Hôm nay,  

Học ‘ôm’, Đi Bụi

09/08/200400:00:00(Xem: 7171)
Bạn,
Theo báo Thanh Niên, từ đầu mùa ôn thi đại học đến nay, dân Huế bỗng "choáng" khi các công viên thơ mộng có hiện tượng lạ chưa từng thấy: "học ôm". Nghĩa là chỉ hai người dẫn nhau ra công viên, mang sách vở, túi xách, ni-lon để trải ngồi (hoặc nằm) rất tự nhiên... Mặc cho nắng nóng, các đôi học trò vẫn ngồi sát vào nhau. Có nàng ngồi phía trước tay cầm sách (hoặc vở), chàng ngồi phía sau tay ôm choàng qua hông nàng. Hai người, nhưng chỉ cần dùng chung một cuốn vở là đủ! Cứ thế họ lắc lư "sôi kinh nấu sử" từ sáng sớm cho tới thâu đêm. Báo TN viết như sau.
Một bữa, phóng viên đang ngồi uống trà ở ga Huế, thì một cậu bé non choẹt đến vỗ vai: "Mấy ông anh cho thằng em điếu thuốc". Nhìn nét mặt của cậu, chỉ 12 tuổi là cùng. Châm thuốc, cậu hút một cách rất sành điệu với những cái hít thật dài và sâu rồi nhả khói đê mê. Thấy lạ, phóng viên rủ cậu ngồi xuống bàn cùng uống trà và cậu đã huênh hoang kể cho tôi nghe một "loạt thành tích" từ hút hít, gái góc đến nhảy nhót... khiến phóng viên giật mình. Nhà cậu bé ở tuyến biển. Gia đình khá giả nhờ người thân ở nước ngoài gửi tiền về. Cậu ta đi bụi đã hơn nửa tháng. Ga Huế và tiền sảnh nhà văn hóa trung tâm là 2 điểm để cậu qua đêm.

Kiểu bỏ nhà ra đi, sống lang thang, chui lủi ở công viên, nhà ga, bến xe, tiền sảnh nhà văn hóa... ấy hiện đang rất thịnh hành trong học sinh. Cô bé N.T.L, 16 tuổi, con một người quen với chúng tôi đang học lớp 9, rất ngoan hiền, dễ thương. Bỗng một ngày L. đi học và không về nhà. Bố mẹ cô bỏ việc cơ quan quay quắt đi tìm con khắp nơi, từ bệnh viện đến đồn công an, nhà ông bà nội, ngoại, cô, bác... Suốt một tuần lễ, cô bé vẫn vắng bóng. Khi mọi người đã bất lực không biết tìm kiếm nơi đâu thì đứa con gái yêu trở về, tóc nhuộm vàng hoe, thân hình xác xơ tiều tụy như một "tay chơi" có cỡ. Trả lời bố mẹ, cô chỉ nói vỏn vẹn một câu: "Con đã lớn rồi, ba mẹ hãy để con được sống tự lập". Kèm theo lời nói là nét mặt lạnh tanh không một chút hối hận. Mọi răn đe, từ khuyên nhủ nhẹ nhàng đến roi vọt đều vô hiệu. Cô bé thỉnh thoảng lại "chôm" tiền bỏ nhà ra đi... Lần cuối cùng, khi cô quay về bố mẹ đành phải mang cô đến nhờ công an phường "quản giáo" bằng cách gửi "ăn ở" 24/24 giờ ngay tại đồn. Một công an ở đồn đã kể với phóng viên, một lần tuần tra các anh đã bắt được một nhóm học sinh 14, 15 tuổi ôm nhau ngủ lăn lóc tại một góc khuất của công viên. Sau khi xét hỏi tất cả những đứa trẻ này đều có bố mẹ là cán bộ, công chức hẳn hoi!
Bạn,
Báo TN viết tiếp: hầu hết các trường hiện nay đều có nội quy giờ học nghiêm ngặt. Tuy vậy, đối với những học sinh "thích chuồn học" thì nội quy đó chẳng thể ràng buộc được họ. Một học trò đã thú nhận với người viết một độc chiêu khá mới để "phá thế": Thuê phụ huynh khoảng từ 30 ngàn - 50 ngàn đồng/lần là lập tức có một vị "phụ huynh" đến trường gặp thầy giáo thay phụ huynh thật. Phóng viên không có ý "quy đồng mẫu số" cho tất cả học sinh ở Huế hiện nay vì đó chỉ là những hiện tượng góp nhặt, nhưng những câu chuyện kể trên đang diễn ra ở một vùng đất nổi tiếng về truyền thống hiếu học quả là điều không khỏi làm cho những ai có trách nhiệm phải quan tâm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Họ là những cư dân đang tạm cư tại Sài Gòn, không có giấy tờ tùy thân, không có sổ gia đình (trong nước gọi là "hộ khẩu"). Và mặc nhiên, khi lập gia đình, họ lại sinh ra một thế hệ tiếp tục đứng bên lề xã hội, sống một cuộc đời không tên. Báo SGGP ghi nhận về tình cảnh này như sau.
Hệ thống sông rạch trên địa bàn thành phố Sài Gòn đã bị san lấp, lấn chiếm lung tung. Các cơ quan chức năng quản lý kiểm tra, phát giác vi phạm thì nhiều nhưng xử lý được rất ít. Một số sông rạch đã và đang bị "xoá tên". Báo Người Lao Động trình bày về hiện trạng này như sau.
Kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông dành cho học sinh lớp 12 (tú tài) tại VN đã kết thúc vào thượng tuần tháng 6/2004. Đánh giá về trình độ thí sinh, nhiều giám khảo về môn Văn và Ngoại ngữ nhận xét rằng có nhiều học sinh quá kém. Riêng về môn Văn, các giáo viên chấm thi đã phải than rằng "văn chương của các cô tu,ù cậu tú khiếp quá, đọc lại mà cười, suy ngẫm mà rơi nước mắt.
Trong suốt 3 tuần qua, nhiều cửa hàng cầm đồ trên địa bàn Sài Gòn đã đóng cửa rất muộn. Khách hàng của các cửa hàng này là dân thua cá độ các trận túc cầu Euro, từ vòng loại, tứ kết, bán kết. Tại một số quận, có cả khu phố cầm đồ với hàng loạt cửa hàng hoạt động hết "công suất" để cung ứng kịp thời số tiền vay nóng của khách thuộc nhiều thành phần
Nơi đây không phải là trẻ em nghèo kiếm sống kiểu như bán vé số, bán dạo, hay phụ việc quán ăn, xưởng dệt, lò bánh, như VB đã từng đề cập qua các lá thư trước. Đây là chuyện của các em sinh ra trong các gia đình khá giả, đã biết kiếm tiền bằng những việc làm mà phụ huynh không thể ngờ đến. Báo Sài Gòn Tiếp Thị ghi lại một số trường hợp như sau.
Sài Gòn có nhiều vùng sông nước giáp ranh với các tỉnh. Do nhu cầu vật liệu xây dựng phục vụ xây dựng trên địa bàn thành phố và các tỉnh lân cận tăng cao, cát trở thành mặt hàng "nóng". Tận dụng cơ hội này, "sa tặc" nhảy vào khai thác , nạo vét tận thu cát lòng sông. Tình trạng này đã dẫn đến các vụ sạt lở đất dọc theo bờ sông.
Trên địa bàn tỉnh Bình Thuận, ven quốc lộ 1 A, có 1 trường đá gà liên tỉnh. Tụ điểm cờ bạc này cách thị trấn Liên Hương, huyện Tuy Phong 6-7 km ngay cạnh mỏ đá Phong Phú. Nơi đây thu hút dân chơi gà độ từ nhiều tỉnh kéo về. Tụ điểm cờ bạc này diễn ra hơn 1 năm nay, dân chơi quen gọi trường gà này là Phan Rí vì ông chủ tên Thuận
Những phụ nữ được nhắc đến trong lá thư này là nhưnõg người làm nghề đập đá, nung vôi, suốt ngày lam lũ kiếm sống ở các mỏ đá thuộc khu vực núi Cấm, núi Dài ở An Giang hoặc khu vực Hòn Đất-Kiên Giang. Nhiều người chưa có gia đình, không có đất đai canh tác .Báo Người Lao Động ghi nhận về tình cảnh của những phụ nữ này qua đoạn ký sự như sau.
Quán cóc có ảnh hưởng lớn trong đời sống ẩm thực và trở thành một nét văn hoá sinh hoạt bình dân của người Việt. Tự thuở có ông vua si tình đi tìm cô Tấm đã có quán cóc, đã có bà già têm trầu cánh phượng. Rồi phiêu dạt qua miền thời gian Trung đại với hình ảnh những cụ đồ Nho ngồi luận chữ nghĩa "Thiên- Địa- Nhân hợp nhất" trên những chõng tre quán cóc chè xanh đầu ngõ
Giá xăng tăng cao, khiến thị trường xe máy tại TPSG vốn đã ế ẩm trong mấy tháng nay, giờ lại càng ế ẩm hơn. Trong 10 ngày qua, nhiều cửa hàng chưa bán được chiếc xe nào. Trong tình trạng ế ẩm này, mà giá xăng dầu tiếp tục tăng vọt lên 7 ngàn đồng/lít . Nhiều chủ cửa hàng lo ngại rằng dân lao động sẽ không còn mặn mòi đến việc tậu xe nữa vì nghe đâu xăng còn tăng giá nữa.VASC ghi nhận như sau.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.