”. Câu hỏi này đã được phóng viên TT nêu lên với trên 10 quan chức có kinh nghiệm tổ chức các giải thể thao lớn ở VN, và tất cả đều chung một ý khi trả lời: Vẫn tổ chức được nhưng dĩ nhiên không thật quy mô như mong muốn. Theo các quan chức này thì sân vận động trung tâm thật ra chỉ để tổ chức lễ khai mạc, bế mạc, bóng đá và điền kinh. Báo TT cho biết: hiện nay, trước tình hình thực tế là sân vận động trung tâm thuộc khu liên hợp khó thể hoàn thành kịp thời gian, quan điểm của ngành thể thao là chọn sân Hà Nội làm nơi thay thế. Tuy phương án này chỉ mới manh nha nhưng các chuyên viên có kinh nghiệm trong ngành thể thao đã phân tích cho thấy sân Hà Nội khó đảm đương tốt hơn sân Thống Nhất (sân Cộng Hòa cũ) ở Sài Gòn. Trong đó vấn đề quan trọng nhất là các đường phố bao quanh sân Hà Nội quá nhỏ, không bảo đảm việc lưu thông khi dồn về đây một lượng khán giả lớn, chưa kể các quan chức cao cấp các nước sẽ có mặt đông đảo tại lễ khai mạc-bế mạc SEA Games. Khó khăn này đã thể hiện ở các trận Tiger Cup 98 khi mất cả 1 giờ sau trận đấu mới giải tỏa hết lượng khán giả.

Bạn,
Cũng theo báo TT, thành phố Sài Gòn có khả năng tổ chức SEA Games 2003 với nhiều ưu thế hơn Hà Nội. Để chứng minh cho điều này, báo TT đã phân tích như sau: thứ nhất là sân vận động Thống Nhất có sức chứa 22,000 khán giả, tương đương sân Hà Nội. Có khó khăn chung như sân Hà Nội về mặt bằng vì không đủ để đặt hệ thống ray cho camera nhằm xác định thứ hạng ở cự ly ngắn môn điền kinh, nhưng lại có ưu thế hơn về lưu thông với các đường bao quanh rộng rãi và có cả bãi đậu xe cho khách VIP. Thứ hai là cơ sở vật chất của Sài Gòn đầy đủ hơn hẳn Hà Nội, với hàng loạt nhà thi đấu đủ sức tổ chức các giải thể thao lớn như Tân Bình, Phan Đình Phùng, Vân Đồn, và sắp tới là CLB Phú Thọ, CLB Nguyễn Du. Ngay các sân tập phục vụ cho gần 20 đội bóng đá nam vàv nữ, Sài Gòn có đầy đủ khả năng hơn các Hà Nội với các sân Tao Đàn, Hoa Lư, QK7, Phú Mỹ Hưng, TDTT 2. Thứ ba là cơ sở vật chất các tỉnh thành quanh Sài Gòn như Đồng Nai, Long An, Vũng Tàu, Đồng Tháp hoàn toàn đủ sức để “chia lửa” trong việc tổ chức SEA Games, hơn hẳn các địa phương gần Hà Nội. Bên cạnh đó, đường sá lưu thông giữa Sài Gòn và các tỉnh lân cận này cũng khá thuận tiện. Ngay đối với những sân xa nhất nhưng có sân bãi tốt nhất là Cao Lãnh cũng chưa đến 150 km. So ra vẫn thuận tiện hơn SEA Games 21 với các địa điểm thi đấu là Kuala Lumpur, Johor, Penang cách nhau 600-1,000 km.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có phải ngoại ngữ là khó nhất trong các môn học? Có lẽ như thế. Nhưng đối với nhiều người, Toán hay Lý Hóa mới khó nhất, hay Sử hay Địa mới khó nhất… Vấn đề là cần môi trường thuận tiện. Thí dụ, nếu truyền hình CNN kênh tiếng Anh hằng ngày phát hình tại Việt Nam, có lẽ nhiều học sinh sẽ giỏi tiếng Anh hơn từ ngày thơ ấu. Không có môi trường thuận lợi để học ngoại ngữ, sẽ học gian nan hơn.
Vậy là kiều hối chảy vào nước ào ạt… bất kể qua kênh chính thức hay bán chính thức, hay không chính thức. Kiểm toán cho đúng cũng khó, chỉ có cách suy đoán rằng phước đức của chế độ vẫn còn vững vàng, ít nhất là về mặt thu hút kiều hối. Chỉ có cách suy nghĩ kiểu tâm linh mới giải thích được, có lẽ.
Vậy là trật đường rầy, câu chuyện tưởng như chỉ có trong truyện thần thoại của thế kỷ 19 hay thế kỷ 20. Đúng là trật đường rầy xe lửa.
Có phải đào tạo 9.000 Tiến Sĩ sắp tới chỉ là một cách để các quan chức củng cố cho chế độ vững vàng thêm vài thập niên? Có phải tất cả con cháu của mấy trăm ủy viên Bộ Chính Trị sẽ được cầm tiền chính phủ để đi học Tiến sĩ, Thạc sĩ theo đề án mới, và rồi một số sẽ kết hôn với Việt kiều để ở lại nằm vùng, phần còn lại sẽ về VN thay ba mẹ để cai trị VN thêm vài thập niên nữa?
Đàn ông có giá bao nhiêu? Bạn thử suy đoán xem? Một ngàn đô la hay một triệu đôla? Tất nhiên là tùy… vì không phải ai cũng có giá như ai. Vì như cuộc đời của Albert Einstein vĩ đại hơn biết bao nhiêu người đời thương như mình.
Sinh viên là người đi học bậc cao đẳng hay bậc đại học… Trong lịch sử nhân loại, sinh viên thường là thế hệ đi đầu của những cuộc cách mạng. Gần như bất cứ biến động nào trong lịch sử cũng nhìn thấy bóng dáng của sinh viên.
Vậy là lại ngộ độc. Cũng ở trường mầm non. Có vẻ như các trường mầm non không bận tâm về chuyện nhà bếp? Hay phải chăng, có gì mờ ám trong việc đi chợ cho trường mầm non?
Nhạc bolero có phải là bước thụt lùi? Hỏi như thế, có công bằng không, trong khi các loại nhạc thường gọi là “nhạc sang” chủ yếu là nhạc cũ từ hơn nửa thế kỷ qua? Tính vê thời gian, nhạc nào thụt lùi hơn? Nhưng dân Miền Nam ưa nhạc bolero chủ yếu là cảm xúc hoài niệm vê cái gì rất mực VNCH... Và chẳng nguy hiểm gì cả.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.