Hôm nay,  

Những Đứa Trẻ Đi Mót Lúa

16/05/200100:00:00(Xem: 5394)

Bạn,
Theo báo Tuổi Trẻ, vào thời điểm thu hoạch lúa, trên những cánh đồng miền Tây đâu đâu cũng thấy những người gặt lúa thuê. Họ tổ chức thành đoàn, có nơi gọi là phường gặt, và cũng đi theo họ là những đứa trẻ đen đủi, nhem nhuốc bùn đất, đứa thì giữ ghe, giữ vịt, đứa mò cua, bắt ốc, đứa cõng em, có cả những đứa gồng lưng cắt lúa, vác lúa. Tại một xã ở Cần Thơ, phóng viên báo TT đã ghi lại bước đường mưu sinh của những đứa trẻ khốn khổ qua đoạn ký sự dưới đây.
Một buổi trưa, trên cánh đồng của xã Thuận Hưng, huyện Thốt Nốt, tỉnh Cần Thơ nóng như đổ lửa, từ xa đã thấy lô nhô bóng người lúi húi cắt lúa, vác lúa. Trong số ấy có một bé trai tên Tuấn, da đen, tóc cháy nắng, đang vác lúa, bó lúa to hơn người em. Thấy chiếc phù hiệu vàng kệch trên ngực áo em, phóng viên hỏi: Em còn đi học không" Tuấn cúi đầu nói khẽ: Con nghỉ học hơn một năm rồi. Vừa mới học hết lớp 5, em cùng ba anh trai (đều chưa tới tuổi trưởng thành) phải theo gia đình xuống ghe lang thang chuyên nghề gặt mướn. Anh lớn nhất mỗi ngày có thể cắt được hơn một công, đứa nhỏ cắt ba góc, nhỏ hơn thì hai góc tư công, riêng Tuấn chưa biết cầm liềm cắt lúa nên phải gồng lưng gom và vác lúa.
Cha của Tuấn đang cắt ở đầu vạt lúa, kể: Trước thì gia đình tui cũng khá, nhưng làm ăn thị trường mình không đua nổi, đành phải bán hết tài sản, nhà đất để trả nợ rồi dắt dìu vợ chồng, con cái xuống ghe. Ông dẫn tôi đến chiếc ghe mui đang neo đậu dưới dạ cầu sắt Thơm Rơm. Lúc ấy mặt trời đã ngả bóng, bà Sáu, vợ ông, đang chuyển chiếc bếp dầu lên bờ, quây vành thiếc che gió, chuẩn bị lo bữa ăn chiều. Bà Sáu tính: làm hết vụ này cả nhà ký cóp cũng được hơn 1 triệu, phòng khi hết vụ thiếu việc làm.

Phóng viên báo quốc nội nhìn quanh khúc sông này, nhiều chiếc ghe mui khác cũng đã chuyển bếp lên bờ. Những đứa trẻ bắt đầu phóng xuống sông tắm rửa.
Cũng như những người từ địa phương khác đến Thốt Nốt gặt mướn kiếm sống, gia đình chị Nhiều ở xã Thới Đông, huyện Ô Môn phải đến các xã trong huyện kiếm sống bằng nhiều công việc làm đất, làm cỏ, cắt lúa. Cứ đến đâu, anh chị dựng chòi lên ở đó. Vì vậy cả ba đứa con dù đứa nào cũng đã trên 8 tuổi nhưng không hề biết một chữ bẻ đôi. Chị Nhiều nói như muốn khóc: Tui với ổng có biết chữ nào đâu, bởi vậy suốt đời không ngóc đầu nổi, nhưng nhà cửa như vậy làm sao mà lo cho sấp nhỏ đi học được.
Có bao nhiêu đứa trẻ từng ngày lang thang cùng gia đình kiếm sống, không được đến trường" Câu hỏi đó chưa có lời giải đáp cụ thể. Các cơ quan chức năng cũng không có những thống kê chính xác bởi những gia đình này đi đâu, về đâu, không trình báo với địa phương. Chủ tịch hội Phụ nữ xã Thới Đông, huyện Ô Môn nói: Nguyên nhân chính vẫn là sự nghèo túng do không có ruộng đất, không nghề nghiệp hoặc làm ăn thua lỗ, chuyển nghề và tha phương cầu thực. Ngay tại ấp Thới Trương 2 này, 11 đứa con của một cư dân tên là Thạch Bum, đứa lớn nhất 16 tuổi, đứa nhỏ nhất 3 tuổi mà chưa có đứa nào được đi học, mấy đứa lớn theo gia đình ngày ngày bán sức lao động kiếm ăn.
Bạn,
Cũng theo phóng viên báo quốc nội, nông dân chỉ có thể hy vọng vào sự tiến bộ của con cái khi biết quyết tâm vượt qua khó khăn, giữ lại mảnh đất, mái nhà của mình. Đã có không ít gia đình tuy cảnh nhà rất khó khăn vẫn nuôi dạy lo cho ăn học thành tài. Không thấy phóng viên đặt trách nhiệm với chính sách nhà nước.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Câu chuyện ngập nước vẫn kéo dài cả năm này qua năm kia… Bản tin VOV kể chuyện Sài Gòn ngập: Cơn mưa lớn đã khiến nhiều tuyến đường bị ngập, ảnh hưởng đến giao thông ở TP.SG trong buổi chiều 7/5/2019.
Giá xăng, giá điện cùng tăng… thê thảm là đời sống công nhân. Báo Thanh Niên kể: Xăng, điện cùng tăng, xóm trọ công nhân ở TP.SG lao đao thời 'bão giá'. Họ phải cắt đủ thứ để tiết kiệm: bật đèn trễ để tiết kiệm điện, mang khô từ quê vào ăn đỡ tiền chợ, lấy xe đạp đi chợ đỡ tiền xăng..
Nhà nước báo động rằng tiền đầu tư trực tiếp từ nước ngoài vào Việt Nam đang suy giảm… Bản tin VTV kể rằng thu hút vốn đầu tư nước ngoài trong giai đoạn 2016 - 2018 của TP.SG đạt 14,4 tỷ USD, tuy nhiên tỷ lệ dự án FDI trong những năm gần đây có dấu hiệu giảm.
Cố Nhạc Sĩ Anh Bằng là một tài năng tuyệt vời... Hôm 5/5 là ngày sinh nhật của cố nhạc sĩ tuyệt vời này. Người dân Miền Nam vẫn còn nhớ những dòng ca rất mực tình tứ, tha thiết của người chiến sĩ VNCH.
Cụ Ngô Đức Kế là một nhà hoạt động nổi tiếng thời chống Pháp, có giao tình với cả hai cụ Phạn -- Phan Chủ Trinh và Phan Bội Châu. Một con đường ngay trung tâm thành phố Sài Gòn từ trước 1975 được đặt tên là đường Ngô Đức Kế
Hăm dọa sẽ khủng bố gia đình một nhà báo... Chuyện đang xảy ra, khi côn đồ được thuê để giải quyết các vụ kiện dân sự...
Bản tin Sao Star kể chuyện Long An: Thắc mắc tô hủ tiếu những 100.000 đồng, cặp vợ chồng bị chủ quán đánh trọng thương. Thắc mắc 2 chai nước ngọt giá 60.000 đồng, rồi tô hủ tiếu tới 100.000 đồng, quá cao so với thị trường, 2 vợ chồng anh Minh chị Duyên bị chủ quán gọi người đến đánh hội đồng.
Trời hại... mưa dông. Bản tin TTXVN kể: Tối và đêm 29/4, các khu vực trong tỉnh Yên Bái có mưa rào và rải rác có dông, lốc. Đáng lưu ý, trên địa bàn huyện Trấn Yên, mưa và dông, lốc đã gây thiệt hại lớn đến tài sản của Nhà nước và nhân dân.
Vé xe buýt lại tăng giá… Cõi này đầy nỗi lo… Báo Dân Việt kể: Sở Giao thông Vận tải TP.SG vừa cho biết, từ ngày mai (1.5), 51 tuyến xe buýt có trợ giá sẽ tăng 1.000 đồng mỗi lượt hành khách.
Có phải tình báo Trung Quốc đã và đang mua chuộc cán bộ quan chức Hà Nội? Đó cũng là điều cần nghi ngờ. Bản tin BBC kể: Thời gian gần đây Mỹ phát hiện nhiều vụ Trung Quốc mua chuộc nhân viên tình báo Mỹ để thu thập thông tin.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.