Hôm nay,  

Đại Gia Cá Sấu

19/06/200200:00:00(Xem: 5601)
Bạn,
Nhân vật trong thư này là một người đã có bằng trung cấp kỹ thuật nông nghiệp nhưng không tìm đựợc việc làm sau khi ra trường. Cuối cùng,anh đã tìm được một chân trông coi đám bò sát của thảo cầm viên SG. Nơi đây, anh đã nghiên cứu quy trình nuôi cá sấu, và hiện anh là đại gia của một trại nuôi cá sấu ngoại ô Sài Gòn. Báo Kinh Tế Sài Gòn đã ghi về anh công nhân này qua đoạn ký sự như sau.

Cấm tấm bằng trung cấp kỹ thuật nông nghiệp (1981), Tôn Thất Hưng xin việc nhiều nơi nhưng chẳng ai nhận. Nhớ đến người bạn cùng lớp được nhận vào làm việc tại một trại nuôi heo, Hưng tìm thử đến. "Ở đây đủ người rồi", chị bạn bảo vậy. Hưng thất vọng quay ra. Nhưng mới đi được vài bước, chị bạn gọi lại và cho biết bên Thảo cầm viên đang khuyết một trông coi đám bò sát, bởi người phụ trách việc này vừa nghỉ hưu. Mừng hơn bắt được vàng. Hưng vội đến gõ cưả. Không ngờ mọi việc suôn sẻ.

Ở trường, Hưng chỉ được học về các loại gia súc, gia cầm, heo bò, gà vịt, bây giờ được giao cai quản đám trăn, rùa, kỳ nhông, kỳ đà, cá sấu… anh đâm lo. Nhưng dần rồi cũng quen, thấy thích thú, anh để tâm tìm hiểu, nghiên cưú về tập tính, cách nhân giống các loài. Chính Hưng đã ấp nở những lưá trăn đầu tiên ở đây. Nhưng nuôi trăn lúc đó hiệu qủa kinh tế thấp, nên anh đành gác sang một bên ý định nhân giống. Cá sấu cũng vậy, lúc ấy một con cá sấu giá chỉ bằng một con kỳ đà. Nhân giống làm gì" Cho mãi đến khi anh gặp một chuyên gia cá sấu người Cuba. Số là năm 1985, Cuba tặng cho VN 100 con cá sấu . Bộ Nông nghiệp cho chuyển về Nam để nuôi. Lúc đó, cả miền Nam chỉ có Thảo cầm viên SG là có nuôi cá sấu, nên Hưng được cử ra Đà Nẵng nhận cá sấu. Ông chuyên gia Cuba sang VN có một mình, đang loay hoay với đàn sấu, gặp chàng trai xốc vác, xắn tay vào phụ, thì lấy làm quý mến. Thế là bao kiến thức về cá sấu ông đều tận tâm truyền lại cho anh. Nhờ đó, Hưng biết được giá trị của cá sấu về mặt kinh tế lẫn môi trường. Được sự chấp thuận của Thảo cầm viên SG, Hưng tiến hành công việc và hai năm sau, những chú cá sấu do Hưng ấp nở đã ra đời. Từ thành công này, Hưng muốn phát triển nghề nuôi cá sấu, ngặt nỗi Thảo cầm viên là một cơ quan nghiên cứu bảo tồn, không làm kinh doanh, nên đề nghị này không thực hiện đưọc. Làm gì để khỏi uổng công nghiên cứu " Hay mình làm riêng ở nhà, Hưng nghĩ vậy và bắt đầu nuôi cá sấu tại gia.

Để mua sấu con, Hưng đã bán đồ đạc trong nhà và vay mượn bạn bè, tất cả 5 chỉ vàng. Anh mua được cặp sấu lớn và làm đựợc cái chuồng. Nhưng còn chỗ nuôi" Hưng phải mượn một khoảnh đất nhỏ nhoi nơi nhà bạn ở Thủ Thiêm để nuôi nhờ. Vốn ít ỏi lại còn phải trích ra mua thức ăn cho sấu, chật vật lắm. Năm đầu anh ấp nở được 17 con, anh không bán bớt mà lại vay thêm tiền để mua thêm,. Và cứ thế đàn sấu của Hưng ngày càng tăng. Năm 1990, Hưhg đã mua 3 ngàn mét vuông đất ở Thạnh Xuân để làm trại nuôi cá sấu.

Bạn,
Cũng theo KTSG, năm 2000, anh Hưng thành lập doanh nghiệp Cá sấu Hoa Cà, hiện doanh trại của anh có khoảng 200 cá sấu lớn nhỏ. Trong suốt nhiều năm nuôi cá sấu, anh thường trăn trở với ý nghĩ: làm thế nào để phục hồi cá sấu trong thiên nhiên, bởi theo khảo sát của chuyên gia quốc tế, đã không có dấu hiệu cho thấy cá sấu tồn tại trong thiên nhiên ngay tại vùng đất mà xưa kia từng là nơi "dưới sông sấu lội".

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hơn một tháng nữa mới đến Tết Bính Tuất nhưng vào những ngày này, tại SG, Đồng Nai, dân lao động từ các tỉnh đến kiếm sống, đã tăng tốc độ "cày", tính chuyện kiếm tiền về quê đón Tết. Những lo toan cho ngày Tết dường như càng đè nặng đôi vai của họ vốn dĩ thường trực nỗi lo cơm áo gạo tiền như ghi nhận của báo Đồng Nai qua đoạn ký sự như sau.
Theo báo quốc nội, trong khi hiện tượng "lấy chồng Đài Loan" chưa lắng dịu thì tại Sài Gòn lại xuất hình "chợ tìm chồng". Cách đây hơn 2 năm, tại địa bàn phường 8, quận 11, mỗi ngày có hàng trăm cô gái Việt Nam, hầu hết là gái quê ở dân miền Tây ngồi la liệt ở các công viên, vỉa hè của một số đường để tìm chồng. Bây giờ, các "chợ tìm chồng" tuy không còn nhộn nhịp như xưa, nhưng hàng ngày
Tại miền Tây Nam phần, tiên phong trong đánh bắt xa bờ chính là nghề câu mực. Một thời, nghề câu mực thu hút đông đảo ngư dân ven biển đồng bằng sông Cửu Long, giải quyết công ăn việc làm cho hàng vạn lao động sau mùa gặt. Vào những ngày biển không trăng, tàu câu mực ra khơi, vì đó là lúc mực xuất hiện nhiều. Đêm nào trời giông bão, biển động, mực "rong chơi" càng nhiều.
Theo ghi nhận của báo quốc nội, sau một thời gian ngăn chận hiểm họa dịch cúm gia cầm, các cơ quan chuyên môn thành phố Sài Gòn đã khuyến khích người dân sử dụng lại các sản phẩm gia cầm sạch đã qua kiểm dịch. Tuy nhiên, sự khuyến khích này vẫn chưa trấn an được những người nội trợ, thực khách. Tại các chợ đầu mối, các chợ bán lẻ tại TPSG, người mua bán gia cầm vẫn chưa tăng về số lượng.
Theo báo Người Lao Động, một vấn đề đã và đang gây nhiều tranh luận trong ngành giáo dục tại VN hiện nay là chuyện dạy thêm, học thêm. Không ít thầy cô giáo đua nhau dạy thêm; trong nhiều trường công lập đều có thêm các trung tâm văn hóa ngoài giờ thi nhau mở hết "công suất" sau giờ làm việc. Và một khi người thầy biến kiến thức thành hàng hóa và cư xử với trò như một thứ khách hàng thì mối quan hệ thầy trò chỉ mang tính hình thức thương mại trong giáo dục.
Theo báo quốc nội, còn hơn 1 tháng nữa mới đến Tết, nhưng tình hình buôn lậu dọc theo tuyến biên giới Tây Nam của Việt Nam đã diễn ra sôi động. Các mặt hàng thiết yếu như đường cát, hàng điện máy, ly, tách, điện thoại di động, thuốc lá, tân dược, phụ tùng xe hơi... được dân buôn lậu tập trung vận chuyển do giá chênh lệch cao, thu lời nhiều.
Theo Thời báo Kinh Tế VN, 3-4 năm gần đây, số lao động nghèo từ các vùng quê ra các thành phố, thị xã kiếm sống ước tính tăng 25-50%. Thời báo Kinh Tế Sài Gòn dẫn báo cáo của Ngân hàng thế giới cho biết, tình trạng nghèo khổ ở đô thị Việt Nam sẽ tập trung chính yếu ở nhóm người từ các vùng quê nhập cư và trong vòng hai thập niên tới, mỗi năm sẽ có khoảng 1 triệu người rời nông thôn ra thành phố.
Tại miền Tây Nam phần, hàng năm lượng nước sông Cửu Long đổ ra biển trung bình khoảng 500 tỉ mét khối. Mực nước trên lưu vực sông phân định thành hai mùa tương phản rõ rệt: mùa mưa từ tháng 6 đến tháng 11 chiếm đến 90% tổng lượng nước hàng năm. Từ mực nước thấp vào mùa khô có thể tăng khoảng 15m vào đỉnh lũ.
Việt Nam có nhiều làng nghề sản xuất gốm, và trong số những làng gốm nổi tiếng, có làng Thổ Hà tại miền Bắc VN được các nhà nghiên cứu nhân văn gọi là "kinh đô" gốm ngày xưa. Thế nhưng từ hơn 20 năm qua, Thổ Hà trở thành "phế đô" gốm với cảnh tượng hoang tàn, và là phim trường của nhiều tay săn ảnh chuyên nghiệp, giới hội họa, bởi cảnh quan ở Thổ Hà thấm đẫm hồn xưa.
Theo báo SGGP, ngày 8 tháng12 vưà qua, ga Sài Gòn bắt đầu bán vé tàu Tết cho hành khách đi các ga từ Đông Hà đến Hà Nội. Ngay từ trưa hôm trước tại nhà ga đã có hàng trăm người ngồi chực chờ để mua vé tàu về quê ăn Tết. Lúc "cao điểm", có gần 3 ngàn người tập trung tại khu vực phát phiếu mua vé.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.