Hôm nay,  

Quán Cà Phê “tục”

24/08/200000:00:00(Xem: 6640)
Bạn,
Theo ghi nhận của các báo quốc nội, thời gian gần đây, không chỉ có các quán nhậu kín đáo ở vùng ngoại thành Sài Gòn mới có cảnh nữ tiếp viên thoát y vũ để khách xem, mà ngay ở các quán cà phê trống trải, bình dân, nhiều cảnh tượng sàm sở cũng đã diễn ra. Trung tuần tháng 8 vừa qua, một nhóm phóng viên báo Người Lao Đông đã “đi thực tế” và ghi lại như sau qua đoạn ký sự dưới đây.

Giờ đây, ở Sài Gòn, không cần phải rủng rẻng tiền bạc trong túi, thậm chí chỉ cần vài ngàn đồng đủ uống cà phê giá bình dân, nhiều người có thể vào quán cà phê có em út chiều chuộng, và những quán quán cà phê này lúc nào cũng đông nghẹt khách. Lành mạnh nhất trong các chiêu lôi khách của những quán cà phê kiểu tục là cho tiếp viên khoe của. Chiêu này khá thịnh hành ở các quán cà phê như khu Phan Văn Trị Gò Vấp, Hương lộ 14 quận Tân Bình. Một buổi chiều, chúng tôi ghé quán L.H trên đường Phan Văn Trị. Khi cô tiếp viên đến chào hỏi khách, chúng tôi ngước nhìn lên và không khỏi đỏ mặt: Cô nàng mặc bộ đồ mỏng tanh, phong phanh, ngực lại chẳng có phụ tùng. Tưởng đâu chỉ có mỗi cô này, không dè cả sáu cô trong quán thấy chúng tôi ra vào, đều chơi một kiểu thời trang kinh dị ấy. Các cô thoăn thoắt đi ra, đi vào, như cố tình cho khách rửa mắt bằng thân hình lồ lộ của mình. Bạn tôi đùa với một cô kéo ghế ngồi bên cạnh: Chừng nào sinh nhật em, anh tặng cho em một bộ đồ Triump nghen, ăn bận vầy trúng gió chết. Cô ta cười nắc nẻ: Chủ bắt bận vậy, chứ bộ em không có đồ sao!

Các quán cà phê ở Hương lộ 14 thì tiếp viên có kiểu khoe của khác. Váy, áo cũn cỡn, đứng ngồi tênh hênh như cố tình cho khách thấy của. Ở quán B.T tôi lấy làm lạ, nghĩa là các cô có ý đồ khi họ cứ kéo ghế ngồi đối diện với khách, váy ngắn sát mông lại dạng chân ra. Ở quận 6, đường Bình Phú có một dãy quán cà phê mới mọc lên. Bên cạnh những quán từ sớm tới khuya luôn luôn kín khách, có nhiều quán vắng tanh. Một lần ghé vào một quán vắng, chúng tôi thắc mắc hỏi bà chủ, bà ta dấm dẳng trả lời: mấy quán đông là nhờ tiếp viên quậy. Cậu chớ vào đó, tụi nó quậy dơ lắm. Tò mò, hôm sau chúng đến quán T.T. Xe chưa kịp dừng, ba cô từ trong quán nhào ra, kẻ véo đùi, kẻ nựng mặt. Len lỏi giữa đám khách chật cứng quán, chúng tôi tìm một chỗ trống trong góc để quan sát. Một cô tiến đến, vừa cười duyên dáng, vừa đưa tay cúi xuống ra một đòn cầm nã trảo vào bộ hạ khách. Đòn phủ đầu làm chúng tôi ngượng chín người. Đem ly nước ra, cô ta ngồi luôn vào lòng tôi, vừa trò chuyện, vừa xộc xạo hai tay khắp người.

Quán có hơn 10 cô, cô nào cũng ngả nghiêng với khách. Những pha khỏa thân mà chúng tôi nghĩ chỉ có thể ở các quán bia ôm kín đáo, giờ đã sờ sờ trước mắt, trong một quán cà phê trống trải. Thêm ba ông khách vào quán, trong đó có một người có lẽ bị câm, vì tôi chỉ nghe ông ú ớ. Sau đòn cầm nã trảo chào khách của cô tiếp viên, ông ta co rúm người trên ghế. Thấy khách sợ, cô này reo lên: lại đây bay ơi. Bốn cô nữa vây lại, hè nhau lột quần ông câm, khiến ông phản ứng dữ dội, họ mới thôi. Khi cô gái đem nước ra cho chúng tôi đang lom khom, một cô lẻn tới tuột váy của cô này xuống. Cô nàng cứ thản nhiên để vậy, đặt hết mấy ly nước xuống bàn mới thong thả kéo váy lên. Sau đó là cuộc đùa giỡn của gần chục cô tiếp viên: tuột váy nhau, bóp ngực nhau, rần rật, trước hàng chục cặp mắt của đám khách khác giới.

Bạn,
Cũng theo báo Người Lao Động, tại các quán nói trên, khách chỉ tốn tiền nước khoảng 4 đến 5 ngàn đồng một ly, không phải cho thêm khoản tiền nào. Tại Tân Bình, nhiều quán cà phê sẵn sàng cho em út phục vụ khách “đến nơi đến chốn” ngay ở quán, quậy cho khách quên cả đường về...

Vậy là nhập hộ khẩu Sài Gòn sẽ có tiêu chuẩn cụ thể hơn, và điều kiện dễ hơn. Báo Tuổi Trẻ kể: Thống nhất tiêu chuẩn về diện tích nhà ở bình quân tối thiểu để đăng ký hộ khẩu thường trú vào nhà do mượn, thuê, ở nhờ trên địa bàn TP.SG là 20m2/người.
Nói ngọng, nói ngọng, nói ngọng... là chuyện có thể sửa được. Vì đó là thói quen tập nhiễm ở địa phương, khi trẻ em lớn lên và học nói theo người lớn. Vấn đề là, phải sửa ngay từ thời rất nhỏ...
Những người có tài một chút thường ngó cao hơn chỗ họ đứng… và đôi khi ngó cao, lại dễ té.
Báo Gia Đình Mới kể chuyện Bắc Giang: Đại diện Phòng Giáo dục và Đào tạo huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang cho biết, nhóm trẻ Vân Vũ 2 đã ngừng hoạt động do chưa được cấp phép, giáo viên liên quan đến sự việc cũng tạm nghỉ việc.
Câu chuyện xảy ra ở Đà Nẵng... Chính quyền đòi một ngôi chùa phải di tản... Bản tin RFA ghi nhận về chuyện “Dẹp chùa An Cư: Mục đích chính để triệt hạ cơ sở của Giáo hội Việt Nam Thống Nhất”...
Thành phố Hội An quá tải... Đông vô số kể... Chật chội kể gì... Báo Dân Trí kể: TP Hội An hiện có 92 ngàn dân nhưng mỗi năm đón trên 4 triệu du khách trong và ngoài nước. Du khách ngày càng đông nhưng hạ tầng đô thị, cơ sở đón tiếp, dịch vụ cho du khách… chưa phát triển tương xứng nên đô thị cổ Hội An trở nên quá tải…
Vậy là Việt Nam sẽ gia nhập thêm một hiệp ước thương mại... Báo Dân Việt kể: Theo báo cáo thuyết minh của Chính phủ, 11 nước tham gia CPTPP có quy mô dân số 502,2 triệu người, chiếm 6,7% dân số thế giới, quy mô GDP chiếm 13,5% GDP toàn cầu, tổng kim ngạch thương mại 10.000 tỷ USD.
Vậy là Trịnh Xuân Thanh sẽ về Đức? Các quan tham nhũng sẽ có những cách hạ cánh ở hải ngoại? Nguyễn Phú Trọng trở thành trò hề quốc tế? Vậy là, tốn biết bao nhiêu là công sức, tiền bạc, tai tiếng... trong khi đó, khi Trịnh Xuân Thanh về Đức, sẽ viết tiểu thuyết bán cho các nhà xuất bản Đức và hốt bộn bạc...
Giáo viên dưới chuẩn phải đào tạo lại... nghĩa là tốn tiền, tốn thì giờ, tốn công sức... nhất là khi phải đào tạo lại tới 80.000 giáo viên.
Câu chuyện nữ sinh viên sư phạm khi bán dâm bốn lần mới bị đuổi cho thấy điều lạ: tại sao các đại học khác không có quy định như thế? Có phải nữ sinh viên ngành y, ngành dược, ngành du lịch... không cần quy định như thế? Hay phải chăng, các quan chức giáo dục muốn đùa giỡn?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.