Hôm nay,  

Nạn Nhân “chất Trắng”

12/07/199900:00:00(Xem: 8303)
Bạn,
Mới đây bộ Giáo dục CSVN đã tổ chức cuộc hội thảo sơ kết về tình hình nghiện ma túy. Báo cáo của bộ này đã đưa ra con số khiến nhiều phụ huynh lo lắng kinh hoàng: Có 2,837 học sinh sinh viên sử dụng ma túy trong 240 trường đại học trong cả nước. Riêng tại trung tâm Bình Triệu, thành phố Sài Gòn số người nghiện đang là học sinh, sinh viên đến đây cai trong năm vừa qua là 6.18%. Nhưng theo một chuyên viên tham vấn tại đây thì con số này rất xa với thực tế. Thực tế số người nghiện là học sinh và sinh viên phải lớn hơn nhiều do các bậc cha mẹ vì sĩ diện và sợ con bị đuổi học nên phần lớn để con cai nghiện tại nhà, những ai cùng đường lắm mới đưa vào trung tâm. Đó là những thanh thiếu niên đốt sức khỏe, trí tuệ, đốt “tinh hoa” của mình từng ngày bằng chất trắng. Con số do bộ Giáo dục CSVN công bố tuy không chiếm tỷ lệ lớn trong tổng số 200 ngàn người nghiện trên toàn Việt Nam nhưng đó là con số báo động là tử thần đang tấn công vào học đường và gia đình. Hiện trạng này được báo Sài Gòn ghi nhận như sau:
Một buổi chiều tháng 6, chúng tôi ngồi ở phòng làm hồ sơ tiếp nhận học viên vào trại (Bình Triệu) chỉ 15 phút mà có đến 8 người vào cai. Tất cả đều ở độ tuổi đôi mươi. Trong đó có hai anh em ruột, đẹp trai, sáng sủa, anh sinh năm 75, em sinh năm 78. Thằng em “chơi” trước, sau đó rủ anh chơi luôn cho có bạn. Anh Phú - nhân viên làm hồ sơ cho biết, có những ngày trại phải tiếp nhận đến 70 ca. Chị Thiện nói: “Đầu năm 1997, học viên bỗng rộ lên chưa từng thấy. Mùng 4 tết đi làm, các anh chị từ sáng đến chiều không nghỉ ăn cơm được vì phải liên tục tiếp người đưa con vào. Mỗi ngày, không ngày nào dưới 50 em”. Như vậy có thể coi năm 97 là năm đánh dấu cho việc ma túy lan tràn khắp thành phố và những cái vòi gớm ghiếc của “con bạch tuộc trắng” tỏa ra khắp nơi, thọc vào cả các giảng đường, trường học, nơi trước đây được xem là chốn “bất khả xâm phạm” với các tệ nạn xã hội.

Hậu quả là trong 7 trại cai nghiện ở TPHCM, đâu đâu cũng thấy những gương mặt trẻ măng, tái mét, ốm yếu và lờ đờ. Và bạn sẽ nghĩ gì khi được nghe những con số thật kinh hoàng, anh Phú cho biết thêm rằng: có gia đình ở Q.8 hiện hội ngộ gần hết trong trại cai nghiện gồm 2 dâu, 2 rể và 3 người con. Đau đớn hơn, có một ông bố “lùa” một lần hết 6 đứa con vào trại, trong đó có đứa chưa đầy 15 tuổi (!). Trong 3 năm qua (96-98) sự gia tăng sử dụng ma túy không những tăng nhanh về mặt số lượng mà chóng mặt nhất là tỷ lệ thanh thiếu niên dưới 18 tuổi gia tăng đột ngột và nhanh chóng. Từ 1% năm 96 lên đến 10,6% năm 97 và 13,85% chỉ trong 6 tháng đầu năm 98. Trong chưa đầy 3 năm, số thanh thiếu niên sử dụng ma túy tăng gấp 13 lần!
Bạn,
Cũng theo báo trong nước, tại một phường ở quận 3 mới lập vào đầu tháng 6 vừa qua có 71 thanh thiếu niên bị nghiện, phần lớn từ 16 đến 19 tuổi, có cả học sinh lớp 12 và sinh viên đại học. Về phần lý do 100% là do bạn bè rủ, rủ tới mức có hơn 50% con nghiện ở trong cùng một chung cư! Khi được phóng viên hỏi về các biện pháp ngăn chận, một viên chức thuộc ủy ban liên sở Y tế-Giáo dục-Xã Hội CSVN Sài Gòn đã nói: Quá nhiều biện pháp, nhưng tệ nạn nghiện ngập ma túy trong giới trẻ ngày mỗi tăng ở mức báo động đỏ!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vậy là nhập hộ khẩu Sài Gòn sẽ có tiêu chuẩn cụ thể hơn, và điều kiện dễ hơn. Báo Tuổi Trẻ kể: Thống nhất tiêu chuẩn về diện tích nhà ở bình quân tối thiểu để đăng ký hộ khẩu thường trú vào nhà do mượn, thuê, ở nhờ trên địa bàn TP.SG là 20m2/người.
Nói ngọng, nói ngọng, nói ngọng... là chuyện có thể sửa được. Vì đó là thói quen tập nhiễm ở địa phương, khi trẻ em lớn lên và học nói theo người lớn. Vấn đề là, phải sửa ngay từ thời rất nhỏ...
Những người có tài một chút thường ngó cao hơn chỗ họ đứng… và đôi khi ngó cao, lại dễ té.
Báo Gia Đình Mới kể chuyện Bắc Giang: Đại diện Phòng Giáo dục và Đào tạo huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang cho biết, nhóm trẻ Vân Vũ 2 đã ngừng hoạt động do chưa được cấp phép, giáo viên liên quan đến sự việc cũng tạm nghỉ việc.
Câu chuyện xảy ra ở Đà Nẵng... Chính quyền đòi một ngôi chùa phải di tản... Bản tin RFA ghi nhận về chuyện “Dẹp chùa An Cư: Mục đích chính để triệt hạ cơ sở của Giáo hội Việt Nam Thống Nhất”...
Thành phố Hội An quá tải... Đông vô số kể... Chật chội kể gì... Báo Dân Trí kể: TP Hội An hiện có 92 ngàn dân nhưng mỗi năm đón trên 4 triệu du khách trong và ngoài nước. Du khách ngày càng đông nhưng hạ tầng đô thị, cơ sở đón tiếp, dịch vụ cho du khách… chưa phát triển tương xứng nên đô thị cổ Hội An trở nên quá tải…
Vậy là Việt Nam sẽ gia nhập thêm một hiệp ước thương mại... Báo Dân Việt kể: Theo báo cáo thuyết minh của Chính phủ, 11 nước tham gia CPTPP có quy mô dân số 502,2 triệu người, chiếm 6,7% dân số thế giới, quy mô GDP chiếm 13,5% GDP toàn cầu, tổng kim ngạch thương mại 10.000 tỷ USD.
Vậy là Trịnh Xuân Thanh sẽ về Đức? Các quan tham nhũng sẽ có những cách hạ cánh ở hải ngoại? Nguyễn Phú Trọng trở thành trò hề quốc tế? Vậy là, tốn biết bao nhiêu là công sức, tiền bạc, tai tiếng... trong khi đó, khi Trịnh Xuân Thanh về Đức, sẽ viết tiểu thuyết bán cho các nhà xuất bản Đức và hốt bộn bạc...
Giáo viên dưới chuẩn phải đào tạo lại... nghĩa là tốn tiền, tốn thì giờ, tốn công sức... nhất là khi phải đào tạo lại tới 80.000 giáo viên.
Câu chuyện nữ sinh viên sư phạm khi bán dâm bốn lần mới bị đuổi cho thấy điều lạ: tại sao các đại học khác không có quy định như thế? Có phải nữ sinh viên ngành y, ngành dược, ngành du lịch... không cần quy định như thế? Hay phải chăng, các quan chức giáo dục muốn đùa giỡn?


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.