Hôm nay,  

Những Người Hết Đất

03/08/200400:00:00(Xem: 6625)
Bạn,
Thời gian gần nay, nhiều nông dân ở các quận vùng ven thành phố Sài Gòn đã bán tất cả đất đai với hy vọng đổi đời. Trong tình hình giá đất ngoại thành tăng cao do giới đầu tư địa ốc đổ xô mua, một nông dân nghèo bán vài sào đất, trong phút chốc, có bạc tỉ trong tay. Tiền nhiều quá, lại đến bất ngờ và lạ lẫm như trong mơ khiến có nông dân không kiểm soát nổi, xài phung phí, trượt dài cho đến khi trắng tay. Ngược lại, có nông dân biết tính toán, dùng đồng tiền "đất cho" để làm giàu. Báo Lao Động viết như sau.
Anh Cu ở phường Long Phước, quận 9, mới 18 tuổi đã có mấy mẫu đất của ông bà để lại. Cu bán luôn hai mẫu rưỡi, Cu không nói bao nhiêu nhưng bà con biết là cả đống vàng. Cu không mần ăn chi nữa, suốt ngày bia rượu, chơi xe. Ai ca tụng anh Cu vài câu là có ngay một bữa nhậu. Tiền nhiều do bán đất nhưng anh Cu ảo tưởng là mình có tài , biết làm giàu. Và để tỏ ra mình là "bậc quyền quý" ở thôn, anh Cu ra lệnh ai gọi anh bằng "cậu Hai", cậu sẽ đãi bia uống.
Thế là anh Cu được gọi bằng cậu Hai suốt ngày. Chẳng bao lâu cậu Hai hết tiền, hết bạc, hết đệ tử. Cậu bán xe, bán nhà và hiện đang ở đậu nhà người bà con và đi làm mướn. Đệ tử lại gọi cậu Hai là "thằng Cu" như trước.

Phía trên chỗ đất anh Cu, ở ấp Long Đại, còn có "đại gia" T, 50 tuổi, một vợ 4 con. Từ khi bán đất,, nơi "làm việc" của ông T là các quán bia ôm, "nhân viên" là các em váy cực ngắn. Ông là người đầu tiên phá giá tiền bo ở các quán vùng ven. Dân thường bo mỗi suất 50 ngàn đồng thì ông nâng giá 200 ngàn đồng, "hàng đẹp" đổ về ông đông như tôm càng xanh. Ông chơi bời nổi tiếng đến độ các quán "bia tay cầm" trong vùng chỉ cần đón ông rồi là treo biển miễn tiếp khách. Chơi chưa đầy 3 năm, ông sạt nghiệp. Trong một cuộc cãi nhau với vợ, vợ ức quá tạt cho ông một nồi nước sôi. Đúng là tiền mất tật mang.
Sánh mặt với dân quận 9, là dân quận 2,- nơi giá đất cao vòi vọi. Anh Tư A, 40 tuổi, bán 3 mẫu đất. Không động tay làm, chỉ chơi thôi. Vợ Tư A cũng "đánh đu" theo, se sua ăn diện. Con cái cũng chẳng kém cạnh, đua đòi ngựa xe, không học hành gì sất. Cuối cùng thì đất hết, nhà cũng phải bán. Mộ của mẹ cũng phải bốc đi chỗ khác vì đất hương hoả bán hết cho người ta. Cả nhà nay đang ở đậu.
Bạn,
Cũng theo báo Lao Động, có những nông dân biết tính toán, đã thành danh trong lĩnh vực bán đất rồi kinh doanh đất để làm giàu ở miệt quận 2, quận 9, nơi "nhạy cảm" nhất về giá đất. Báo LĐ kể về trường hợp 1 nông dân tên Dũng , số đất gia đình không nhiều như người khác, nhưng lại có cái đầu nhạy bén làm ăn. Dũng ngắm những miếng đất "đẹp" trong vùng để mua. Sau đó, câu các đại gia Sài Gòn về bán lại. Năm nay mới 30 tuổi mà Dũng ở trong một biệt thự sân vườn rộng rãi, đi giao dịch mua bán bằng xe hơi, oai vệ như một ông chủ lớn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có phải ngoại ngữ là khó nhất trong các môn học? Có lẽ như thế. Nhưng đối với nhiều người, Toán hay Lý Hóa mới khó nhất, hay Sử hay Địa mới khó nhất… Vấn đề là cần môi trường thuận tiện. Thí dụ, nếu truyền hình CNN kênh tiếng Anh hằng ngày phát hình tại Việt Nam, có lẽ nhiều học sinh sẽ giỏi tiếng Anh hơn từ ngày thơ ấu. Không có môi trường thuận lợi để học ngoại ngữ, sẽ học gian nan hơn.
Vậy là kiều hối chảy vào nước ào ạt… bất kể qua kênh chính thức hay bán chính thức, hay không chính thức. Kiểm toán cho đúng cũng khó, chỉ có cách suy đoán rằng phước đức của chế độ vẫn còn vững vàng, ít nhất là về mặt thu hút kiều hối. Chỉ có cách suy nghĩ kiểu tâm linh mới giải thích được, có lẽ.
Vậy là trật đường rầy, câu chuyện tưởng như chỉ có trong truyện thần thoại của thế kỷ 19 hay thế kỷ 20. Đúng là trật đường rầy xe lửa.
Có phải đào tạo 9.000 Tiến Sĩ sắp tới chỉ là một cách để các quan chức củng cố cho chế độ vững vàng thêm vài thập niên? Có phải tất cả con cháu của mấy trăm ủy viên Bộ Chính Trị sẽ được cầm tiền chính phủ để đi học Tiến sĩ, Thạc sĩ theo đề án mới, và rồi một số sẽ kết hôn với Việt kiều để ở lại nằm vùng, phần còn lại sẽ về VN thay ba mẹ để cai trị VN thêm vài thập niên nữa?
Đàn ông có giá bao nhiêu? Bạn thử suy đoán xem? Một ngàn đô la hay một triệu đôla? Tất nhiên là tùy… vì không phải ai cũng có giá như ai. Vì như cuộc đời của Albert Einstein vĩ đại hơn biết bao nhiêu người đời thương như mình.
Sinh viên là người đi học bậc cao đẳng hay bậc đại học… Trong lịch sử nhân loại, sinh viên thường là thế hệ đi đầu của những cuộc cách mạng. Gần như bất cứ biến động nào trong lịch sử cũng nhìn thấy bóng dáng của sinh viên.
Vậy là lại ngộ độc. Cũng ở trường mầm non. Có vẻ như các trường mầm non không bận tâm về chuyện nhà bếp? Hay phải chăng, có gì mờ ám trong việc đi chợ cho trường mầm non?
Nhạc bolero có phải là bước thụt lùi? Hỏi như thế, có công bằng không, trong khi các loại nhạc thường gọi là “nhạc sang” chủ yếu là nhạc cũ từ hơn nửa thế kỷ qua? Tính vê thời gian, nhạc nào thụt lùi hơn? Nhưng dân Miền Nam ưa nhạc bolero chủ yếu là cảm xúc hoài niệm vê cái gì rất mực VNCH... Và chẳng nguy hiểm gì cả.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.